Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lý Tuyết Thụy

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 6

 Chương 6: Bút Tiên lại tới Nhìn thấy bộ dạng dữ tợn của Xa Hoành Bảo, tim tôi khẽ thắt lại. Tôi biết cậu ta đã trúng tà. Nụ cười của Lâm Mạch trong đoạn băng ghi hình trước khi nhảy lầu chết cũng y hệt như thế này, giống nhau như đúc, như thể được chiếu lại từ cùng một khuôn mẫu. Tôi hiểu rằng, thực ra đó không phải là cậu ta đang cười, mà là các cơ trên mặt đang co giật ngoài tầm kiểm soát. Cái gọi là trúng tà ở đây không phải kiểu “bị ma nhập”, mà là nhiễm phải một ít oán khí hoặc nhân quả nào đó, khiến người bị ma quỷ để mắt tới, rồi làm ra những chuyện ngay cả bản thân họ cũng không thể khống chế. Tôi nhìn buồng vệ sinh đầy hắc khí quấn quanh, biết oán niệm trên người Xa Hoành Bảo đã bị kích phát. Vừa rồi, dường như cậu ta đã định ép thẳng đầu mình chui vào đường ống của bồn cầu xổm. Thấy tôi bước vào, cậu ta lại chuyển sang muốn tấn công tôi. Xa Hoành Bảo là một thanh niên cao gầy. Ba năm cuộc sống trung học khô khan đã mài cậu ta thành một chàng trai yếu đuối, trông chẳng gi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 4

 Chương 4: Tuyết Thụy trổ tài chiêu hồn Tôi bắt đầu thấy hứng thú, hỏi: “Chuyện đó là thế nào?” Tiểu Tịnh nói cô ấy cũng không rõ lắm, đều là nghe người khác kể lại. Tôi quay đầu nhìn thầy Vương. Thầy Vương liếm môi, nói: “Đúng là có chuyện như vậy. Xảy ra vào tháng trước. Trong trường có một nữ nghiên cứu sinh, rất xinh đẹp. Một tối nọ, trên đường về ký túc xá nghiên cứu sinh, cô ấy đi ngang qua một khu rừng nhỏ thì bị kéo vào sâu bên trong rồi bị hạ độc thủ. Tên hung thủ vô cùng tàn nhẫn. Hắn không chỉ cưỡng hiếp nữ nghiên cứu sinh đó mà còn sát hại cô ấy. Sau này khi khám nghiệm tử thi, pháp y phát hiện trong bụng cô gái còn có một đứa bé đã ba tháng tuổi. Một xác hai mạng. Ban đầu nhà trường cố ý giảm nhẹ ảnh hưởng của vụ việc, nhưng cuối cùng vẫn bị báo chí đưa tin.” Tôi nhíu mày hỏi: “Bắt được hung thủ chưa?” Thầy Vương lắc đầu: “Chưa. Tính chất vụ án cực kỳ nghiêm trọng. Khi đó cảnh sát còn lập chuyên án điều tra, rà soát rất lâu, khiến ai nấy đều hoang mang bất an. Có rất n...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 3

 Chương 3: Hình ảnh quỷ dị trong băng ghi hình Sau một hồi chạy vạy của Xa Hoành Bảo, chúng tôi tìm được thầy Vương mà cậu ta nhắc tới. Tên đầy đủ của thầy là Vương Kiều Hoa, giáo viên phụ trách Hội Sinh viên. Thầy tốt nghiệp rồi được giữ lại trường công tác chưa bao lâu, khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, xem như một giảng viên khá trẻ trong trường. Khi biết thân phận của tôi, phản ứng đầu tiên của thầy là nghi ngờ. Nhưng tình hình hiện tại quả thực khá tệ. Trong sáu người tham gia trò chơi Bút Tiên, Lâm Mạch đã nhảy lầu tử vong, còn một nữ sinh khác là Dương Tử Tịch thì đột nhiên phát điên không rõ nguyên nhân. Những chuyện này khiến thầy đau đầu không thôi. Thầy đã nhiều lần trao đổi với phụ huynh học sinh tìm đến trường sau khi nghe tin, nhưng lần nào cũng bị mắng té tát. Ban lãnh đạo nhà trường cũng vô cùng bất mãn, liên tục chất vấn vì sao lại để một câu lạc bộ tuyên truyền mê tín phong kiến như Hội Nghiên cứu Tâm linh tồn tại dưới danh nghĩa Hội Sinh viên. Bản thân thầy ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 14

 Chương 14: Báo ứng Trước khi Tuyết Thụy bắt đầu, tôi bảo Tào Ngạn Quân kéo Hoàng Nhất đến trước bàn thẩm vấn rồi ép hắn cúi đầu xuống để tôi quan sát kỹ. Hình xăm con nhện mặt người màu đen ấy sống động như thật, gần như giống hệt những gì tôi từng thấy trên người nữ sát thủ thân thủ rất khá ở Miến Điện, cũng như trên người tên cò mồi tình báo Chai Chai bên bờ sông Mae Sai ở Tachileik. Theo như tôi biết, những kẻ mang loại hình xăm này phần lớn đều là thành viên của Chinook — mà Chinook lại là tổ chức liên minh của các hắc vu tăng và Hàng Đầu Sư Đông Nam Á. Tổ chức do Boro Tôn Giả lãnh đạo này là một liên minh xuyên quốc gia cực kỳ lớn mạnh, có thế lực ở Thái Lan, Miến Điện, Việt Nam, Malaysia cùng nhiều nơi khác. Bạn tù cũ của Will, Ba Thông cũng từng là một thành viên trong đó. Mà Ba Thông kia lại là sư đệ của vị Ban Trí thượng sư có thể lơ lửng giữa không trung bằng thân xác, cũng là cao thủ hàng đầu có thể ngưng tụ Phật quang. Ban đầu tôi còn tưởng chuyến đi lần này chỉ là một...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 9

Chương 9: Thầm lo Tối hôm đó mọi người đều vui vẻ, Tiểu Đạo Lưu Manh uống đến say khướt, cuối cùng vẫn phải để trợ lý an ninh A Hồng của ông chủ Cố đưa hắn về nhà. Lúc sắp đi, Lý Gia Hồ kéo tôi ra nói chuyện riêng một chút. Đúng như ông đã nói, ông không mấy muốn Tuyết Thụy gia nhập văn phòng, chính thức đối diện với xã hội tàn khốc này. Ở độ tuổi của Tuyết Thụy, điều cần thiết nhất là được tiếp nhận nền giáo dục bậc cao hơn, tiếp tục học tập; trong xã hội cạnh tranh ngày càng gay gắt hiện nay, những cô gái chưa từng được hun đúc bởi bầu không khí nhân văn và tự do như thế, sẽ trở nên rất thiếu sức cạnh tranh —— tuy nhiên sự việc đã đến nước này, vẫn mong tôi chăm sóc cô ấy cho tốt. Tuyết Thụy là con gái duy nhất của ông và Coco, từ nhỏ sức khỏe lại yếu ớt, ông luôn có chút không yên tâm. Tôi gật đầu, nói việc này tôi hiểu, bình thường nhất định sẽ chú ý nhiều hơn. Lý Gia Hồ nói ông đã mua một căn hộ duplex tầng cao ở một khu dân cư tại Nam Thành có môi trường và an ninh đều rất tốt. T...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 8

 Chương 8: Tử lộ Thấy tôi ngồi trên xe lăn mà ngơ ngác, Tuyết Thụy mặc chiếc váy dài phong cách Bohemian màu xanh lam liền bật cười. Đã hơn nửa năm không gặp, cô bé càng trở nên xinh đẹp hơn. Ở tuổi mười tám, độ tuổi rực rỡ nhất của một đóa hoa đang nở, sự trong trẻo của cô đã pha thêm vài phần chín chắn, đoan trang. Trên khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn là nụ cười dịu dàng như nước, cười lên vừa duyên dáng lại có chút tinh nghịch; làn da trơn mịn như ngọc, trắng như tuyết. Hôm nay đến buổi gặp mặt, cô ăn mặc khá tùy ý, mái tóc đen óng được tết thành bím dài kiểu thôn nữ. Cô nhăn mũi bước tới trước mặt tôi, đi đôi sandal cao gót màu vàng hạnh, đứng lên gần như cao ngang tôi. Cô cúi đầu, mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ, nói:“Anh Lục Tả, không ngờ lại là em chứ gì?” Tôi nhìn thấy đôi mắt của cô trước tiên, trong trẻo, đen láy, lấp lánh như những vì sao đẹp nhất trên trời, ánh lên thần thái cuốn hút. Thấy ý cười trong mắt cô, tôi có chút xúc động, hỏi: “Tuyết Thụy, mắt em khỏi rồi à?” Cô đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 65

  Chương 65 - Tiểu Đạo giết giao, Tuyết Thụy mất Hoặc Thấy Tiểu Đạo Lưu Manh như một cơn lốc lao thẳng đến cửa hang, cúi người nhặt khẩu súng tự động dưới đất lên, tôi liền hiểu tiết tấu liều mạng đã bắt đầu rồi. Tuy chưa rõ vì sao anh ta lại kích động đến thế, nhưng tôi biết, một khi con xà giao hoàng kim kia giết sạch đám Ngô Vũ Luân, thì kẻ tiếp theo phải đối mặt chính là bọn tôi. Tôi gầm lên một tiếng, lao vút theo, mặc kệ hết thảy. Bên cạnh lại có một bóng người còn nhanh hơn, vụt một cái đã vượt qua tôi. Là chú út! Người sắp liều mạng bên trong chính là thằng cháu ruột của chú ấy, sao dám chậm trễ? Mắt tôi như muốn rách ra vì máu dồn, vừa xông đến cửa hang liền thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đã siết cò súng, “tạch tạch tạch, tạch tạch tạch”, loạt đạn chính xác bắn thẳng vào con xà giao hoàng kim đang truy đuổi bọn lính. Anh ta chọn điểm cực kỳ hiểm độc: chỉ nhằm đúng mảng vảy trắng bằng bàn tay ngay dưới cổ. Đó chính là nghịch lân, nơi máu từ động mạch chính của tim xà giao chảy qua,...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 50

 Chương 50 - Hòa thượng làm phép, Tuyết Thụy phá trận Tôi ngồi ngay ngắn trong ngục, còn Tuyết Thụy vì ngồi lâu đã mỏi, nên nửa tựa vào vách tường, dùng ngón tay khẽ vuốt vết rạch sâu hằn trên đá do sức mạnh của thức thần để lại. Tiếng bước chân vang lên, kèm theo luồng sáng chói của đèn pin công suất lớn quét tới. Bọn tuần tra được trang bị súng ngắn và còi báo động, còn ngay gần cửa sắt có một nút báo động màu đỏ. Đó là tất cả chướng ngại của chúng tôi. Không có camera giám sát, không có bộ đàm, không có cảm ứng t... Những biện pháp phòng vệ thô sơ này dường như vẫn dừng lại ở thời Thế chiến thứ hai cách đây nửa thế kỷ. Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu: dù sao ở đại bản doanh của Tát Khố Lãng (hay còn gọi phái Cách Lãng?), nơi tinh anh tụ tập, lúc nào cũng có cao thủ ứng cứu, nên chúng chẳng cần cố kỵ gì cả -- thật sự là vậy sao? Ba người nhanh chóng đi đến trước mặt tôi. Đó là ba gã đàn ông đen gầy, trần trụi nửa thân trên. Trong đó có một kẻ tuổi chừng mười bốn, mười lăm, chỉ là một...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 46

Chương 46 - Ba người tương ngộ, hữu duyên tương phùng Khi tôi dần khôi phục lại ý thức, cảm giác đầu tiên chính là cái đầu như sắp nổ tung. Cơn đau nhức dữ dội hoàn toàn chiếm trọn mọi giác quan, không còn chỗ cho bất cứ cảm nhận nào khác. Không biết đã qua bao lâu, tôi mới ngửi thấy một mùi ẩm mốc hôi hám, lẩn quẩn trong khoang mũi, xua mãi không đi. Bên tai cũng vang lên những tiếng gọi liên hồi, ban đầu xa xăm như từ chân trời vọng lại, rồi dần dần rõ rệt: “Anh Lục Tả, anh Lục Tả, mau tỉnh lại đi...” Là giọng của Tuyết Thụy. Trong tiếng gọi nghẹn ngào lẫn nước mắt ấy, ý thức tôi bỗng như được kéo về hẳn. Tôi mở mắt, đập vào mắt là một khoảng tối mờ, cùng gương mặt xinh đẹp đẫm lệ của Tuyết Thụy. “Anh Lục Tả, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!” Tuyết Thụy mừng rỡ vô cùng, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy cánh tay tôi. Dần dần trí óc tôi vận hành trở lại, mới nhận ra mình đang nằm trên mặt đất, dưới lưng lót một tấm chiếu rách nát, còn đầu tôi thì gối trên đùi Tuyết Thụy. Mềm mại, thoảng mùi h...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 45

Chương 45 - Tuyết Thụy giương súng, Tam Hoàng Pháo Chùy (Bánh Tiêu giải thích: Tam Hoàng Pháp Chùy ví như một loại chiêu thức hoặc vũ khí, với ý nghĩa: sức mạnh nổ tung, uy lực cực lớn, như ba vị hoàng đế hợp lực giáng chùy xuống.) Làn gió tanh nồng ấy mang theo một mùi hôi thối đến cực điểm. Tôi thầm kêu “xong rồi!”, không kịp nghĩ nhiều, lập tức đưa tay ôm lấy eo Tuyết Thụy rồi lăn mạnh sang một bên. Tôi ngã xuống bằng lưng, may mà mặt đất phủ đầy lá khô và cỏ dại nên cũng không đau lắm. Ngoảnh đầu nhìn lại, đập vào mắt tôi là những hoa văn vàng trắng xen kẽ. Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì một tiếng gió lại vang lên, một cái roi thịt to bằng miệng bát quất thẳng về phía tôi. Lần này đến lượt Tuyết Thụy ra sức. Cô bé này sức mạnh kinh người, kéo phắt tôi dậy, rồi lập tức lùi nhanh về phía sau. “Pặc!” Ngay chỗ chúng tôi vừa đứng, một cây nhỏ bằng bắp tay bị quất trúng, lập tức gãy răng rắc. Phần gãy lộ ra những thớ gỗ mềm nhũn, thân cây hơn ba mét cao liền đổ sập xuống. Tôi đứng vững l...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 44

 Chương 44 - Trạm gác ẩn trên ngọn cây, tiễn độc hung mãnh Cây vọng thiên thuộc họ Long não, còn gọi là cây chống trời, bởi thân cây có thể cao tới tám mươi mét nên mới có tên như vậy. Thông thường, loài này chỉ xuất hiện ở rừng mưa nguyên sinh vùng khe núi và rừng mưa núi của Tây Song Bản Nạp, Vân Nam, còn ở những nơi khác thì tuyệt đối khó mà tìm thấy. Thế nhưng, ngay trong khu rừng mưa ở miền núi phía bắc Tachileik này, lại mọc một cụm nhỏ chừng hơn chục cây vọng thiên, thực sự khiến người ta kinh ngạc. So với những cây thấp lùn xung quanh, chúng quả thật quá cao, nên ngay khi chúng tôi vừa rẽ qua một khúc quanh sườn núi đã có thể nhìn thấy ngọn cây. Tiểu Đạo Lưu Manh mất tích bí ẩn, khả năng bị bắt đi là lớn hơn cả, vì thế khi đến nơi, tim chúng tôi đều căng lên, bước chân cũng bắt đầu dè dặt hơn, liên tục ngó quanh, quan sát tình hình bốn phía, chỉ sợ ở góc khuất nào đó đang có một trạm gác ẩn phục kích. Nếu bị phát hiện, từ ẩn thành lộ, chúng tôi sẽ lập tức rơi vào thế bị độn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 43

  Chương 43 - Bà mo trao Cổ, kết bạn đồng hành Chiếc kén tằm trắng này khổng lồ, nửa ngâm trong nước bể, ướt đẫm. Ban đầu tôi còn tưởng là một loài côn trùng khổng lồ nào đó, không ngờ khi nó xoay lại, cảnh tượng hiện ra khiến tôi sững sờ — cô ta giống như một đứa trẻ sơ sinh trong tã lót, toàn thân bị kén tằm bao bọc, chỉ để lộ mỗi gương mặt. Nói thật, tôi vốn đã thấy da Tuyết Thụy đủ trong suốt, Hoàng Phi cũng đủ xinh đẹp, vậy mà so với gương mặt này vẫn còn kém một bậc. Phải diễn tả thế nào đây? Gương mặt ấy như băng tuyết sáng trong, mịn màng như ngọc, làn da hồng hào mềm mại, khiến người vừa nhìn đã không kìm được tim đập dồn dập, cảm giác như nàng đã gom hết vẻ đẹp của nhân gian vào mình. Thế nhưng, khi một dung nhan tuyệt mỹ như vậy lại xuất hiện bên trong một cái kén côn trùng, hiệu quả mang lại không còn đơn thuần là nét đẹp thanh cao như ánh trăng thu nữa, mà còn pha lẫn sự quái dị và rợn người vô hạn. Tương phản chính là như vậy, càng đẹp đẽ, lại càng đáng sợ. Trên đời n...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 42

Chương 42 - Bụi phủ cố nhân, kén trắng bên hồ nước Tôi và Tuyết Thụy đến trước cửa nhà của Xi Lệ Hoa. Đó là một căn nhà sàn đã hơi cũ. Khác với kiểu nhà thường thấy trong bản, tầng dưới nuôi heo nuôi bò, tầng trên để ở, nhà của bà đồng thì tầng một hoàn toàn trống trải, ngoài những cột chống và củi lửa ra chẳng có gì. Khí hậu Đông Nam Á ẩm ướt và oi bức, mái nhà lợp bằng vỏ cây đã phủ kín rêu xanh đậm. Chúng tôi đứng trước cánh cửa khép hờ, gõ cửa thật lâu mới nghe tiếng bước chân chậm rãi vang lên: sột soạt...Rồi cửa mở ra, trước mắt tôi là bà Xi Lệ Hoa Xi bà bà đầu tóc thưa thớt, búi thành một búi nhỏ như con ốc sên, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn tôi. Một lúc lâu sau, bà mới gật đầu, mời chúng tôi vào. Tôi theo bước bà lão nhỏ bé gầy gò, từng bước đến một căn phòng thoáng đãng bốn bề. Bà pha cho chúng tôi một ấm trà ngon hiếm thấy. Đó chính là loại trà chúng tôi vẫn thường uống, mà lá trà lại rất hảo hạng, hình như là Ân Thi Ngọc Lộ, chứ không phải thứ trà dầu thường thấy ở bản Miêu. Ng...