Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngân Châm Truy Hồn Thuật

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 8

  Chương 8 - Bình thản Tôi đứng trên quảng trường ngoài sân bay, lặng lẽ nhìn một chiếc Boeing 747 cỡ lớn bay về phía chân trời. Đèn đuôi nhấp nháy trong bóng đêm, khiến lòng tôi bỗng trống rỗng như đánh mất điều gì đó. Trời đêm lấp lánh sao, có lẽ vì ánh đèn thành phố khúc xạ nên bầu trời không còn rõ ràng. Bất chợt, tôi nhận ra đã lâu rồi mình chưa từng ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời bao la ấy, cũng giống như đã lâu rồi chưa từng thật sự soi xét lòng mình. Người qua kẻ lại bên cạnh tôi, ai đi ngang qua cũng theo phản xạ che mũi rồi vội vã rời đi. Lúc ấy tôi mới chợt nhớ, mình chỉ vội vàng thay quần áo sơ qua, trên người vẫn còn mùi rác thối sau lần ngã xuống bãi rác hôm trước. Tiểu Đạo Lưu Manh đi rồi, Mèo Da Hổ đại nhân cũng đã đi theo. Trên đường đến sân bay, con chim béo xấu xí ấy bịn rịn chia tay với Đoá Đoá, ríu rít buông lời yêu mến đủ kiểu. Nhưng Đoá Đoá lại ngơ ngác chẳng hiểu gì, còn làm mặt quỷ trêu chọc khiến "đại nhân" vô cùng đau lòng, suýt nữa không muốn quay về...