Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cổ Lệ Lệ

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 17

  Chương 17 – Hồi tưởng ác mộng, tôi muốn về nhà Cổ Lệ Lệ bị bắt sang Myanmar vào tháng 5 năm nay. Đến giờ, cô vẫn không thể hiểu nổi mình đã bị đưa đến đây bằng cách nào. Ký ức cuối cùng ở trong nước là hôm cô đi cùng bạn học đến trung tâm thương mại mua quần áo. Cô nhìn thấy một chiếc áo phông đang giảm giá, rồi khi bước vào phòng thử đồ để thay thì bỗng nhiên trước mắt tối sầm. Khi tỉnh lại, cô đã ở trong một căn hầm ẩm thấp. Xung quanh còn có năm cô gái khác. Một mụ đàn bà béo như con heo trông coi bọn họ, mỗi ngày ngoài việc bắt họ bái lạy tượng thần thì chỉ có đánh chửi, lại còn thường xuyên bỏ đói không cho ăn. Không biết đã qua bao lâu, một nhóm đàn ông xuất hiện, cưỡng hiếp tất cả bọn họ. Cô từng nghĩ quãng ngày đó chính là địa ngục, nhưng không ngờ rằng, ác mộng thật sự chỉ mới bắt đầu. Một hôm, sau khi ăn xong thứ đồ ăn như cám lợn, trước mắt cô lại tối sầm. Khi tỉnh lại, toàn thân bị trói chặt, miệng cũng bị nhét giẻ. Trong bóng tối, cơ thể cô cứ bị lắc qua lắc lại, khô...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 16

Chương 16 – Dân thường nổi giận, giết người giữa phố Tôi đã không còn cách nào dùng lời lẽ để miêu tả cơn phẫn nộ lúc ấy. Khung cảnh đó khiến tôi sinh ra một nỗi sợ hãi và bi thương sâu sắc đối với bản chất con người. Sự phẫn nộ và sợ hãi ấy như dòng dung nham sôi sục tích tụ hàng trăm nghìn năm dưới lòng đất, bùng nổ chỉ trong khoảnh khắc — “A!!!” Tên đàn ông thấp gầy vẫn đang phun nước bọt, rao mời khách, bị tôi lao một bước tới, bóp ngang hông, nhấc bổng lên, ném mạnh về phía xa. Hắn chỉ cao chừng một mét sáu, bị tôi quẳng đi bảy tám mét, kêu “Ái da!” một tiếng. Lúc ấy, Tiểu Đạo Lưu Manh đã lao lên trước, cởi áo bào xanh trên người, phủ lên thân thể Cổ Lệ Lệ. Đám đông xung quanh nhốn nháo la hét, chỉ trỏ về phía chúng tôi, đặc biệt mấy gã đã bỏ tiền thì gào to nhất. Tiểu Đạo Lưu Manh liền tát thẳng vào mặt tên gào thét hung hăng nhất, đánh đến mức răng hắn văng ra. Còn cơn lửa giận ngút trời trong lòng tôi sao có thể nguôi? Tôi tung vài cú đá hất văng đám đông, phóng thẳng tới chỗ t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 15

  Chương 15 - Môi giới Chai Chai, kinh hoàng bí ẩn người heo Bước chân lên đường phố Tachileik, nhìn những người dân địa phương thư thái tự tại cùng dòng khách du lịch tấp nập qua lại, hoàn toàn không thể nhận ra đây chính là trung tâm của vùng Tam Giác Vàng khét tiếng từ lâu. Thành phố này không lớn, nhưng lại có nét đặc sắc riêng. Đây là thành phố biên giới của Myanmar, nằm sát ranh giới với Thái Lan, chỉ cách thị trấn Mae Sai bên Thái một con sông. Do vậy, ở đây cả đồng Kyat và Baht đều lưu thông. Chúng tôi vừa đổi tiền xong thì liền tìm một người dẫn đường. Người hướng dẫn này tên là Cương, theo lệ thường chúng tôi gọi anh ta là Ngô Cương, anh chàng vui đến mức mặt mày rạng rỡ như nở hoa, còn chúng tôi thì cười gượng gạo. Ngô Cương... cái tên này nghe cứ như anh bạn chặt cây suốt ngày ngoài cung trăng vậy, đúng là trùng hợp thật. Mục tiêu chính của chuyến đi lần này là tìm ông chủ Cố. Vì chưa có đầu mối rõ ràng, trước khi đến đây, chúng tôi đã nhờ đến mạng lưới ngầm của đại sư ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 7 - Chương 5

  Chương 5 - Ba câu chuyện trên xe lửa Tuần cuối tháng 2, vừa qua khỏi Nguyên Tiêu, tôi cùng Tiểu Đạo Lưu Manh bước lên chuyến xe lửa đi về phía bắc. Xuân vận cháy vé, anh bạn kia cũng thật sự tìm không nổi giường nằm, cũng may hai chúng tôi cũng không phải người hay để ý, anh bạn cho hai vé ghế cứng, liền cầm, mang theo hành lý đơn giản và ít thức ăn dọc đường, chúng tôi chen chúc lên xe lửa. Không ai tiễn, A Căn vừa tỉnh lại, rất nhiều thứ phải làm, tải sản bị dời đi cũng phải thu hồi. Mà Vương San Tình sau khi bị đuổi khỏi nhà cũng biến mất vô tung, không ai biết ả đi đâu. Kỳ thật tôi tò mò lắm, muốn biết cô ả này rốt cuộc làm sao học được Tình Cổ -- chắc không phải được người của thôn cách vách dạy thật chứ? Tôi mà tin thì ngu quá rồi. Chỉ tiếc, thời kỳ mẫn cảm, không muốn khuấy động đến tâm linh bị thương của A Căn, lại muốn tôn trọng ý kiến của hắn, chỉ đành thôi, không nhắc tới nữa. Sau tết là thời kỳ cao điểm của xuân vận, trên xe lửa đông đúc, thật vất vả ngồi xuống, chuôn...