Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Một Ngón

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 8

 Chương 8 - Báo cảnh sát Trái tim tôi ngay lập tức như bị một con Cán Cự Nhân hùng tráng nắm lấy, khó chịu vô cùng. Cái túi nhung tôi cất trong túi áo trong đã bị người ta móc mất rồi. Mà trong cái túi ấy, chính là kỳ lân thai, nơi ấp ủ linh hồn tiểu yêu Đoá Đoá. Tôi quay phắt lại, lưng tựa chặt vào cửa, đầu óc rối loạn một mảnh. Theo lý, với sự nhạy bén của tôi, chỉ cần có kẻ nào bén mảng đến gần, nhất định tôi phải cảnh giác. Huống hồ muốn thò tay vào ngực áo tôi mà móc đồ đi, chuyện đó vốn dĩ không thể nào xảy ra. Ấy vậy mà nó lại xảy ra thật. Mất đồ rồi, trong đầu ai cũng có phản ứng giống nhau: đầu tiên là không tin nổi, sau đó lập tức điên cuồng truy ngược lại mọi khả năng. Tôi cũng thế, gấp gáp lục lại từng chi tiết. Kỳ Lân Thai lúc ra khỏi tửu lâu lên xe, tôi còn theo thói quen sờ thử, vẫn còn đó. Trong phòng riêng ở hộp đêm, khi tôi ôm ôm ấp ấp với cô nàng “công chúa” tên Tiểu Mỹ kia, tôi vẫn còn cảm thấy nó. Tôi nhớ rõ lúc cô ta thò tay vào ngực tôi còn sờ trúng, tò mò hỏ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 7

  Chương 7 - Mất ngọc Quách Một Ngón là một gã trung niên, mặt mũi nhọn hoắt, dáng vẻ khỉ khọt, để chòm râu dê bay bay, đeo kính râm, lúc ấy đang thao thao bất tuyệt nói chuyện với hai cô gái trông như sinh viên đại học. Tiểu Đạo Lưu Manh bước tới, không nói hai lời, nắm chặt tay Quách Một Ngón xúc động kêu lên: “Quách đại sư, lần trước ngài xem cho tôi chuẩn quá! Nếu không nhờ ngài, e rằng năm nay kiếp nạn này tôi đã không qua nổi rồi...” Quách Một Ngón rất lạnh nhạt rút tay về, nói: “Không cần nhắc lại. Vị tiên sinh này xin đợi một lát, để tôi nói xong với hai vị tiểu thư đã.” Tiểu Đạo Lưu Manh ngoan ngoãn gật đầu, chạy ra bên cạnh ngồi xổm, mặt mày đầy vẻ cung kính, còn tranh thủ nói với hai cô gái kia: “Vị này là thần toán đấy, xem cực kỳ chuẩn...” Hai cô vốn còn bán tín bán nghi, giờ nghe thế liền phấn khích hẳn, ríu rít trò chuyện với Quách Một Ngón. Toàn những chuyện nhân duyên, tiền đồ. Tôi đứng bên cạnh nghe mà thấy chán, vì trình độ của Quách Một Ngón cũng chẳng khác Tiểu...