Chương 8 - Báo cảnh sát Trái tim tôi ngay lập tức như bị một con Cán Cự Nhân hùng tráng nắm lấy, khó chịu vô cùng. Cái túi nhung tôi cất trong túi áo trong đã bị người ta móc mất rồi. Mà trong cái túi ấy, chính là kỳ lân thai, nơi ấp ủ linh hồn tiểu yêu Đoá Đoá. Tôi quay phắt lại, lưng tựa chặt vào cửa, đầu óc rối loạn một mảnh. Theo lý, với sự nhạy bén của tôi, chỉ cần có kẻ nào bén mảng đến gần, nhất định tôi phải cảnh giác. Huống hồ muốn thò tay vào ngực áo tôi mà móc đồ đi, chuyện đó vốn dĩ không thể nào xảy ra. Ấy vậy mà nó lại xảy ra thật. Mất đồ rồi, trong đầu ai cũng có phản ứng giống nhau: đầu tiên là không tin nổi, sau đó lập tức điên cuồng truy ngược lại mọi khả năng. Tôi cũng thế, gấp gáp lục lại từng chi tiết. Kỳ Lân Thai lúc ra khỏi tửu lâu lên xe, tôi còn theo thói quen sờ thử, vẫn còn đó. Trong phòng riêng ở hộp đêm, khi tôi ôm ôm ấp ấp với cô nàng “công chúa” tên Tiểu Mỹ kia, tôi vẫn còn cảm thấy nó. Tôi nhớ rõ lúc cô ta thò tay vào ngực tôi còn sờ trúng, tò mò hỏ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)