Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Liêu Á Phàm

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 24

Chương 24 - Xem nhẹ Sau tuyết trời trong, sắc trời rất tốt. Cả thành thị được bao bọc trong màu trắng thuần khiết, tựa hồ hết thảy đều thuần mỹ như lúc ban sơ. Thị cục. Lầu một. Phòng giải phẫu pháp y. Cánh cửa đột nhiên mở, Dương Học Vũ ló đầu ra, nhìn hai người trong hành lang. Phương Mộc ngơ ngác ngồi trên ghế dài, vết thương trên người cũng chưa được xử lý, vết máu còn đó. Anh nhìn chằm chằm nền gạch granite dưới chân, ngón tay cuộn lại thành đấm đặt trên đầu gối, phảng phất như tượng đất, không hề nhúc nhích. Tựa bên tường hút thuốc Thai Vĩ nhìn thấy Dương Học Vũ, ném tới ánh mắt trưng cầu ý kiến. Dương Học Vũ gật đầu, ngắn gọn đáp: "Có thể vào rồi." Thai Vĩ vứt tàn thuốc, đứng dậy vỗ bả vai Phương Mộc. Sau chừng vài giây, Phương Mộc chậm rãi ngẩng đầu lên, đờ đẫn nhìn chằm chằm Thai Vĩ, tựa hồ hoàn toàn không nhận ra y vậy. "Vào thôi." Thai Vĩ thấp giọng nói, "Đến nhìn cô bé một chút." Ánh mắt Phương Mộc chuyển động trì trệ, trong đồ...

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 22

Chương 22 - Nuôi dưỡng sát thủ Liêu Á Phàm uể oải mang theo thùng nước và cây lau nhà, nhẹ nhàng khép lại cánh cửa phòng bệnh 217, trở về hành lang. Cô đi được hai bước, ngẩng đầu nhìn biển số trên cánh cửa tiếp theo, ba số 219 này thoáng làm cho cô nhớ ra gì đó, hừ một tiếng trong mũi, rất không tình nguyện đẩy cửa ra. Ngoại trừ cô gái nằm trên giường kia, trong phòng bệnh không còn ai khác. Liêu Á Phàm cạch một tiếng đặt thùng nước trên mặt đất, chẳng lo sẽ đánh thức người bệnh đang say ngủ này chút nào. Cô đi tới trước giường bệnh, cau mày nhìn cô gái an tĩnh kia, ánh mắt theo thứ tự đảo qua mái tóc so le không đều, khuôn mặt có một tí đỏ ửng và thân thể giấu dưới chăn của cô ta. Vài giây sau, cô lặng lẽ đóng chặt cửa phòng bệnh, cắn cắn môi, đột ngột giơ cây lau nhà trong tay lên, như đe dọa hướng về phía cô gái đang say ngủ vung lên. Cô đương nhiên sẽ không nện xuống, dù sao, làm bị thương Nhị Bảo chính là bạn trai của cô gái này, cô ta vô tội. Bất quá, động tác này khiến...

Ánh sáng thành phố - Chương 18

Chương 18 - Dấu tay Hắn cảm thấy thỏa mãn nghiêng người dựa vào trên ghế, lần lượt xem từng bài trả lời và bình luận trong mạng video. Vô luận là động tác hay biểu cảm, đều lộ ra mệt mỏi, nhìn như thờ ơ, lại hết sức chăm chú, thậm chí còn nhẹ nhàng đọc ra vài từ, nhấm nháp nhiều lần. Haha. Cuối cùng, hắn nở nụ cười. Xinh đẹp. Lúc này đây, làm thật xinh đẹp. Hắn không muốn lúc sống một mình vẫn cứ duy trì sự cẩn thận không hề có giá trị. Giờ phút này, trong quán cafe vắng vẻ, nữ nhân viên phục vụ lúc gần đi đã tỉ mỉ quét dọn và sửa sang lại. Phóng tầm mắt nhìn lại, mọi đồ vật đều bày chỉnh tề trật tự, bàn ghế không nhiễm một hạt bụi. Hết thảy đều làm cho tâm tình người ta khoái trá, mà ngay cả bé trai béo ngồi ở góc tường đùa nghịch món đồ chơi đều đáng yêu hơn so với bình thường gấp mấy lần. Ngày mai sẽ tăng lương cho cô bé. Hắn âm thầm nhắc nhở mình. Thật là một cô gái tốt. Lúc này đây trong quán cafe đóng kín cửa sổ, trừ hắn và bé trai béo ra, không còn ai khác. Song, lo...

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 16

Chương 16 - Thời hạn chết Thời tiết dần dần chuyển lạnh, thành phố C nằm ở hướng đông bắc đã nghênh đón mùa đông chân chính. Đối với viện phúc lợi Thiên Đường mà nói, đây là mùa khó khăn nhất. Không chỉ phải lo lắng chi phí giữ ấm, mua sắm thêm nhiều thức ăn nóng cùng thức ăn dự trữ cho mùa đông, còn phải kịp thời mua áo ấm cho bọn nhỏ và giặt giũ chăn bông. Công tác nặng nhọc biết bao, chỉ dựa vào mấy người hộ công như chị Triệu là rất khó làm được. Cho nên, thường vào lúc này, Phương Mộc sẽ đến Nhà Thiên Sứ hỗ trợ, hơn nữa còn có sự giúp đỡ từ một vài tổ chức tình nguyện, còn có thể miễn cưỡng ứng phó qua. Khi mùa đông năm nay bắt đầu, mặc dù có vụ án "Ánh sáng thành phố"  đè nặng, Phương Mộc vẫn tận lực tìm thời gian giúp chị Triệu một tay. Liêu Á Phàm cũng rất châm chước chị Triệu, cố ý xin nghỉ nửa ngày đến Nhà Thiên Sứ. Phương Mộc thầm nghĩ cô đối với các hạng mục công tác ở viện phúc lợi đều rất quen thuộc, càng khó được hơn chính là phần tâm ý này, cũng rất vui...