Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạch Lộ Đàm

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 6

 Chương 6: Tự bạch của Bạch Lộ Đàm Nói xong câu này, cánh cửa sắt phía sau tôi liền kẽo kẹt một tiếng. Vì góc độ nên tôi không nhìn thấy, chỉ cảm giác có một người đang chậm rãi đi về phía tôi. Tôi cười lạnh đầy căm hận, nói: “Bây giờ các người định không cần mặt mũi nữa sao? Thời đại này rồi mà còn muốn dùng thủ đoạn bức cung, không được đâu?” Trương Vĩ Quốc cười cười, nói: “Sao có thể chứ? Chúng ta đường đường là cơ quan chính thức, sao có thể dùng hình bức cung cậu? Có điều cậu cũng biết, trong ngành của chúng ta quả thực có rất nhiều thủ đoạn có thể khiến người ta nói thật. Cho nên, cậu phối hợp với chúng tôi một chút, khai hết sự thật lúc đó ra đi?” Hắn vừa nói xong, tôi liền nghe thấy người đàn ông phía sau khẽ cười, nói: “Lục Tả, cậu tự xưng là Kim Tằm Cổ Vương, bách độc bất xâm, nhưng không biết Hương Tô Tán này cậu có chịu nổi không?” Vừa nghe giọng nói này, lập tức tôi cảm thấy một luồng khí lạnh âm u chạy từ xương cụt dọc theo cột sống, thẳng lên tận da đầu. Tên này vậy ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 41

 Chương 41: Cái chết của Bằng Phi Mẹ kiếp, đây là tình tiết gì vậy? Ông đây còn chưa chết mà, sao đã bắt đầu tranh thủ lấy đồ của người chết rồi? Tôi không thể nhịn được nữa, liền đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay đang mò vào túi áo tôi, không cho hắn sờ tiếp. Hoàng Bằng Phi thấy tôi mở mắt, nói: “Ồ, anh vậy mà vẫn chưa chết à? Tay nghề của tên này kém quá nhỉ, sao lại không đâm anh một nhát chết luôn cho rồi?” Nghe giọng điệu khinh khỉnh của hắn, tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Tay trái tôi nắm lấy con dao vẫn đang cắm ở ngực, sau đó hỏi: “Ý cậu là gì?” Hoàng Bằng Phi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi, nói: “Ý gì à? Lục Tả, vừa rồi có phải anh rất bất mãn với chúng tôi không? Anh cảm thấy chúng tôi đang giết người vô tội bừa bãi? Bây giờ anh thấy rồi chứ, không giết người vô tội bừa bãi thì sẽ thế nào, giống như anh vậy, nằm trên mặt đất, lặng lẽ chảy máu, rồi chết đi. Thế giới này quá hỗn loạn, anh giả bộ thanh cao cho ai xem? Nói thẳng với anh nhé, từ lâu tôi đã nh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 40

 Chương 40: Loạn vơ vét của người chết Thấy người của chúng tôi vây tới, Khách lão thái không hề hoảng loạn, chỉ bước lên một bước, rút ngắn khoảng cách với Tiểu Yêu. Những sơn dân tan tác kia giống như bầy cừu vừa bị sói đuổi, chạy tán loạn không đầu không đuôi. Có người suy sụp, trực tiếp chạy về phía sâu hơn trong bóng tối của hang đá đối diện; có người vừa nhìn thấy Khách lão thái liền tìm được chỗ dựa, lần lượt tụ tập phía sau bà ta, khóc lóc nói: “Lão tổ, lão tổ, bọn chúng, bọn chúng vậy mà dám dùng súng... Đồ súc sinh! Lão tổ, mau dùng đại pháp lực trấn áp hết bọn chúng đi!” Phía sau Khách lão thái tụ tập bốn thành viên của Quỷ Diện Bào Ca hội, đây là bốn người duy nhất còn lại bên cạnh bà ta, những kẻ khác đều đã bị chúng tôi xử lý hết. Nhưng những kẻ bên cạnh Khách lão thái đều chỉ là đám tép riu, hoàn toàn không thể so với mấy kẻ chúng tôi gặp trước cổng đá Dạ Lang. Vì vậy dù có nhiều hơn nữa, chỉ cần không có súng thì cũng chẳng có bất kỳ uy hiếp nào. Một gã đàn ông râu ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 39

 Chương 39: Lựa chọn thiện ác Bà lão tóc bạc nhưng có khuôn mặt trẻ trung ấy đứng phía sau đám đông, nhìn tôi, trong mắt như phun ra lửa, còn trên mặt lại nở một nụ cười tàn nhẫn đầy khoái chí. Gò má bà ta nhô cao, cằm nhọn, đôi mày vừa mảnh vừa dài, khóe miệng phảng phất nụ cười lạnh. Nhìn khuôn mặt dường như đã từng gặp này, tôi không khỏi nhíu mày, không biết đã gặp bà ta ở đâu. Thế nhưng Bạch Lộ Đàm bên cạnh tôi lại kêu lên: “Khách Hải Linh?” Toàn thân tôi chấn động, đúng rồi, đúng rồi, người phụ nữ này chính là mẹ của Giả Vi, vợ của hòa thượng Tuệ Minh -- Khách lão thái Khách Hải Linh. Sau trận tập huấn ở Nộ Giang ngày hôm đó, Tuệ Minh tử trận, còn đồ đệ của ông ta, Bạch Chỉ Phiến La Thanh Vũ của Quỷ Diện Bào Ca hội tiết lộ rằng nội dung kế hoạch tập huấn là do Khách lão thái cung cấp. Khi đó tôi đang hôn mê, sau khi tỉnh lại, tôi đã báo cho Bạch Vũ và Doãn Duyệt đến điều tra, nhưng họ lại nói với tôi rằng bà lão này đã trốn thoát ngay sáng hôm đó dưới sự giám sát của nhân viê...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 38

 Chương 38: Bà lão nhìn quen mắt Băng thi quay đầu lại, mặt không chút biểu cảm nhìn tôi. Trên tay nó vẫn xách cái đầu người của Tam Cẩu Tử bị gặm chỉ còn một nửa, môi và trên mặt đều dính đầy máu tươi đỏ thẫm cùng những mảnh thịt nhầy nhụa, khiến khuôn mặt nó càng thêm dữ tợn, đôi mắt cá chết lồi ra, nhìn chòng chọc khiến người ta sợ hãi. Thấy nó quay đầu nhìn lại như vậy, tôi không khỏi lùi mấy bước, cẩn thận giải thích: “Ở đây tôi còn mấy người bạn, đang mắc kẹt trong hang động này, tôi không thể bỏ mặc họ...” Băng thi lại gặm cái đầu người trong tay thêm mấy miếng, sau đó ném về phía đường chúng tôi vừa đi qua. Thứ này suýt nữa đập trúng Hoàng Bằng Phi, thằng nhóc này sợ đến mức vội vàng áp lưng vào vách đá, chỉ sợ băng thi đột nhiên nổi điên. Băng thi không trả lời tôi, sự im lặng, sự im lặng chết chóc này kéo dài trọn hơn một phút. Hoàng Bằng Phi và Bạch Lộ Đàm đều bất an chậm rãi lùi về phía sau, còn Tiểu Yêu thì như có như không chắn trước mặt tôi. Sau đó, trong đầu tôi đột...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 29

 Chương 29: Ta và ngươi đều là quân cờ Nhìn gã đàn ông dáng vẻ như con chó ghẻ này mang nụ cười dâm loạn liên tục đến gần, Bạch Lộ Đàm sợ chết khiếp. Vì vẫn luôn ngâm mình trong nước, hơn nữa lúc nãy áo khoác ngoài lại bị người ta lục soát rồi vứt sang một bên, nên bộ đồ giữ ấm cô đang mặc lúc này vừa ướt sũng vừa dính sát vào cơ thể, làm lộ rõ vóc dáng nổi bật. Trước kia, Bạch Lộ Đàm ở trại huấn luyện cũng là một mỹ nữ hàng đầu, so với những cô gái như Chu Thần Thần, Vương Tiểu Gia và Phúc Nựu còn nổi bật hơn một hai bậc, khiến không ít học viên nam âm thầm thèm muốn, mà Tam Cẩu Tử đương nhiên cũng không ngoại lệ. Nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy bị dây thừng trói chặt, hắn không nhịn được mà xoa tay, để lộ bộ dạng khó coi của một gã đàn ông. Tay chân Bạch Lộ Đàm bị trói buộc, cái gì cũng không làm được, chỉ có tiếng thét thất thanh:"Mày muốn làm gì? Thằng súc sinh nhà mình, mày rốt cuộc muốn làm gì?" Đám đông vây xem bên cạnh cười ha hả, Nhị Nương Tử kia cười đến khoái...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 5

Chương 5: Triệu hoán cục trưởng Trước khi tôi đến đây, xoay quanh những đặc tính của Kim Tằm Cổ mà mình tìm hiểu được từ cổ tịch, Ngô Lâm Nhất đã chuẩn bị hẳn mười một phương án. Quả không hổ là một người nuôi cổ xuất thân giáo sư học viện, trong mười một phương án ấy của ông ta, có phương án tiến từng bước vững chắc, tuần tự dần dần, có phương án ý tưởng bay bổng, đầy tính sáng tạo, có phương án tính khả thi cực cao, tỷ lệ thành công rất lớn... Những phương án này liên kết chặt chẽ với nhau, nghiêm cẩn thận trọng, cân nhắc chu toàn, được xây dựng hết sức bài bản, khiến người ta phải thán phục —— điểm duy nhất mà ông ta không hề cân nhắc chính là, nếu thực hiện theo mười một phương án này, đừng nói sâu béo chỉ to bằng ngón tay cái, cho dù có mười ngón tay cũng không chịu nổi một phen giày vò như vậy. Sâu béo là bản mệnh Kim Tằm Cổ của tôi, quan hệ giữa nó và tôi là đồng sinh cộng tử, coi sâu béo như chuột bạch thí nghiệm, vậy tôi làm sao chịu nổi? Quanh năm nuôi Cổ, sức khỏe của Ngô Lâ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 4

Chương 4: Mục đích điều tạm Đột nhiên chạm mặt nhau, cả hai bên đều có chút trở tay không kịp. Sững người vài giây, cuối cùng vẫn là Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì lên tiếng trước, chào hỏi Hoàng Bằng Phi: “Ôi chao, tiểu sư điệt của ta, ta còn bảo sao lâu lắm không thấy ngươi đâu, hóa ra là chạy tới đây rồi. Cô em này là người yêu của ngươi à? Xinh đẹp thật đấy. Ta nói này, đang yên đang lành ở phương Nam không chịu ở, lại chạy tới đây, chẳng lẽ là tiết tấu không yêu giang sơn chỉ yêu mỹ nhân sao?” Nghe lời trêu chọc của Tiểu Đạo Lưu Manh, sắc mặt Hoàng Bằng Phi lập tức tái xanh, lạnh lùng nói: “Một kẻ đã bị trục xuất khỏi sư môn như ngươi thì có tư cách gì gọi ta là sư điệt? Có ai thừa nhận ngươi là người của Mao Sơn không? Đúng là không biết xấu hổ!” Nói xong câu đó, hắn lại quay sang tôi: “Lục Tả, anh còn có tính tổ chức, tính kỷ luật hay không? Lại dám đưa một kẻ nhàn tạp vô can ngoài xã hội vào nơi trọng yếu thế này. Chuyện này, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên!” Nói một tràng lời cay ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 22 - Chương 7

  Chương 7: Đấu đối kháng giao hữu, bắt đầu Trong nhận thức của người dân bình thường, bộ đội đặc chủng từ trước đến nay luôn là một sự tồn tại đầy bí ẩn. Họ là những “binh vương” trăm người chọn một, quân số tinh gọn, trang bị tinh nhuệ, cơ động nhanh, huấn luyện bài bản, sức chiến đấu cực mạnh. Họ phụ trách tập kích quấy phá, ám sát bắt cóc, trinh sát sau lưng địch, đánh cắp tình báo, chiến tranh tâm lý, cảnh vệ đặc biệt... Trong thời bình, mỗi ngày họ đều tiến hành những bài rèn luyện thể năng vượt quá giới hạn cơ thể con người, đồng thời còn phải học bắn súng, cận chiến, ám sát, kỹ thuật chất nổ; học chụp ảnh, nghe lén, thông tin liên lạc, bơi vượt sông, trượt tuyết, leo núi, nhảy dù; nắm vững các kỹ chiến thuật như cảnh giới, trinh sát, tìm kiếm, bắt tù binh, giải cứu và cả ngoại ngữ... Cũng giống như những người tinh tuyển được Cục Tôn giáo chọn ra chúng tôi, cả trong lẫn ngoài hệ thống, họ là lưỡi dao sắc của quốc gia, là những người đáng được đất nước và cấp trên tin cậy nh...