Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Âu Dương Chỉ Gian

Miêu Cương Cổ Sự Quyên 12 - Chương 29

 Chương 29 - Dùng thân trói quỷ, cùng xuống Hoàng Tuyền Tiếng gầm giận dữ ấy vang lên, đến mức tôi chẳng phân biệt nổi đó là tiếng của người khác, hay là cơn giận dữ phát ra từ chính bản thân mình. Tôi chỉ biết rằng, ngay khi âm thanh ấy vang lên, như thể tràn ngập cả thế giới của tôi, vô số tiếng vọng không dứt vang lên trong không khí, còn cái cảm giác âm u lạnh lẽo khiến đầu óc tôi trì trệ, bỗng như băng tuyết dưới ánh nắng mùa xuân — nói là "tan chảy" thì có vẻ quá chậm, bởi vì chỉ trong chớp mắt, cái lạnh đó đã rút đi như thủy triều. Cùng lúc với tiếng gầm ấy, một âm thanh sắc nhọn cực độ vang lên. Âm thanh ấy chứa đựng biết bao cảm xúc sợ hãi, kinh ngạc, bất an, thất vọng và bối rối... Tôi không thể nào giải thích được vì sao mình lại có thể phân biệt được ngần ấy cảm xúc chỉ qua một tiếng hét, tôi chỉ có thể nói rằng: tôi thực sự, thực sự cảm nhận được tất cả những điều ấy. Nó giống như một lão già sành sỏi như lão Vạn, hăm hở bước vào khu đèn đỏ tiêu khiển, mở cửa phò...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 27

 Chương 27 - Đại quỷ hàng lâm Tiếng súng vang lên một cách đột ngột khiến tất cả chúng tôi đều ngẩn người ra. Triệu Trung Hoa ngửa người ngã xuống đất, nặng nề đè lên người Hứa Vĩnh Sinh, hai người cùng lúc kêu lên một tiếng đau đớn: “A...” Giọng của Triệu Trung Hoa cao vút, còn Hứa Vĩnh Sinh thì bị đè nén lại. Tôi thì đứng cứng đờ, không nhúc nhích, ánh mắt dán chặt vào một bóng người đang chậm rãi bước ra từ trong bóng tối. Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi nhìn rõ, đó là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, mặc bộ đồng phục bảo vệ, gương mặt u sầu đầy những nếp nhăn nhiều hơn hẳn người cùng tuổi, lông mày cứ giật giật, nhếch lên thành hình móc câu. Trong tay ông ta cầm một khẩu súng ngắn, thân súng màu đen phủ men xanh lam, tỏa ra khí tức hung tàn. Địa Phiên Thiên cúi người hành lễ với ông ta, nói: “Lão đại, ngài đến rồi.” Là Lão Vương! Tôi cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, không ngờ ông bảo vệ già mà chúng tôi chạm mặt ở cửa bãi đỗ xe ngầm, lại là một thành viên của tổ chức này. Hóa ra ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 22

  Chương 22 - Ngạ Quỷ chú, công trình sư Tôi ôm tấm thẻ gỗ hoè trước ngực, chuyến đi lần này mục đích đã hoàn thành. Nhưng vấn đề mấu chốt là: chúng tôi phải ra ngoài bằng cách nào? Trong không khí, mùi máu tanh ngày càng đậm đặc, mang theo điềm xấu rõ rệt khiến lòng ai nấy đều căng thẳng. Im lặng lắng nghe, ngoài âm thanh của quạt thông gió, dường như còn có một loại âm thanh kỳ lạ nào đó, rất nhỏ, giống như tiếng nhai nuốt, răng rắc, lại thêm một tiếng gãy vụn truyền đến. Chúng tôi rón rén bước về hướng Đông Bắc. Mấy dãy kệ sách cao hơn hai mét chắn tầm nhìn. Những kệ sách này bằng sắt, bên ngoài được sơn lớp sơn màu đỏ sẫm. Sách là sách giấy, lộn xộn, có cả tiếng Trung lẫn ngoại ngữ. Tôi căng thẳng chỉ lướt nhìn qua, hình như có quyển tên là “Sự phát triển của Thành phố Số và Kiến trúc học”,  đây không phải sách cổ, chỉ là sách hiện đại bình thường. Ngoài ra còn có tài liệu dày đóng trong bìa cứng màu đen. Những thứ này không quan trọng. Chúng tôi từ từ bước tới, âm th...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 16

Chương 16 – Ngưng Vụ Hóa Thân Trong đại sảnh có tổng cộng mười hai cột trụ chịu lực, cột ma ám mà Địa Phiên Thiên chỉ cho chúng tôi là cột nằm ở hướng đông bắc. Còn cột này, lại ở phía tây. Nhìn vết hằn đỏ như máu loang trên tay của Triệu Trung Hoa, lòng chúng tôi đều trĩu nặng. Địa Phiên Thiên nói, người phụ nữ chết ở đây sinh vào giờ âm ngày Rằm tháng Bảy âm lịch, chết cũng đúng vào thời điểm đó, không thừa không thiếu một phút, hưởng dương hai mươi bốn tuổi. Cô ấy không hề có thù oán với ai, vốn dĩ đang sống cuộc sống yên bình, không ngờ lại bị bắt cóc đến đây, bị chôn sống trong bùn đất. Tàn nhẫn biết bao! Dã man biết bao! Cô ấy không thù không oán, vậy có nghĩa là ai đó đã để mắt đến ngày giờ sinh tử của cô. Với cách chết thảm thế này, chắc chắn sẽ hóa thành oán linh. Có người cố tình làm vậy. Trong sảnh này có mười hai cột trụ, chẳng lẽ... Chúng tôi nhìn nhau, ai nấy đều bị giả thuyết này làm cho hoảng sợ. Triệu Trung Hoa lắc tay nhưng không thể giũ sạch lớp sương nước dính...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 15

Chương 15: Tiểu Đạo trảm oán, cột đá rỉ máu Triệu Trung Hoa vừa dứt lời, người kia liền buông tay khỏi Âu Dương Chỉ Gian, bất ngờ nhào thẳng về phía tôi. Lúc đó tôi còn tưởng Âu Dương lão tiên sinh già yếu nên mới bị gã thanh niên kia ghì chặt không nhúc nhích, ai ngờ đâu kẻ bị quỷ nhập này lại khỏe như trâu điên, sức lực chẳng kém gì Tiểu Đạo Lưu Manh có "sức một con trâu", mà khi phát cuồng thì còn khủng khiếp hơn. Tôi không kịp đề phòng, lập tức bị gã đè ngửa xuống đất, há miệng nhắm vào cổ tôi mà cắn, trong miệng còn phát ra tiếng "hừ hừ" rít gầm, tựa như dã thú bị dồn vào đường cùng. Tôi ngã mạnh xuống đất, lưng bụng đau ê ẩm, theo bản năng liền dùng chiêu phòng thân dành cho phụ nữ (thời buổi này, bạn thân đồng giới đầy rẫy, đàn ông học một chút phòng thân cũng không thừa). Tôi co đầu gối lại, giữ chặt thân thể gã, né được cái miệng há rộng dị dạng kia, nghiến răng, nhắm mắt, rồi húc đầu thật mạnh vào trán gã. Nơi đó là “thiên linh huyệt”, nếu va trúng có t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 12

  Chương 12 - Đốt tóc dẫn hồn, lầu rơi vật nặng Mèo Da Hổ đại nhân vẫn yên lặng nằm trên vai Tiểu Đạo Lưu Manh bỗng chốc nổi điên, đập cánh bay vút lên, đuổi theo cái bóng vừa rồi. Trong không gian trống trải, vang lên tiếng nó gào thét đầy ngạo mạn: “Là thằng khốn nào giả thần giả quỷ ở đây? Không mau hiện hình cho bổn đại nhân xem!” Tiếng nó vang vọng khắp đại sảnh trống, rồi vỗ cánh bay thẳng xuống tầng dưới, chúng tôi gọi cũng không quay lại.  Giọng điệu sắc bén của Mèo Da Hổ đại nhân lập tức thu hút sự chú ý của Âu Dương Chỉ Gian và Triệu Trung Hoa. Chúng tôi vừa chạy xuống cầu thang, Triệu Trung Hoa còn vừa quay đầu lại hỏi: “Tiểu Tiêu, con vẹt này của cậu sao mà hiểu người dữ vậy, đến cả bắt ma cũng biết nữa à?” Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì, không trả lời, nhưng bước chân lại nhanh hơn vài phần. Khi chúng tôi chạy xuống tới tầng một, nào còn thấy bóng dáng gì áo trắng nữa, ngay cả thân hình béo ú của Mèo Da Hổ đại nhân cũng không thấy đâu. Trong đạ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 11

 Chương 11 - Âu Dương bấm quẻ, bóng trắng áo dài Một người từ đằng xa đã lớn tiếng hỏi chúng tôi: “Mấy người là ai, tới đây làm gì vậy?” Chúng tôi đứng yên chờ đợi, để mặc người đó chạy đến gần. Đó là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, nói giọng Tứ Xuyên đặc sệt, mặc đồng phục bảo vệ, mép có ria, thở hổn hển nhìn chúng tôi nói: “Tôi mới ra đi tiểu một lát, mà mấy người đã lén vào rồi là sao?” Thì ra là bảo vệ ở đây. Ông ta vừa nói vừa đưa tay ngăn cản chúng tôi, mùi thuốc lá nồng nặc, miệng nói: “Đừng vào trong, ra ngoài đi. Gần đây cứ có người như mấy cậu đến xem xem ngó ngó. Ở đây không phải thành phố ma gì đâu, bên trong chẳng có gì đáng xem cả, toàn nhà trống, quay về đi.” Triệu Trung Hoa giữ lấy ông ta, nói: “Anh bạn, nhìn bọn tôi như vậy, giống người đến tham quan mạo hiểm sao?” Lão bảo vệ nghe thế, ngẩng đầu đánh giá: Triệu Trung Hoa ăn mặc như doanh nhân thành đạt, cái áo polo cũng hai ngàn tệ một cái. Âu Dương Chỉ Gian đã ngoài sáu mươi, có dáng tiên phong đạo cốt, mặc á...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 10

  Chương 10 - Loan Hạo Plaza Sau chín giờ tối, trên con phố trước mặt người qua lại thưa thớt, cơ hồ không thấy bóng dáng ai. Tình cảnh như vậy, đừng nói là ở Đông Quan, ngay cả ở các thôn làng trong nội thành nhiều thành phố miền Nam cũng hiếm khi hoang vắng đến thế. Mèo Da Hổ đại nhân là một con chim chẳng mấy ai để ý, đi như bóng, nói như gió, lại gặp có người ngoài nên nó càng ít lên tiếng. Triệu Trung Hoa nhìn nó một chút rồi hỏi: “Con chim anh vũ này sao mà béo thế?” Tôi nhún vai, nói: “Điều kiện sống tốt quá, suốt ngày chỉ ăn với ngủ, nuôi nó chẳng khác gì nuôi heo, không béo mới là lạ.” Mèo Da Hổ đại nhân đảo tròn mắt, liếc Triệu Trung Hoa một cái rồi bay vù sang bên kia. Từ xa truyền lại một tiếng rõ ràng: “Ngu bỏ xừ...!” Tôi gãi đầu giải thích: “Con vật lông lá này chẳng học được gì hay, chỉ học mấy câu chửi bậy là nhanh như gió.” Triệu Trung Hoa nhún vai, cười nói: “Nhưng mà cũng khá dễ thương đấy.” Lúc đó Âu Dương Chỉ Gian không tham gia vào cuộc trò chuyện, mà vẫ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 7

 Chương 7 - Chén gạo gọi hồn Âu Dương lão tiên sinh bước vào phòng ngủ, thấy A Căn đang nằm ngửa ngủ say trên giường thì cau mày, quay đầu lại hỏi cha của A Căn: “Sao tình hình lại khác với những gì ông nói vậy? Không phải là đang ngủ rất ngon sao?” Cha của A Căn cũng thấy kỳ lạ, nói: “Đúng vậy mà, sao lại ngủ rồi? Vài hôm trước tôi đến, nó thức trắng đêm, mắt không hề chớp, dọa người lắm cơ.” Vừa nói ông vừa quay sang hỏi vợ: “Sao lại thế này?” Mẹ của A Căn đáp: “Là do nhóm của Lục Tả đến, thằng bé lập tức ngủ thiếp đi. Con mệt quá rồi, không chịu nổi nữa. Ông nhìn xem nó ngủ say chưa kìa.” Âu Dương lão tiên sinh liếc nhìn tôi một cái, không nói gì thêm mà ngồi xuống ghế cạnh giường, kéo tay trái của A Căn từ trong chăn ra, để lên một miếng đệm chẩn mạch màu xám trắng mà ông lấy từ trong túi mang theo bên người. Ông nhắm mắt lại, dùng ba ngón tay đặt lên mạch tay A Căn, từng nhịp từng nhịp, nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước. Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh nhìn nhau một cái, người này t...