Chương 17: Họa không dính người thân “Vương Vạn Thanh!” Nói thật, đã rất lâu rồi tôi không còn nghe thấy cái tên này nữa. Ba người thuộc nhất mạch Cổ Miêu Trung Ngưỡng gồm La Nhị Muội phát bệnh huyết chú mà chết, La Điếc tự sát trong ngục, dùng oán linh triệu hoán nhập thể, có ý định ngưng tụ tái sinh để trả thù tôi, cuối cùng bị tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh thiêu sạch không còn gì. Từ đó chỉ còn lại thiếu niên mang tội bỏ trốn kia. Lần cuối cùng tôi nghe được tin tức của Thanh Nha Tử là do Mã Hải Ba nói cho tôi biết, bảo rằng có người từng nhìn thấy cậu ta ở tuyến biên phòng phía nam Vân Nam. Nghĩ lại thì chắc cậu ta đã trốn sang Myanmar, hoặc xa hơn nữa là Đông Nam Á. Nhưng cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không quên được thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi năm ấy, không quên được sự oán độc và căm hận chứa trong mắt cậu ta. Đó là một loại lạnh lẽo và sâu sắc chẳng khác gì đám dị loại Lừa Lùn kia, khiến người ta lạnh buốt toàn thân. Tôi luôn có cảm giác rằng thiếu niên mang theo oán hận vô biê...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)