Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn bệnh viện Đồng Hoa

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 52

Chương 52 - Kết cục Bệnh viện hiệp tế tư nhân của phố Đồng Hoa Lộ Trung, lại đổi chủ. Bệnh viện chiếm khoảng chừng hơn 500 mét vuông, tổng cộng ba dãy nhà lớn, tòa nhà sáu tầng ngay phía trước, bên ngoài trải một lớp đá vụn lưu hành ở thập niên 90, song cũ nhất là tòa nhà chính kia; Sau tòa nhà chính là hai tòa nhà cao năm tầng nằm song song, bên phải là bộ phận nằm viện khoa nội đã trải qua thay hình đổi dạng, bên trái là tòa nhà hồng nhạt đã mang dấu vết mưa quật gió thổi chính là khoa ngoại. Hoàng Tuần nâng mắt kính, đi vào bệnh viện. Dùng ánh mắt ngạo mạn của gã quét nhìn cả một vòng tầng 1. Cũ nát, lấy ánh sáng kém, quá tối tăm. Song lại thích hợp với mình. Nói vậy bệnh viện cũng có không ít cố sự có thể khai thác. Gã đi tới chỗ đăng ký, một y tá lớn tuổi mệt mỏi lục tìm gì đó. "Phòng làm việc của viện trưởng ở lầu mấy?" Gã đắc ý đưa ra thẻ phóng viên của mình. Y tá lớn tuổi ngẩng đầu liếc nhìn gã: "Tầng 5, thang máy đi ra hướng trái." Gã gật đầu một cái, cất b...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 51

Chương 51 - Giờ cuối cùng, Huyệt Ầm. Chẳng biết cửa nơi nào ầm một tiếng mở ra, hơn mười tiếng bước chân lộn xộn cũng theo đó mà đến, xa xa, gần ngay bên cạnh. Tiếng bước chân chạy kinh hoảng này cơ hồ chấn động cả bệnh viện ầm vang, băng từ cũng ầm ỹ lớn tiếng trước nay chưa từng có, phảng phất như xe băng ca, y tá giơ bình truyền dịch, mọi người từ trên lầu cuống quít chạy xuống đều nhồi nhét hết trước mặt máy ghi âm. "Buổi chiều đó, bệnh viện nghênh đón một nhóm mười người bị thương. Họ đều là nhân viên tổ kịch của đội quay phim chụp ảnh gần đó, cách huyện thành không xa có một trấn cổ, đang diễn một đoạn phim đua xe cháy nổ, trấn cổ đường hẹp, nhà cũ nát, không ngờ vừa nổ một cái, vừa vặn chấn sụp một tòa nhà bên cạnh. "Anh chưa từng nghe nói sao, Lộ Hà? Hẳn là vì đây vốn không phải là tai nạn lớn, bị thương phần lớn cũng đều là vết thương ngoài da, vì vậy biên kịch kia, năm ấy...năm ấy cậu ta hẳn mới 24 tuổi nhỉ, mới vừa vào nghề, đi theo đến hiện trường, bị xà ngang của...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 50

Chương 50 - Giờ cuối cùng, Huyệt. Một âm thanh cuối cùng, im bặt ngừng lại. Băng kết thúc ở đây. Không còn nghe bất kỳ âm thanh nào của Lộ Hiểu Vân hoặc Nghiêm Ương vang lên. "Nghe được không?" Tôn Chính tới gần Lộ Hà hỏi, "Anh trai anh, là bị 'Nó' lựa chọn làm 'Nó' kế tiếp, Lưu Tần là hàng thay thế..." Lộ Hà mí mắt giật giật, giương mắt nhìn cậu. "Tôi rất tán thưởng điểm này của người nhà họ Lộ các anh," Tôn Chính nhìn trả lại ánh mắt của Lộ Hà, "Anh ta là người đầu tiên thắng 'Nó'." Ánh mắt Lộ Hà dời về phía chìa khóa xà cừ trắng óng ánh nằm trên mặt đất kia, phía trên mơ hồ có một vết rạn nhỏ. Trước đó anh có một loại suy đoán không muốn nghĩ đến nhất, rốt cuộc đã thành sự thật. "Tôi cho đến nay vẫn cho rằng Lộ Hiểu Vân được sinh ra chính là để trở thành 'Nó'. 'Nó' trong Huyệt này, từ đó về sau cũng không để cho bất cứ người nào vào Huyệt," Tôn Chính nói, lắc lắc đầu, phảng phất như không dám t...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 49

Chương 49 - Giờ thứ 14, hành lang tầng 3 "Anh đừng nên dối gạt tôi, Lộ Hà," Ý cười của Tôn Chính càng dày đặc, "Tôi gần như đã mềm lòng rồi." Lộ Hà càng không ngừng nhìn qua nhìn lại mặt của Tôn Chính trước mặt, cùng khuôn mặt bám trên vai mình kia. Hai khuôn mặt giống nhau như đúc, anh không tìm ra chỗ nào khác biệt. Nhưng anh không cảm thụ được bất kỳ hô hấp nào. "Tôn Chính" trên lưng này không có bất kỳ hơi thở nào. "Tôi cũng không ngờ lại như vậy," Tôn Chính từ từ vươn tay đến gần Lộ Hà, chụp lên cái đầu của mình đang dựa trên vai Lộ Hà. Dần dần dùng sức chụp chặt hơn. Lộ Hà quay đầu không nhìn tới cảnh tượng máu me kia. Sức nặng trên vai thoáng cái biến mất, nhưng không có máu tươi bắn tung tóe lên người mình. Người nọ vỗ vai anh, bảo anh mở mắt ra: "Anh thử nhìn lại phía sau anh." Lộ Hà vịn tường, cầm đèn pin chiếu phía sau. Anh lảo đảo một chút, cảm thấy mình sắp đứng không vững. Thứ máu me đầm đìa chi chi chít chít này quỳ rạp t...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 48

Chương 48 - Giờ thứ 14, hành lang tầng 3 Không thể từ bỏ. Lộ Hiểu Vân ở bước ngoặt cuối cùng đã hy sinh biết bao nhiêu, bản thân nhất định phải cố lấy dũng khí biết bao nhiêu. Lộ Hà hít một hơi, vặn mở khóa cửa, máu nồng đậm dọc theo khe cửa tí tách thấm vào. Tay phải anh chế trụ khóa cửa, nghiêng người khuỷu tay dùng sức, húc mạnh cửa ra ngoài, động tác trong khoảnh khắc liền mạch lưu loát. Chỉ nghe một tiếng bộp của vật nặng rơi xuống đất. Cánh cửa này chẳng biết bị ông anh già của mình làm ma pháp gì, đối phó với thứ đáng sợ khó ứng phó như vậy trái lại muốn sao cũng được. Sột soạt. Sột soạt.  Sột soạt. Sột soạt.  Lại có mấy thứ chi chít ồ ạt hướng về phía này. Chúng sợ hãi cánh cửa này, chỉ có thể ở ngoài cửa nhìn thèm thuồng. Không giải quyết chúng, sẽ bị giam chết trong phòng này. Lộ Hà cố ý giựt cửa ra một khe lớn hơn nữa. Quả nhiên có cục thịt màu me đầm đìa giãy giụa chen qua khe cửa. Lộ Hà nhịn không được lại mắng như pháo nổ, dùng tốc độ cực nhanh lùi lại vài bước, ...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 47

 Chương 47 - Giờ thứ 14, hành lang tầng 3 "Bên này còn có một người bị thương, nhanh lên!" "Đây coi như là bị thương nhẹ, mấy người bên kia đã cãi nhau người ngã ngựa đổ rồi..." "May là bệnh viện hôm nay không đông...Chân phải này gãy xương, đưa lên tầng 3 làm cầm máu nối xương, nhanh lên!" ... "Hiện tại gây mê cho anh, hít sâu." "Tình hình bệnh nhân?" "Huyết áp 110/70, mạch đập 80, tình trạng ổn định." "Bác sĩ, đây là phim chụp X quang, chân phải bệnh nhân gãy xương ống chân." "Dao phẫu thuật." ... "Bác sĩ, xương ống đã đâm vào mạch máu! Hô hấp của bệnh nhân tăng nhanh, tim đập quá gấp..." "Nhiễm trùng đường hô hấp rồi? X quang ngực?" "Bác sĩ, bệnh nhân thổ huyết!" ... "Bác sĩ...Đây là..." "Cho tôi xem thử siêu âm màu tim!" "Ngăn phải, ngăn phải có phình to, ngăn phải vận động yếu đi, bác sĩ..." ... "Đây không phải là nhiễm trùng, đây là xươn...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 46

Chương 46 - Băng của bác sĩ Nghiêm (4): Hiến Tế Bộp! Máy cassette rốt cuộc từ trong bàn tay không cầm nổi thứ gì nữa ngã nhào xuống đất. Băng từ két két vang, như đang bị kẹt. Tôn Chính lảo đảo đứng dậy, ánh đèn pin theo thân thể và bàn tay lay động mà chiếu lung tung xuống đất. Trong đầu tất cả đều là tiếng động ong ong, tất cả người và âm thanh trong bệnh viện đều đang la ó, dội vào đầu cậu, muốn chen ra, muốn tuôn ra. Thật giống như trong óc đang chứa một quả bom, trên bờ vực phát nổ, lực trùng kích to lớn như thế. Người. Là người. Cậu rốt cuộc đã nặn ra chút sức lực giơ đèn pin trong tay lên. Một thứ gì đó hình tròn. Cậu híp mắt lại, cơ thể cũng đã sắp theo bản năng mà run rẩy dữ dội. Một cái đầu người! Cậu lập tức vứt bỏ đèn pin, lấy tay che mạnh hai mắt của mình. Nhưng không ngăn cản được thứ đã nhìn thấy đang không ngừng lượn vòng trong đầu mình. Cái đầu, khô quắt đến ngay cả hình dáng khung xương cũng có thể hoàn toàn thấy được, chỉ còn một lớp da, có lẽ ngay cả da cũng không t...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 45

  Chương 45 - Băng của bác sĩ Nghiêm (4): Hiến Tế Trong băng từ vang tiếng ong ong. Là tạp âm. Nhưng trong tạp âm lại loáng thoáng vang lên âm thanh ù ù nào đó. Vừa nghe thì cảm thấy âm nền rất bình thường, nhưng vừa cẩn thận suy nghĩ, trong băng thiếu một âm thanh phổ biến nhất. Tiếng bước chân. Kề sát vào nghe thử, còn có thể nghe được người cầm máy cassette đang thở, dường như còn chưa khôi phục lại sau khi một trận chạy kịch liệt. Âm thanh ù ù ình ình vẫn duy trì, thỉnh thoảng sẽ đột ngột nghe được một tràn tiếng người phóng đại, lại đột nhiên giấu đi, vô cùng quỷ dị. Giờ phút này cầm máy cassette và băng từ hẳn là Nghiêm Ương, hắn đang ở đâu? Ting. Trong băng đột nhiên vang lên một loại âm thanh vô cùng quen thuộc. Đây là... Thang máy? Một tiếng ting vừa qua đi, chợt nghe thấy âm thanh bíp bíp, dường như ai đó đang liều mạng ấn một nút nào đó của thang máy. Một khi đã xác nhận chỗ của Nghiêm Ương, tình hình này càng thêm khó bề tưởng tượng. Âm thanh của cửa thang máy truyền đế...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 44

Chương 44 - Băng của bác sĩ Nghiêm (4): Hiến Tế "Phá hỏng chuyện của tôi, có thể sao? Tôi còn cách khác..." Âm thanh đột ngột ngừng lại, chợt bén nhọn hẳn lên, "Cậu biết? Cậu biết còn đuổi theo vào? Cậu biết cái gì?!" Một khi đã hiểu được tình huống hiện tại của mình, suy nghĩ của Lộ Hà lập tức trở nên vô cùng rõ ràng. Lưu Tần đang nói chuyện gì với Lộ Hiểu Vân? Từ những câu nói vừa rồi của một phía Lưu Tần, Lưu Tần hẳn là đã phát hiện Lộ Hiểu Vân phá hỏng sự kiện kia của bà ta, bà ta chạy vào phòng phẫu thuật này là vì bà ta có biện pháp khác để giải quyết vấn đề này... Mà Lộ Hiểu Vân trả lời bà ta một câu "Tôi biết". Xem ra Lộ Hiểu Vân khi ấy cũng có sách lược khác. "Cậu không hiểu đâu, cậu cho rằng, tôi vì ông ta? Lộ Hà im lìm, cậu cố gắng nhập mình vào trạng thái của Lộ Hiểu Vân năm đó. Chẳng lẽ không đúng sao? Đáng tiếc mọi bố trí sẵn của cậu trước đó, đều đã bị chúng tôi phá hủy. Xương mèo của bà ta không có bất cứ tác dụng gì, trước đó đã bị ch...

Truyện ma ở bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa Lộ Trung - Chương 43

Chương 43 - Giờ thứ 13, phòng phẫu thuật (4) tầng 3 Lần đầu tiên, cậu đi tới hành lang sương đen dày đặc này, đi tới trước một cánh cửa xa xưa cũ nát. Lần thứ hai, cậu lại đi tới hành lang không một bóng người này, tay chạm vào tay nắm của cánh cửa kia. Lần thứ ba, cậu sẽ là gì? Cậu đang chậm rãi tới gần căn phòng này. Trái tim Tôn Chính vẫn đang đập thình thịch, mang theo một loại khẩn trương khó hiểu. Cậu dùng đèn pin quét một vòng xung quanh, hành lang quen thuộc mà xa lạ này, một khắc tiến vào phòng phẫu thuật kia tựa hồ liền mơ hồ có dự cảm...Mình sẽ lại đi tới hành lang này. Mà trên tay vẫn còn vương hơi ấm của một người khác chỉ ngay một khắc trước. "...Lộ Hà..." Cậu thì thào một tiếng, siết nắm tay. Trong hành lang yên tĩnh đến mức không có một âm thanh nào, ngay cả tiếng hít thở của cậu cũng yếu ớt mỏng manh đến mức cơ hồ nghe không được. Sương đen thâm trầm, tựa hồ ánh đèn pin cũng không cách nào xuyên thấu hoàn toàn cả hành lang, chiếu ra bộ mặt đầy đủ của nó. Giốn...