Chương 29 - Dùng thân trói quỷ, cùng xuống Hoàng Tuyền Tiếng gầm giận dữ ấy vang lên, đến mức tôi chẳng phân biệt nổi đó là tiếng của người khác, hay là cơn giận dữ phát ra từ chính bản thân mình. Tôi chỉ biết rằng, ngay khi âm thanh ấy vang lên, như thể tràn ngập cả thế giới của tôi, vô số tiếng vọng không dứt vang lên trong không khí, còn cái cảm giác âm u lạnh lẽo khiến đầu óc tôi trì trệ, bỗng như băng tuyết dưới ánh nắng mùa xuân — nói là "tan chảy" thì có vẻ quá chậm, bởi vì chỉ trong chớp mắt, cái lạnh đó đã rút đi như thủy triều. Cùng lúc với tiếng gầm ấy, một âm thanh sắc nhọn cực độ vang lên. Âm thanh ấy chứa đựng biết bao cảm xúc sợ hãi, kinh ngạc, bất an, thất vọng và bối rối... Tôi không thể nào giải thích được vì sao mình lại có thể phân biệt được ngần ấy cảm xúc chỉ qua một tiếng hét, tôi chỉ có thể nói rằng: tôi thực sự, thực sự cảm nhận được tất cả những điều ấy. Nó giống như một lão già sành sỏi như lão Vạn, hăm hở bước vào khu đèn đỏ tiêu khiển, mở cửa phò...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)