Chương 17: Ly Lạc Mạnh Bà thang " Đóa Đóa, Đóa Đóa..." Lòng tôi nóng như lửa đốt, vươn cổ nhìn quanh bốn phía, gào lên khản cả giọng: “Đóa Đóa! Em ở đâu...” Ngay cả lúc vừa rồi liều mạng đánh nhau với tên râu quai nón bị ác linh nhập thể, tôi cũng chưa từng cảm thấy mệt mỏi đến thế này. Nhìn những dãy kiến trúc và bóng dáng mờ mờ của khu suối nước nóng trong bóng tối, bầu trời bị sương mù bao phủ, gió lạnh cuốn tới, toàn thân tôi run lên vì rét. Tôi giống như một phụ huynh lạc mất con trong nhà ga đông nghịt người, đứng giữa dòng người tấp nập mà trong khoảnh khắc ấy, tuyệt vọng trào dâng từ tận đáy lòng. “Anh Lục Tả, em ở đây...” Tôi quay cuồng tìm kiếm khắp nơi, đến khi máu và nước mắt làm mờ cả mắt, thì cô bé đầu dưa hấu đen nhánh, gương mặt tinh xảo như thiên sứ, xuất hiện phía trước khóm trúc nhỏ bên trái. Con bé lơ lửng cách mặt đất nửa mét, tay trái xách ngược xác sơ sinh hung tợn, từ từ bay về phía tôi: “Anh Lục Tả, nhóc quỷ con này lợi hại lắm đó... Nó nhất định đã...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)