Chương 46 - Ba người tương ngộ, hữu duyên tương phùng Khi tôi dần khôi phục lại ý thức, cảm giác đầu tiên chính là cái đầu như sắp nổ tung. Cơn đau nhức dữ dội hoàn toàn chiếm trọn mọi giác quan, không còn chỗ cho bất cứ cảm nhận nào khác. Không biết đã qua bao lâu, tôi mới ngửi thấy một mùi ẩm mốc hôi hám, lẩn quẩn trong khoang mũi, xua mãi không đi. Bên tai cũng vang lên những tiếng gọi liên hồi, ban đầu xa xăm như từ chân trời vọng lại, rồi dần dần rõ rệt: “Anh Lục Tả, anh Lục Tả, mau tỉnh lại đi...” Là giọng của Tuyết Thụy. Trong tiếng gọi nghẹn ngào lẫn nước mắt ấy, ý thức tôi bỗng như được kéo về hẳn. Tôi mở mắt, đập vào mắt là một khoảng tối mờ, cùng gương mặt xinh đẹp đẫm lệ của Tuyết Thụy. “Anh Lục Tả, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!” Tuyết Thụy mừng rỡ vô cùng, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy cánh tay tôi. Dần dần trí óc tôi vận hành trở lại, mới nhận ra mình đang nằm trên mặt đất, dưới lưng lót một tấm chiếu rách nát, còn đầu tôi thì gối trên đùi Tuyết Thụy. Mềm mại, thoảng mùi h...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)