Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Mã Hải Ba

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 18 - Chương 1

Chương 1: Phòng bệnh Mã Hải Ba vốn là người quen biết rộng trong huyện, nên rất nhanh đã tìm được bí thư thôn. Ông ta liền thông qua loa phát thanh, huy động bà con đang say ngủ trong thôn, khiêng cáng chạy ra bãi sông cứu chúng tôi. Tôi giấu Đoá Đoá vào trong thẻ gỗ hòe, rồi kiên nhẫn chờ đám đông hơn hai chục người rộn ràng ùa tới. Trong đó có đàn ông lực lưỡng tuổi ba bốn chục, có những bà thím tay chân thô ráp, có cả ông lão gầy nhom miệng ngậm tẩu thuốc rê và mấy cậu nhóc tầm mười mấy tuổi chạy nhanh như gió. Bà con quê nhiệt tình lắm. Tôi dù còn cố gượng được, cũng bị người ta bảy tay tám chân nhấc lên đặt lên lưng một chàng trai cao lớn vạm vỡ, vừa cõng vừa chạy xóc nảy phóng như bay. Sau đó, bí thư thôn lại gọi được một chiếc xe van và một chiếc xe tải nhỏ, chở cả bọn chúng tôi xuyên đêm về Bệnh viện Nhân dân huyện. Trải qua một lượt khâu vá, băng bó, truyền máu, bị giày vò trên bàn mổ hơn một tiếng đồng hồ, tôi được đưa vào một phòng bệnh bốn bề trắng toát. Ngửi mùi thuốc khử ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 13

  Chương 13: Khói xông chặn cửa, vải đỏ xuyên lửa Tôi theo đám đông ồn ào chạy xuống dưới dốc. Bên cạnh có người hô lên:"Sao thế?" Phía dưới lập tức có người trả lời nói có người chết, hỏi là ai, nói là Lưu Hán Quang! Chỉ cách chừng hơn hai mươi mét, chúng tôi đã chạy đến nơi. Vạch đám binh lính còn chưa hoàn hồn ra, liền thấy trên mặt đất nằm một cái xác không đầu. Cách đó hơn chục mét, một chiến sĩ đang ôm cái đầu chạy về phía này. Ngay khoảnh khắc bị chém rụng, máu tươi phun ra như suối, bắn tung tóe khắp cỏ cây, đá đất, biến cả khu vực thành một cảnh tượng tanh ngòm máu me. Mùi huyết khí ngọt lợ xộc thẳng vào mũi. Tôi nhìn thấy chiến sĩ ấy vừa chạy vừa khóc, cố sức ghép đầu và thân thể lại với nhau. Thế nhưng gương đã vỡ khó hàn, huống chi là thân người? Dù cố gắng đến mấy, anh ta cũng không thể nối hai thứ ấy lại. Cuối cùng, anh ta buông xuôi, ngồi phịch xuống vũng máu, khóc như một đứa trẻ. Qua những vệt máu loang lổ, tôi nhìn thấy gương mặt tái nhợt, non nớt lăn lóc bê...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 3

  Chương 3 - Quỷ sứa trong phòng bệnh Chẳng trách tôi cứ cảm thấy bình thường Mã Hải Ba là người luôn thẳng thắn cởi mở, mà hôm nay lại ấp a ấp úng như thế, thì ra là vì chuyện này. Nói đi cũng phải nói lại, bình thường loại bận này tôi chắc chắn sẽ chẳng do dự mà nhận lời. Nhưng khổ nỗi lúc này lại không hợp thời: bà nội tôi ngày mai sẽ an táng, tuy tôi không phải trưởng tôn của chi trưởng, không cần cầm linh vị dẫn đường, nhưng đêm nay tôi vẫn phải quỳ bên linh cữu canh giữ, sáng mai còn phải đi đưa tang, vác quan tài cũng phải có phần tôi trong đó —— đó là quy củ, không thể phá lệ. Nếu không làm, bất kể anh có bản lĩnh lớn đến đâu, cho dù làm đến quan huyện, người ta vẫn chỉ trỏ sau lưng, chửi anh bất hiếu, đủ mọi lời lẽ khó nghe sẽ lan truyền khắp nơi. Tôi từng nói rồi, ở chỗ chúng tôi, thế giới quá nhỏ, chuyện đông nhà tây xóm cứ truyền miệng dai dẳng khiến người ta phát bực. Tôi thì không sao, bên tai này lọt vào, bên tai kia bay mất, như gió thoảng qua. Nhưng cha mẹ tôi lại ...

Quyển 1 - Chương 11

 Chương 11 - Bà ngoại báo mộng, tôi làm thôi miên Kỳ thật đầu tiên tôi nghĩ là đang nằm mơ, nhưng giấc mơ này lại chân thật đến kỳ cục. Trong thoáng chốc bà ngoại đi tới trước mặt tôi, nhìn tôi rất an ủi, xoa đầu tôi, nói: "Cháu trai ngoan, xem ra con đã có thể kết nối sơ bộ với Kim Tằm Cổ rồi, có thể không cần theo bà xuống đây rồi, thật tốt, không ngờ con thế mà là..." Cơ thể tôi không động đậy, ý thức có chút mông lung, nhưng lại có thể nói chuyện rõ ràng, vì vậy tôi hỏi bà: "Bà ngoại, trong 12 pháp môn kia toàn bộ đều có thật không? Chuyện mấy ngày nay con gặp, cũng đều có thật đúng không?" Bà nhìn tôi, không nói lời nào. Lúc này tôi cũng không cảm thấy bà đáng ghét nữa, cảm giác so với ấn tượng trước kia thân thiết hơn nhiều lắm, một lát sau bà nở nụ cười, bà nói chính con đã biết đáp án rồi, còn phải hỏi bà làm chi. Bà lại nói tiếp, bây giờ con coi như đã kế thừa y bát của bà, nhưng đối với những tiền bối, vẫn thiếu chút nghi lễ. Bà bảo tôi trở lại nhà cũ ở Đô...