Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Độc Giả Thứ 7

Độc Giả Thứ 7 - Chương 18

Chương 18 - Nhật ký của Tôn Mai Khi Phương Mộc tỉnh lại, đã ở trong bệnh viện. Cảnh ngộ đêm hôm đó khiến Phương Mộc ngoài nứt xương sọ còn thêm gãy xương mắt cá chân, trên người còn có vài nơi bị bỏng. Ngày thứ hai nhập viện, cậu lúc thì thanh tỉnh, đứt quãng nói lại hết thảy sự việc tình huống cho Hình Chí Sâm xong thì lâm vào hôn mê. Từ sáng sớm đến tối đều có hai cảnh sát sắc mặt âm trầm đứng ngốc ở cửa phòng bệnh. Hình Chí Sâm đến thăm cũng không e dè mà nói, cảnh sát đã đem Phương Mộc xem như là trọng phạm bị tình nghi cần phải điều tra, đại hào danh đao mà Phương Mộc nhắc tới kia, không tìm được ở hiện trường. Mọi người đều chết hết, chỉ có cậu còn sống, nguyên nhân không cần nói cũng biết. Một buổi tối kia, Phương Mộc bỗng giật mình tỉnh dậy. Trong phòng bệnh tràn đầy khói khiến người muốn ngạt thở, ngoài cửa ẩn ẩn có thể thấy ánh lửa chớp động. Cháy rồi. Phương Mộc muốn lớn tiếng hô lên, nhưng lại không sao phát ra thanh âm nào. Cậu liều mạng muốn ngồi dậy, th...

Độc Giả Thứ 7 - Chương 17

Chương 17 - Tạ Mạc (diễn viên ra sân khấu chào cảm ơn khán giả) Cuộc thi cuối kỳ đúng hạn đã tới. Trong vài ngày cuối cùng, Phương Mộc nén xuống tâm tình, bắt đầu miệt mài học đêm, cuối cùng đem vài môn đối phó, điểm cao là không có khả năng, phỏng chừng chỉ có thể đạt yêu cầu. Ngày 17 tháng 1 năm 2000, môn cuối cùng của kỳ thi, Hoàn Cảnh Pháp Luật. Học sinh trong phòng học sắc mặt hoặc thong dong hoặc thấp thỏm. Không ít người trong miệng còn lẩm bẩm, liên tục lật tư liệu ôn tập, thậm chí, cẩn thận viết đáp án lên bàn. Cách giờ thi còn 10 phút, Phương Mộc quyết định đi WC một chút. Vừa vào cửa WC, liền trông thấy Chúc lão Tứ đang đứng ở gian trong, nhón chân hướng trong thùng nước thả vào gì đó. (thùng nước ở đây là thùng đựng nước cho kiểu đi vệ sinh ngồi chồm hổm, được đặt trên cao, với tay để giật nước.)  "Làm gì đó?" Phương Mộc hét lớn một tiếng. Chúc lão Tứ bị đọa đến toàn thân run lên, thứ gì đó trong tay thoáng cái rơi vào trong thùng nước, hắn quay đ...

Độc Giả Thứ 7 - Chương 16

Chương 16 - Khúc hát lúc nửa đêm. Ngày thứ hai sau khi vụ việc của Trần Hi, Đảng ủy nhà trường triệu tập hội nghị khẩn cấp. Trong vòng một học kỳ ngắn ngủi, 5 học sinh bị giết, đêm giao thừa, học sinh từ trong câu lạc bộ chạy ra, học sinh bị thương do giẫm đạp và bị cửa kính vỡ cứa vào cũng có hơn 100 người. Đã không ai còn lòng dạ nào đi học, học sinh có nhà ở đây hầu như toàn bộ đều trở về nhà, học sinh vùng khác ở lại trong trường cũng hoảng sợ không chịu nổi dù chỉ một ngày, sợ mục tiêu kế tiếp chính là mình. Số lượng như được nhồi vào hộp thư của hiệu trưởng nhiều như tuyết rơi ngoài kia, trong một đêm, dường như toàn bộ mọi người trong trường đều là hung thủ. Mỗi ngày nhóm giáo viên cười khổ đối mặt với giảng đường trống hơn phân nửa, có người dứt khoát không lên lớp. Hội nghị cuối cùng quyết định: Đóng cửa trường học. Quyết định đưa lên sở giáo dục tỉnh bị bác bỏ. Phó phòng giáo dục của tỉnh hung hăng phê bình hiệu trưởng một hồi, còn đưa ra một số ví dụ như đại học Ch...

Độc Giả Thứ 7 - Chương 15

Chương 15 - Cừu hận. Hình Chí Sâm chưa từng nuốt lời. Ngày hôm sau khi Phương Mộc đi vào cục công an, Hình Chí sâm lập tức đem cậu dẫn đên phòng làm việc của mình, ông chỉa chỉa một đống hồ sơ lớn trên bàn, "Cậu xem tại đây đi, có thể dùng ly uống nước của ta, phích nước nóng ở dưới bàn." Ông xoay người đi đến bên cạnh cửa, "Có người gõ cửa, cậu không cần lên tiếng, cũng không nên nghe điện thoại." Nói xong, đem cửa đóng lại. Phương Mộc hiểu được ý tứ của ông, đem hồ sơ cảnh sát cho một người không liên can như cậu xem như vậy là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Ông sao không nghĩ tới, vạn nhất ta chính là hung thủ chứ. Phương Mộc cười lắc đầu, cậu cảm kích phần tín nhiệm này của Hình Chí Sâm. Cậu đánh giá văn phòng lúc này. Diện tích không lớn, chỉ có một bàn làm việc, một cái ghế, dựa sát tường bày một sopha cho 3 người, còn lại không gian đều bị vài giá sách chiếm cứ, Phương Mộc kéo kéo tay cầm giá sách, đều bị khóa. Nơi đó hẳn là có rất nhiều câu chuyện...