Chương 4: Lão Giang Ý niệm ấy vừa nảy lên trong đầu, tôi liền chẳng buồn để tâm đến mấy cậu trai trẻ bên cạnh nữa, lập tức bật dậy, đi thẳng về phía ngôi nhà tổ ở phía tây bản làng. Tôi bước rất nhanh, gần như chạy, những tiếng gọi từ sau lưng cũng chẳng lọt vào tai. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một mục đích duy nhất: phải vào được nhà tổ, tới trước bàn thờ cũ, quỳ gối trước linh vị trên đó mà dập đầu, để thả lỏng thân tâm. Bóng tối của ngôi nhà tổ, dưới ánh đèn leo lét hắt ra từ cửa sổ mấy nhà gần đó, càng thêm thâm trầm, sâu thẳm. Tôi đi được một quãng, cách nhà tổ còn hơn hai chục mét thì bất chợt bị một bàn tay giữ chặt lại. Tôi vùng vẫy, nhưng bàn tay kia càng siết chặt hơn. Quay đầu lại, thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đang lớn tiếng gọi tôi điều gì đó, nhưng tôi lắng tai vẫn không nghe rõ. Tôi gắng sức hất mạnh cánh tay ra, bỏ lại anh ta phía sau, lao lên phía trước, nhưng mới chạy được vài bước thì lại bị túm chặt lấy cổ áo. Ngay sau đó, Tiểu Đạo Lưu Manh giơ tay gõ mạnh một cái và...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)