Chương 17 – Hồi tưởng ác mộng, tôi muốn về nhà Cổ Lệ Lệ bị bắt sang Myanmar vào tháng 5 năm nay. Đến giờ, cô vẫn không thể hiểu nổi mình đã bị đưa đến đây bằng cách nào. Ký ức cuối cùng ở trong nước là hôm cô đi cùng bạn học đến trung tâm thương mại mua quần áo. Cô nhìn thấy một chiếc áo phông đang giảm giá, rồi khi bước vào phòng thử đồ để thay thì bỗng nhiên trước mắt tối sầm. Khi tỉnh lại, cô đã ở trong một căn hầm ẩm thấp. Xung quanh còn có năm cô gái khác. Một mụ đàn bà béo như con heo trông coi bọn họ, mỗi ngày ngoài việc bắt họ bái lạy tượng thần thì chỉ có đánh chửi, lại còn thường xuyên bỏ đói không cho ăn. Không biết đã qua bao lâu, một nhóm đàn ông xuất hiện, cưỡng hiếp tất cả bọn họ. Cô từng nghĩ quãng ngày đó chính là địa ngục, nhưng không ngờ rằng, ác mộng thật sự chỉ mới bắt đầu. Một hôm, sau khi ăn xong thứ đồ ăn như cám lợn, trước mắt cô lại tối sầm. Khi tỉnh lại, toàn thân bị trói chặt, miệng cũng bị nhét giẻ. Trong bóng tối, cơ thể cô cứ bị lắc qua lắc lại, khô...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)