Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tây Khê Tạp Trở

Tây Khê Tạp Trở - Một người bạn của tôi

Tôi có một người bạn, tên là An Nhiên. An Nhiên giống như tên của hắn hài lòng trong mọi tình cảnh Chúng tôi gặp nhau cũng là ngẫu nhiên. Năm ấy sau khi trấn trên của chúng tôi đổ mưa to suốt một tháng, rốt cuộc xảy ra lở đất, vốn là một thôn trấn không lớn, cơ hồ tất cả nhà cửa đều bị đổ sụp, có không ít người bị chôn dưới đất bùn, trong đó có cả cha mẹ tôi. Nhà của chúng tôi tựa hồ chỉ có tôi may mắn tránh thoát. Tôi không còn chỗ để đi, ma xui quỷ khiến đi đến một thôn nhỏ của Lâm huyện. Thôn này địa thế cao, vẫn chưa gặp họa, thật sự vô cùng may mắn. Sau đó tôi liền gặp An Nhiên, cũng ở lại nhà của hắn. Người nhà của hắn tựa hồ cũng không quan tâm đến việc trong nhà có thêm một miệng ăn. An Nhiên xấp xỉ tuổi tôi, chúng tôi trò chuyện rất hợp, cơ hồ như hình với bóng, hắn với tôi nói không ngớt chuyện, cái gì cũng nói. An Nhiên nói hắn có một người cậu, đã chết năm ngoái, chết muộn hơn ông ngoại của hắn một năm. Cậu hắn khi còn sống đối xử với ông ngoại hắn không...

Tây Khê Tạp Trở - Tầng thứ tư biến mất

cây Hông "Anh ngủ chưa?" Đinh Thần trằn trọc, mãi vẫn chưa ngủ được. Chiếc giường gỗ nhỏ cũ kỹ theo động tác của hắn phát ra tiếng ồn kẽo kẹt, trong màn đêm yên tĩnh bị phóng đại mấy lần. "Chưa đâu. Tại thằng nhóc cậu ầm ĩ đó." Hồ Phàm nghe tiếng Đinh Thần đứng dậy, sau đó phát ra tiếng uống nước ừng ực, có chút tức giận đem đầu dí vào dưới gối. Hai người là đồng sự cùng đơn vị, cùng nhau ở trong tòa nhà nhỏ đơn vị phân phối. Bất kể là ký túc xá của đơn vị hay ký túc xá của nhân viên, đều đã lâu năm, mặc dù đã tu sửa, nhưng điều kiện vẫn không thể tốt được. Mượn tấm ván giường gỗ nhỏ này mà nói, tựa hồ tùy thời đều có thể rơi rụng, khiến cho Đinh Thần ngủ phía trên thời thời khắc khắc đều lo lắng chờ đợi. Khu này là nhà xưởng cũ đã xây hồi thập niên bảy mươi, ban đầu là doanh nghiệp nhà nước, sau lại cải cách và mở cửa, tháo xuống một đám công xưởng, mà xưởng này vừa vặn nằm trong đó, nhưng phòng ốc vẫn chưa bị phá hủy, sửa sang trang hoàng lại cho bê...

Tây Khê Tạp Trở - Mộng thực 2

Mộng thực (hạ) Thang Kiệt rõ ràng không dám nhìn phía sau, nhưng vẫn quay đầu lại, kết quả sợ bóng sợ gió một hồi, trên chỗ ngồi phía sau chẳng có thứ gì cả. Nhưng mồ hôi lạnh thì vẫn cứ từ trong ba nghìn sáu trăm vạn lỗ chân lông chảy ra. "Anh có biết người dọa người sẽ hù chết người không hả!" Nếu người đang đùa giỡn hắn đây đổi thành tên bạn chí cốt, Thang Kiệt dám cam đoan, bản thân đã sớm đánh qua rồi. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy bị đùa giỡn hai lần, sỉ nhục nha! "Một nam nhân sao lá gan nhỏ vậy chứ." "Cho dù lớn gan, cũng vẫn có khả năng bị dọa chứ!" "Vậy chứng tỏ lá gan cậu còn chưa đủ lớn." Tài xế lại lớn tiếng cười. ". . . . . ." Thang Kiệt vừa định bạo phát, xe taxi đột ngột dừng lại, lời hắn còn chưa kịp nói ra bởi vì quán tính lại nuốt trở về. "Tới rồi tới rồi! Xuống xe!" Xuyên thấu qua cửa sổ xe hướng ra phía ngoài nhìn lại, Thang Kiệt phát hiện quán nọ là yến bì hoành thánh  (Tiêu: mộ...

Tây Khê Tạp Trở - Mộng thực 1

Mộng thực (thượng) Thang Kiệt vẫn nhìn chằm chằm chuỗi số có chút quen thuộc nọ thật lâu, trong lòng một phen tranh đấu, cuối cùng vẫn nhấc lên. Không ngờ là đứa bạn chí cốt đã ba năm không gặp gọi tới. Bạn chí cốt ba năm trước đây không nói một lời bỏ đến Bắc Mỹ, ngay từ đầu Thang Kiệt còn tưởng rằng y đã mất tích, sau lại nghe các bạn học khác giải thích mới biết được y đi du học. Chuyện này mọi người đều biết, duy chỉ mình hắn là mù mờ, ngay lúc đó tâm tình rất phức tạp. Ba năm, bạn chí cốt một mình ở tây bán cầu rốt cuộc không chịu nổi tịch mịch, đã về nước. Hai người cách đường dây điện thoại nói chuyện một trận, cuối cùng hẹn đúng 7h tối quán Vân Thiên trên đường Rạng Đông gặp mặt. Nóng lòng nhìn thấy thành quả cải tạo sau ba năm của đứa bạn, Thang Kiệt ra khỏi nhà từ sớm, trời còn chưa sụp tối đã chiếm một chỗ ngồi tốt trong quán. Một ly nước uống suốt đến 8h, tên bạn chí cốt vẫn chưa xuất hiện, trong lòng Thang Kiệt có chút nôn nóng, nhưng vừa nghĩ tới đường xá từ ...