Chương 17: Vạn Tam Gia, chính thái dương diệt âm linh Trong cuốn sách nát 12 Pháp Môn từng viết: Âm binh vốn là khách qua đường, chẳng dễ gì chủ động gây sự với người. Chúng thường xuất hiện trong những đêm tối đến mức giơ tay không thấy ngón, sợ nhất là ánh dương, không có thính giác, nhưng lại cực kỳ nhạy cảm với một loại âm thanh đặc biệt -- Nghĩ đến đây, tôi cũng chẳng màng thể diện gì nữa, hai chân kẹp chặt, dốc sức hét lên: “Ò ó o o -!” Tôi từ nhỏ đã hát chẳng ra điệu, năm âm chẳng trọn, nhưng bắt chước tiếng gà gáy, tiếng lừa kêu, tiếng heo ụt ịch thì lại giỏi đến kỳ lạ, vang dội mà sống động như thật. Tiếng kêu đột ngột ấy làm Tiểu Đạo Lưu Manh đang cắm đầu chém giết giật mình, vừa gạt lưỡi đao của âm binh, vừa ngoảnh lại, suýt bật cười. Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, kỳ tích xảy ra, tiếng gáy ngớ ngẩn như trò đùa kia lại khơi dậy nỗi sợ hãi bản năng của đám âm binh! Những tên vừa rồi còn hung hãn lao thẳng, giết chóc như điên, giờ chỉ sau hai tiếng gà gáy, bỗng đồng loạt...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)