Chương 50 - Hòa thượng làm phép, Tuyết Thụy phá trận Tôi ngồi ngay ngắn trong ngục, còn Tuyết Thụy vì ngồi lâu đã mỏi, nên nửa tựa vào vách tường, dùng ngón tay khẽ vuốt vết rạch sâu hằn trên đá do sức mạnh của thức thần để lại. Tiếng bước chân vang lên, kèm theo luồng sáng chói của đèn pin công suất lớn quét tới. Bọn tuần tra được trang bị súng ngắn và còi báo động, còn ngay gần cửa sắt có một nút báo động màu đỏ. Đó là tất cả chướng ngại của chúng tôi. Không có camera giám sát, không có bộ đàm, không có cảm ứng t... Những biện pháp phòng vệ thô sơ này dường như vẫn dừng lại ở thời Thế chiến thứ hai cách đây nửa thế kỷ. Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu: dù sao ở đại bản doanh của Tát Khố Lãng (hay còn gọi phái Cách Lãng?), nơi tinh anh tụ tập, lúc nào cũng có cao thủ ứng cứu, nên chúng chẳng cần cố kỵ gì cả -- thật sự là vậy sao? Ba người nhanh chóng đi đến trước mặt tôi. Đó là ba gã đàn ông đen gầy, trần trụi nửa thân trên. Trong đó có một kẻ tuổi chừng mười bốn, mười lăm, chỉ là một...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)