Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lý Tuyết Thụy

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 65

  Chương 65 - Tiểu Đạo giết giao, Tuyết Thụy mất Hoặc Thấy Tiểu Đạo Lưu Manh như một cơn lốc lao thẳng đến cửa hang, cúi người nhặt khẩu súng tự động dưới đất lên, tôi liền hiểu tiết tấu liều mạng đã bắt đầu rồi. Tuy chưa rõ vì sao anh ta lại kích động đến thế, nhưng tôi biết, một khi con xà giao hoàng kim kia giết sạch đám Ngô Vũ Luân, thì kẻ tiếp theo phải đối mặt chính là bọn tôi. Tôi gầm lên một tiếng, lao vút theo, mặc kệ hết thảy. Bên cạnh lại có một bóng người còn nhanh hơn, vụt một cái đã vượt qua tôi. Là chú út! Người sắp liều mạng bên trong chính là thằng cháu ruột của chú ấy, sao dám chậm trễ? Mắt tôi như muốn rách ra vì máu dồn, vừa xông đến cửa hang liền thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đã siết cò súng, “tạch tạch tạch, tạch tạch tạch”, loạt đạn chính xác bắn thẳng vào con xà giao hoàng kim đang truy đuổi bọn lính. Anh ta chọn điểm cực kỳ hiểm độc: chỉ nhằm đúng mảng vảy trắng bằng bàn tay ngay dưới cổ. Đó chính là nghịch lân, nơi máu từ động mạch chính của tim xà giao chảy qua,...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 50

 Chương 50 - Hòa thượng làm phép, Tuyết Thụy phá trận Tôi ngồi ngay ngắn trong ngục, còn Tuyết Thụy vì ngồi lâu đã mỏi, nên nửa tựa vào vách tường, dùng ngón tay khẽ vuốt vết rạch sâu hằn trên đá do sức mạnh của thức thần để lại. Tiếng bước chân vang lên, kèm theo luồng sáng chói của đèn pin công suất lớn quét tới. Bọn tuần tra được trang bị súng ngắn và còi báo động, còn ngay gần cửa sắt có một nút báo động màu đỏ. Đó là tất cả chướng ngại của chúng tôi. Không có camera giám sát, không có bộ đàm, không có cảm ứng t... Những biện pháp phòng vệ thô sơ này dường như vẫn dừng lại ở thời Thế chiến thứ hai cách đây nửa thế kỷ. Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu: dù sao ở đại bản doanh của Tát Khố Lãng (hay còn gọi phái Cách Lãng?), nơi tinh anh tụ tập, lúc nào cũng có cao thủ ứng cứu, nên chúng chẳng cần cố kỵ gì cả -- thật sự là vậy sao? Ba người nhanh chóng đi đến trước mặt tôi. Đó là ba gã đàn ông đen gầy, trần trụi nửa thân trên. Trong đó có một kẻ tuổi chừng mười bốn, mười lăm, chỉ là một...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 46

Chương 46 - Ba người tương ngộ, hữu duyên tương phùng Khi tôi dần khôi phục lại ý thức, cảm giác đầu tiên chính là cái đầu như sắp nổ tung. Cơn đau nhức dữ dội hoàn toàn chiếm trọn mọi giác quan, không còn chỗ cho bất cứ cảm nhận nào khác. Không biết đã qua bao lâu, tôi mới ngửi thấy một mùi ẩm mốc hôi hám, lẩn quẩn trong khoang mũi, xua mãi không đi. Bên tai cũng vang lên những tiếng gọi liên hồi, ban đầu xa xăm như từ chân trời vọng lại, rồi dần dần rõ rệt: “Anh Lục Tả, anh Lục Tả, mau tỉnh lại đi...” Là giọng của Tuyết Thụy. Trong tiếng gọi nghẹn ngào lẫn nước mắt ấy, ý thức tôi bỗng như được kéo về hẳn. Tôi mở mắt, đập vào mắt là một khoảng tối mờ, cùng gương mặt xinh đẹp đẫm lệ của Tuyết Thụy. “Anh Lục Tả, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!” Tuyết Thụy mừng rỡ vô cùng, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy cánh tay tôi. Dần dần trí óc tôi vận hành trở lại, mới nhận ra mình đang nằm trên mặt đất, dưới lưng lót một tấm chiếu rách nát, còn đầu tôi thì gối trên đùi Tuyết Thụy. Mềm mại, thoảng mùi h...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 45

Chương 45 - Tuyết Thụy giương súng, Tam Hoàng Pháo Chùy (Bánh Tiêu giải thích: Tam Hoàng Pháp Chùy ví như một loại chiêu thức hoặc vũ khí, với ý nghĩa: sức mạnh nổ tung, uy lực cực lớn, như ba vị hoàng đế hợp lực giáng chùy xuống.) Làn gió tanh nồng ấy mang theo một mùi hôi thối đến cực điểm. Tôi thầm kêu “xong rồi!”, không kịp nghĩ nhiều, lập tức đưa tay ôm lấy eo Tuyết Thụy rồi lăn mạnh sang một bên. Tôi ngã xuống bằng lưng, may mà mặt đất phủ đầy lá khô và cỏ dại nên cũng không đau lắm. Ngoảnh đầu nhìn lại, đập vào mắt tôi là những hoa văn vàng trắng xen kẽ. Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì một tiếng gió lại vang lên, một cái roi thịt to bằng miệng bát quất thẳng về phía tôi. Lần này đến lượt Tuyết Thụy ra sức. Cô bé này sức mạnh kinh người, kéo phắt tôi dậy, rồi lập tức lùi nhanh về phía sau. “Pặc!” Ngay chỗ chúng tôi vừa đứng, một cây nhỏ bằng bắp tay bị quất trúng, lập tức gãy răng rắc. Phần gãy lộ ra những thớ gỗ mềm nhũn, thân cây hơn ba mét cao liền đổ sập xuống. Tôi đứng vững l...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 44

 Chương 44 - Trạm gác ẩn trên ngọn cây, tiễn độc hung mãnh Cây vọng thiên thuộc họ Long não, còn gọi là cây chống trời, bởi thân cây có thể cao tới tám mươi mét nên mới có tên như vậy. Thông thường, loài này chỉ xuất hiện ở rừng mưa nguyên sinh vùng khe núi và rừng mưa núi của Tây Song Bản Nạp, Vân Nam, còn ở những nơi khác thì tuyệt đối khó mà tìm thấy. Thế nhưng, ngay trong khu rừng mưa ở miền núi phía bắc Tachileik này, lại mọc một cụm nhỏ chừng hơn chục cây vọng thiên, thực sự khiến người ta kinh ngạc. So với những cây thấp lùn xung quanh, chúng quả thật quá cao, nên ngay khi chúng tôi vừa rẽ qua một khúc quanh sườn núi đã có thể nhìn thấy ngọn cây. Tiểu Đạo Lưu Manh mất tích bí ẩn, khả năng bị bắt đi là lớn hơn cả, vì thế khi đến nơi, tim chúng tôi đều căng lên, bước chân cũng bắt đầu dè dặt hơn, liên tục ngó quanh, quan sát tình hình bốn phía, chỉ sợ ở góc khuất nào đó đang có một trạm gác ẩn phục kích. Nếu bị phát hiện, từ ẩn thành lộ, chúng tôi sẽ lập tức rơi vào thế bị độn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 43

  Chương 43 - Bà mo trao Cổ, kết bạn đồng hành Chiếc kén tằm trắng này khổng lồ, nửa ngâm trong nước bể, ướt đẫm. Ban đầu tôi còn tưởng là một loài côn trùng khổng lồ nào đó, không ngờ khi nó xoay lại, cảnh tượng hiện ra khiến tôi sững sờ — cô ta giống như một đứa trẻ sơ sinh trong tã lót, toàn thân bị kén tằm bao bọc, chỉ để lộ mỗi gương mặt. Nói thật, tôi vốn đã thấy da Tuyết Thụy đủ trong suốt, Hoàng Phi cũng đủ xinh đẹp, vậy mà so với gương mặt này vẫn còn kém một bậc. Phải diễn tả thế nào đây? Gương mặt ấy như băng tuyết sáng trong, mịn màng như ngọc, làn da hồng hào mềm mại, khiến người vừa nhìn đã không kìm được tim đập dồn dập, cảm giác như nàng đã gom hết vẻ đẹp của nhân gian vào mình. Thế nhưng, khi một dung nhan tuyệt mỹ như vậy lại xuất hiện bên trong một cái kén côn trùng, hiệu quả mang lại không còn đơn thuần là nét đẹp thanh cao như ánh trăng thu nữa, mà còn pha lẫn sự quái dị và rợn người vô hạn. Tương phản chính là như vậy, càng đẹp đẽ, lại càng đáng sợ. Trên đời n...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 42

Chương 42 - Bụi phủ cố nhân, kén trắng bên hồ nước Tôi và Tuyết Thụy đến trước cửa nhà của Xi Lệ Hoa. Đó là một căn nhà sàn đã hơi cũ. Khác với kiểu nhà thường thấy trong bản, tầng dưới nuôi heo nuôi bò, tầng trên để ở, nhà của bà đồng thì tầng một hoàn toàn trống trải, ngoài những cột chống và củi lửa ra chẳng có gì. Khí hậu Đông Nam Á ẩm ướt và oi bức, mái nhà lợp bằng vỏ cây đã phủ kín rêu xanh đậm. Chúng tôi đứng trước cánh cửa khép hờ, gõ cửa thật lâu mới nghe tiếng bước chân chậm rãi vang lên: sột soạt...Rồi cửa mở ra, trước mắt tôi là bà Xi Lệ Hoa Xi bà bà đầu tóc thưa thớt, búi thành một búi nhỏ như con ốc sên, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn tôi. Một lúc lâu sau, bà mới gật đầu, mời chúng tôi vào. Tôi theo bước bà lão nhỏ bé gầy gò, từng bước đến một căn phòng thoáng đãng bốn bề. Bà pha cho chúng tôi một ấm trà ngon hiếm thấy. Đó chính là loại trà chúng tôi vẫn thường uống, mà lá trà lại rất hảo hạng, hình như là Ân Thi Ngọc Lộ, chứ không phải thứ trà dầu thường thấy ở bản Miêu. Ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 29

  Chương 29 - Như trút được gánh nặng, nguy cơ trong đêm tối Một bát trà dầu màu nâu sẫm, phía trên nổi những hạt gạo rang trắng đỏ, những khúc hành lá xanh, ớt chua cay đỏ tươi, vài hạt đậu phộng và bắp vàng làm điểm xuyết, tỏa ra một mùi thơm đặc biệt. Hùng Minh và vợ múc cho mỗi người chúng tôi một bát trà dầu. Tôi bắt chước trưởng bản Lê Cống và bà đồng Xi Lệ Hoa, đặt bát xuống đất, đặt đũa ngang, khấn báo với tổ tiên đã khuất, rồi mới cẩn thận ăn món nóng hổi này. Có lẽ vì tôi lớn lên ở Miêu Cương, nên thấy mùi vị cũng ổn, nhưng Tuyết Thụy và nữ vệ sĩ của cô ấy thì cau mày. Lê Cống và Xi Lệ Hoa thì ăn rất ngon lành. Thấy Tuyết Thụy và Thôi Hiểu Huyên không ăn nhiều, tôi không muốn gây chuyện, liền cười nói: “Không quen ăn à? Tôi lại thích lắm, hay là để tôi ăn giúp nhé?” Tuyết Thụy lắc đầu: “Không cần, ăn cũng khá ngon đấy.” Nhưng Thôi Hiểu Huyên thì thở phào, đẩy hết phần trà dầu trong bát sang cho tôi. Tôi ăn một hơi hết sạch, rồi hỏi Hùng Minh: “Còn không?”  Hùng Minh ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 28

  Chương 28 – Tựa như cố nhân, dần nổi lên mặt nước Sự nhiệt tình của Hùng Minh khiến chúng tôi ngại ngần chẳng nỡ từ chối. Nói thật, vì được giáo dục khác biệt nên lòng tôi đối với dân tộc Trung Hoa luôn sâu đậm hơn so với bản tộc người Miêu, và tôi cũng luôn tự hào vì mình là một người Trung Quốc. Cái lợi duy nhất mà thân phận dân tộc thiểu số mang lại cho tôi là được cộng thêm 20 điểm trong kỳ thi đại học, nhưng rốt cuộc tôi lại chẳng tận dụng được. Thậm chí, tôi đến giờ vẫn chưa thể sử dụng thành thạo tiếng Miêu. Tất nhiên, điều này cũng liên quan tới môi trường xã hội. Chúng tôi là người Miêu đã bị “Hán hóa”, muốn thoát nghèo thì chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Thế nhưng, điều tôi không ngờ là ở nơi rừng sâu núi thẳm Đông Nam Á, xa xôi cách trở quê nhà, lại có người chỉ vì tôi là người Miêu mà không sợ áp lực từ vị thiện tạng pháp sư ở Thác Mộc Khắc, quyết giữ tôi lại đây. Nếu tấm lòng ấy là thật, thì quả thật khiến tôi cảm động. Tôi nhìn Tiểu Đạo Lưu Manh, anh ta gật đầu: “Đư...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 4

  Chương 4 - Trâu già không thể gặm cỏ non Chúng tôi ai nấy đều ngạc nhiên, hỏi: “Chuyện này là bí mật lớn như vậy, sao Tuyết Thụy lại kể cho bọn tôi nghe ngay từ lần đầu gặp lại?” Tuyết Thụy khẽ mỉm cười ngọt ngào, nói: “Em học đạo thuật huyền môn là vì anh mà. Em đã kể chuyện này với sư phụ, thầy cũng không phản đối. Nếu vì giữ bí mật mà phải trở thành một người rụt rè, khép kín thì chẳng phải là lẫn lộn mục đích và phương tiện rồi sao? Tu đạo là để tìm về sự ‘tự nhiên’, tu cái ‘chân tâm’. Nếu đến cả lòng mình cũng đánh mất thì còn tu đạo làm gì, còn chứng được quả gì nữa?” Chúng tôi nhìn nhau, không nói nên lời. Tiểu Đạo Lưu Manh thì quay sang nhìn tôi, nháy mắt lia lịa, vẻ mặt vô cùng dâm đãng. Tôi nghe cũng hiểu ra rồi, cô bé Tuyết Thụy này, dường như có chút tình cảm với tôi, người đã từng cứu giúp cô ấy. Thế nhưng chưa đợi chúng tôi nói gì, Tuyết Thụy đã chủ động lên tiếng, như thể đoán trước được phản ứng của chúng tôi: “Anh Lục Tả à, đừng có tưởng em thích anh nhé? Anh già...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 3

Chương 3 - Truyền nhân hải ngoại của Bắc Tông Thiên Sư Đạo Rất nhiều người kéo đến chúc mừng, ồn ào náo nhiệt, còn tôi thì lùi về chỗ của đám người Tiểu Đạo Lưu Manh và ngồi xuống. Địa vị của Lý Gia Hồ trong giới thương trường Hồng Kông không tính là cao, nhưng vì phía trên có cụ ông Lý lão gia chưa qua đời, lại thêm một người chú thiên tài tài chính Lý Long Xuân, nên vẫn được rất nhiều người săn đón. Xung quanh có không ít bạn bè thương gia đưa con cái đến dự tiệc, chúc mừng sinh nhật phu nhân. Đây là một bữa tiệc buffet theo kiểu phương Tây, mục đích là kết nối quan hệ đối tác làm ăn, nên chúng tôi ngược lại trở nên không quan trọng, cũng lười chen vào náo nhiệt. Không biết từ lúc nào Hứa Minh đã rời đi. Tôi hỏi Tiểu Đạo Lưu Manh, anh ta bĩu môi nói: “Tên đó là một tay xã giao trời sinh, nơi nào náo nhiệt thì nơi đó có hắn, ai mà quản nổi.” Chú Út rõ ràng đã nghe Tiểu Đạo Lưu Manh giải thích, nói: “Mấy đứa làm vậy không hay, nên kể rõ đầu đuôi mọi chuyện cho Lý Long Xuân mới phải.” “...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 2

  Chương 2 - Tuyết Thụy Toàn bộ chuyến đi ở Hồng Kông, tất nhiên đều do Tần Lập sắp xếp. Đến câu lạc bộ tư nhân mà Lý Gia Hồ chỉ định mới phát hiện, hóa ra có rất nhiều người đến dự tiệc. Tần Lập giới thiệu với chúng tôi, nói đều là bạn bè trong ngành tài chính và trang sức, hôm nay là sinh nhật của phu nhân CoCo vợ Lý Gia Hồ, mà chúng tôi cũng cần dò la tin tức về Kỳ Lân Thai, nên nhân cơ hội này được mời đến. Còn về quà mừng, ông chủ Cố đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi. Trong đại sảnh khá đông người, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, áo vest chỉnh tề nghiêm túc, tụm ba tụm năm trò chuyện nâng ly; cũng có không ít phụ nữ ăn mặc rực rỡ chim công, đi lại trò chuyện trong sảnh; câu lạc bộ có nhân viên phục vụ chuyên nghiệp mặc đồng phục bận rộn phục vụ, ở giữa có một sàn nhảy nhỏ, dưới tiếng nhạc của ban nhạc sống, không ít nam nữ đã bắt đầu khiêu vũ. Tôi từng tham gia vài bữa tiệc kiểu như thế này, nhưng thật lòng mà nói, tôi không hứng thú lắm với những dịp xã giao của giới danh môn quyền q...