Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim Triện Ngọc Hàm

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 19 - Chương 4

 Chương 4: Vạn Tam Gia, cục thịt hồng nhảy nhót Ông già trước mặt dáng người không cao, thân thể trông vẫn còn khỏe khoắn, mái tóc hoa râm búi thành một búi đạo sĩ, tự nhiên cuộn trên đỉnh đầu, gương mặt hồng hào, trong đôi mắt đen láy lại có ánh sáng trong như mắt trẻ thơ. Chỉ cần thoáng nhìn, tôi đã cảm thấy trong đôi mắt trong trẻo ấy ẩn chứa một biển lớn trí tuệ mênh mông. Ông chậm rãi bước tới. Bên cạnh tôi, Triệu Trung Hoa xúc động đến mức run rẩy cả người, bước lên vài bước, khẽ gọi một tiếng: “Sư phụ...” Người này chính là Vạn Tam Gia mà chúng tôi tìm kiếm bấy lâu? Tôi thầm gật đầu. Quả nhiên là bậc kỳ nhân mà Triệu Trung Hoa luôn miệng nhắc tới. Vạn Tam Gia gặp lại đồ đệ yêu quý nhiều năm không gặp, cũng rất mừng rỡ. Nhưng lúc này không phải lúc ôn chuyện cũ. Sau vài câu thăm hỏi ngắn gọn, ông liền đi thẳng về phía Vương Mặt Rổ. Người làng xung quanh ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi ông, ông mỉm cười gật đầu đáp lại. Còn Vương Mặt Rổ ban nãy còn cầm rắn đuổi theo tôi, lúc nà...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 7 - Chương 9

 Chương 9 - Kim triện ngọc hàm, được chim chỉ dạy Tôi đã lâu chưa gặp Đóa Đóa, thoáng cái vui mừng phát khóc, cao hứng đến không chịu nổi. Đóa Đóa đưa tay lau nước mắt của tôi chảy xuống, hỏi tôi sao vậy? Tôi mừng rỡ cười, nói không sao đâu không sao đâu, chỉ là bụi bay vào mắt thôi, cục cưng, thật sự rất nhớ con đó. Bé dán vào ngực tôi, nói bé cũng thế. Tiểu Đạo Lưu Manh sáp đến, mặt cười hể hả, nói Đóa Đóa, cha nuôi ở đây, sao không gọi cha chứ? Đóa Đóa quay đầu nhìn anh ta, nỗ lực hồi tưởng, sau đó dùng tay che mặt, nói xấu hổ, ai là con gái nuôi của ông chứ, không biết xấu hổ. Tiểu Đạo Lưu Manh vẻ mặt khó xử, vẻ mặt rất tổn thương, còn tôi thì cười ha ha. Thấy Đóa Đóa có thể trở lại, tôi cũng không vội nói chuyện với bé, dẫn bé đến chào các vị ở đây, bé cũng ngoan, ai cũng gọi ông cố, ông nội, ông chú, mấy ông già nghe được, tràn đầy an lòng, vui vẻ ra mặt, chú Tiêu nói tôi nuôi tiểu quỷ này, thật vô cùng kỳ lạ, ngoan ngoãn, cũng nuôi có pháp môn, không giống người khác, chỉ vì...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 7 - Chương 6

 Chương 6 - Tiểu Đạo về nhà, gần quê lòng thấp thỏm Thời gian trôi qua 20 phút, người trong xe lại đông như vậy, chuyến xe này lại không có camera theo dõi, tất cả mọi người nhìn tôi, giải quyết thế nào?  Tôi nói để tôi thử xem, vì vậy kết nối với sâu béo đang ngủ, gọi nói rời giường, sau đó bảo Cổ Lệ Lệ lật bên trong áo lông ra, cho tôi ngửi thử. Gã đàn ông Nhạc Dương bên cạnh cười, nói thầm làm cái khỉ gì thế, em gái này đã mất tiền, hắn còn ở đây giả vờ ngửi, lợi dụng người ta. Gã nói thế rồi cũng ra vẻ hâm mộ, hận không thể tự mình nhào lên hít một hơi. Cổ Lệ Lệ có chút ngại ngùng, mặt đỏ bừng, nhưng lại sinh ra hy vọng, nên cứ để tôi ngửi.  Khỏi phải nói, mùi kia rất thơm, là loại mùi thơm trong ngực con gái, nhàn nhạt, mặt trong túi không có mùi da thuộc, tôi hỏi ví tiền kia buộc bằng vải à? Cô bé mừng rỡ gật đầu, nói đúng thế, là vải, mẹ của cô ấy may. Cảnh sát tàu bên cạnh cũng tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi, nói mũi này còn linh hơn cả mũi chó nha...Gã nói được một nử...