Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Liễu Trục Dương

Hóa Vụ Phiên Ngoại - Chiến tranh của lão gia tử

 Phiên ngoại - Chiến tranh của lão gia tử 1. Liễu Trục Dương ngáp ngắn ngáp dài, hắn không mấy hứng thú với kiểu tụ hội thượng lưu lấy ăn uống tiệc tùng làm chính, phô bày châu báu xa hoa làm phụ này. Mặc dù so với những cuộc vui ở Bắc Kinh thì nơi đây xa hoa hơn, tao nhã hơn, tiêu tiền nhiều hơn, nhưng cũng chẳng hợp khẩu vị của hắn. Đứng bên cạnh hắn, Trâu Thanh Hà mặc một bộ tuxedo đuôi tôm màu đen, vẻ mặt cứng đờ, rất không tự nhiên, không ngừng vặn vẹo cổ, có lẽ chiếc nơ trên cổ khiến cậu không quen. Ngoài sự tò mò lúc ban đầu, cảm giác của Trâu Thanh Hà nhất định còn buồn chán hơn cả hắn. "Không vui à?" Bành Diệc Văn cười hỏi, ngón tay kẹp ly rượu vang chân cao, thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên cụng ly với những người ở xa, nụ cười giả tạo ra vẻ kiểu cách. Những cuộc tụ hội có thể ăn uống miễn phí thế này, có bao nhiêu người phải tìm đủ mọi cách mới chen chân vào được... Vậy mà hai vị thổ thần tiên từ phương Bắc tới này lại chẳng hứng thú gì. Trâu Thanh Hà chớp mắt, ở đ...

Hóa Vụ - Chương 13.29

 Song thủ - 29 Trời đã về chiều, gió ngoài cửa sổ níu giữ chút ánh nắng chiều dịu dàng cuối cùng. Đèn trong phòng bật sáng. Liễu Trục Dương uể oải tựa vào lưng ghế, ánh mắt đảo qua đảo lại trên chiếc tủ trưng bày trong phòng Bành Diệc Văn, rồi lại dừng trên những bức thư họa treo trên tường... Trâu Thanh Hà đi đi lại lại trước mặt hắn, hai tay chắp sau lưng. "Sao vậy?" Liễu Trục Dương hỏi. Trâu Thanh Hà khổ sở nói: "Điện thoại của anh Liễu không gọi được, điện thoại của anh Tề hình như cũng tắt máy rồi. Anh ba Liễu, anh không lo cho họ chút nào sao?" "Có gì mà phải lo." Liễu Trục Dương vuốt vuốt tóc mình: "Thằng nhóc Bành Diệc Văn chạy đi đâu rồi?" "Thím của anh ta tìm." Trâu Thanh Hà kéo rèm cửa nhìn ra ngoài: "Họ đang nói chuyện trong sân." "Anh muốn về Bắc Kinh rồi. Cứ cảm thấy chúng ta đã trở thành con tin." Liễu Trục Dương đột nhiên nói. "A! Tại sao lại nói vậy?" Liễu Trục Dương ngoắc ngón trỏ với cậu....

Hóa Vụ - Chương 13.23

 Song thủ - 23 "Sao cậu lại không vội rời đi nữa?" Bành Diệc Văn vui vẻ nhìn Trâu Thanh Hà ăn liền mấy miếng hết sạch một bát cháo tổ yến, rồi không khách sáo gắp bánh bao hấp, mỗi miếng cắn mất nửa cái, đúng kiểu ăn uống của người bình dân. "Bây giờ thân phận của tôi là khách, đúng chứ?" Trâu Thanh Hà ngừng ăn, ngẩng đầu hỏi anh ta. "Ừm, đúng vậy." Bành Diệc Văn mỉm cười gật đầu. "Đã là khách thì gặp chủ nhà hiếu khách, đâu cần phải vội đi, dù sao tôi cũng chẳng có việc gì gấp." Trâu Thanh Hà đặt đôi đũa xuống. Cậu đã ăn no. Sau đó lại chỉnh sửa quần áo trên người. Bộ đồ cậu đang mặc cũng không phải quần áo thường ngày, mà là bộ đồ mới mua hôm qua khi đi dạo phố. Không phải bộ quần áo lộng lẫy hoa mỹ kia, mà là chiếc áo khoác xanh trắng kiểu dáng thể thao đang thịnh hành trong giới trẻ, phối với quần cargo nhiều túi màu xám be. Điều thú vị là sau khi bắt hai người họ, Lâu Ca cũng không quên mang theo luôn số quần áo họ vừa mua, điều này khiến Tr...

Hóa Vụ - Chương 13.20

 Song thủ - 20 Tên sát thủ bắn một phát không trúng liền nhanh chóng rút lui. Hắn túm lấy người phục vụ phía trước vừa nghe tiếng súng nên quay đầu lại xem tình hình, đẩy mạnh người đó về phía Lâu Ca đang lao tới. Động tác của Lâu Ca bị cản lại. Vết thương nặng trên người khiến sự nhanh nhẹn của gã giảm sút. Gã thô bạo hất văng "lá chắn người" ngã trước mặt mình, nhưng khi đuổi theo thì đã chậm mất mấy bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn tên sát thủ lao vụt xuống cầu thang. Định đuổi theo, nhưng lại lo cho Liễu Trục Dương, bước chân nhất thời trở nên chần chừ. Cũng vì phút lơ là ấy, gã không hề để ý người phục vụ đứng sau lưng mình chẳng biết đã cầm dao từ lúc nào, đâm thẳng về phía sau eo gã. Trâu Thanh Hà vừa nhanh trí che chở chu toàn cho Liễu Trục Dương, vừa lặng lẽ ngẩng đầu quan sát tình hình. Thấy người phục vụ thứ hai đâm lén Lâu Ca, cậu không khỏi hét lớn: "Cẩn thận!" Cậu bưng bát súp borscht còn nghi ngút khói trên bàn, chưa ai động đến, lao tới đập thẳng vào đầ...