Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tần Chấn

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 29

 Chương 29: Diễn Thi Vũ, là viện binh của ai? Những kẻ có thể truy đuổi đến mức khiến nhóm của Doãn Duyệt phải tháo chạy chật vật như vậy, hiển nhiên không phải hạng tầm thường. Nhìn tên nam tước Edward khiến cả Will cũng phải e dè trước mặt tôi, cùng hơn chục tên áo đen da ánh đồng, mấy kẻ Đông Nam Á ăn mặc quen mắt, và vô số bóng người ẩn trong bóng tối chưa lộ diện… trong lòng tôi dâng lên một áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Nhưng khi quay lại thấy những đồng đội phía sau, tôi lại bình tâm hơn nhiều. Không phải nhóm Doãn Duyệt yếu, mà vì cô ấy còn phải bảo vệ hai kẻ sống sót đang hồn vía lên mây, mình đầy thương tích; thêm vào đó, vũ khí nóng của lão Quang và mấy lính đặc chủng lại không phát huy được nhiều tác dụng trước đám “Đồng giáp thi” này, nên mới rơi vào cảnh chật vật như vậy. Còn khi bảy người trong đội chúng tôi gia nhập, cục diện lập tức đảo chiều, ưu thế đổi bên. Không tính đám “ Đồng Giáp Thi” đầu óc chẳng đáng bao nhiêu kia, xét về quân số, chúng tôi thực ra đang chi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 1

 Quyển 23 - Thí Luyện Sinh Tử Chương 1: Rừng rậm mai phục Trong khu rừng tối đen, tiếng côn trùng rỉ rả văng vẳng bên tai. Sau khi tập kết bằng nhảy dù, chúng tôi ngẩng nhìn con “chim sắt” khổng lồ bay vút lên cao, rồi rất nhanh biến mất sau sườn núi phía xa. Biết rõ khoảng cách giữa các đội chắc chắn phải trên mười cây số, nên chúng tôi không quá căng thẳng. Trong bóng đêm, việc đầu tiên là tập hợp đủ người. Tôi, Tần Chấn, Đằng Hiểu, lão Triệu (Triệu Hưng Thụy), Chu Thần Thần, Bạch Lộ Đàm và Vương Tiểu Gia, bảy thành viên cộng thêm huấn luyện viên Doãn Duyệt đi theo giám sát, tất cả đã hội đủ. Chúng tôi ngồi xổm xuống, vây thành một vòng. Dưới ánh đèn pin cường quang, dựa vào bản đồ, la bàn cùng những mốc tham chiếu xung quanh, chúng tôi xác định vị trí đại khái của mình. Trong hành động lần này, ngoài đồ cá nhân, balô quân dụng còn mang theo bản đồ, dây leo núi, bình nước, la bàn, xẻng công binh, lương khô nén đủ ba ngày, bật lửa chống nước, đèn pin cường quang, túi cứu thương và...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 22 - Chương 4

 Chương 4: Này, tôi tới rồi Ngay khoảnh khắc bước vào nhà ăn, với kinh nghiệm từng trải qua không ít “chính trị văn phòng”, tôi lập tức xác định một phương châm đại thể: đoàn kết nhóm yếu thế, lôi kéo quần chúng trung gian, kiên quyết đả kích ngọn gốc phe chống đối — phương án này áp dụng được cho bất kỳ nhân viên công ty hay cán bộ lãnh đạo nào khi bước vào môi trường mới. Thế là dưới ánh mắt lén lút quan sát của phần lớn học viên, tôi lấy cơm xong, dẫn đầu ngồi xuống cạnh Bạch Lộ Đàm và Vương Tiểu Gia. Thấy hai cô nhìn tôi đầy ngạc nhiên, tôi làm bộ kinh ngạc hỏi: ở đây không được ngồi à? Mắt Bạch Lộ Đàm còn đỏ hoe, nhưng lại bị vẻ mặt khoa trương của tôi chọc cười, nói không, ngồi được mà. Vương Tiểu Gia thấy tôi, Tần Chấn và Đằng Hiểu lần lượt ngồi xuống thì hơi ngạc nhiên, hỏi sao các anh không ngại thân phận của bọn em? Tôi nhún vai: “Hai tên này thì tôi không biết, còn tôi, năm mươi bước cười một trăm bước, còn ngại cái gì nữa?” Thấy hai cô đều nở nụ cười nhẹ, tôi đặt đũa ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 22 - Chương 1

 Quyển 22 - Con đường của kẻ mạnh, không ngừng cố gắng Chương 1: Đồng bọn mới, thù ngày cũ  Những ngã rẽ trong đời người quả thật luôn kỳ diệu đến cực điểm, hoặc cũng có thể là cái vòng tròn của thế giới này thực sự quá nhỏ. Trong phòng họp nhỏ của Tổng cục thành phố Nam Phương, tôi gặp hai người khác của tỉnh Nam Phương được tiến cử tham gia đợt tập huấn này - nói là người quen thì cũng đúng, mà bảo là quen thân lâu năm thì lại chưa hẳn chính xác. Hoàng Bằng Phi xuất thân từ phái Mao Sơn, vì từng có mấy lần xích mích với tôi nên cái tên này tôi đương nhiên còn nhớ. Người còn lại là một cô gái gương mặt thanh tú, mắt nhỏ, mặt búp bê; tôi chỉ nhớ rằng vào lúc cuối cùng ở Hạo Loan Plaza, cô từng xuất hiện trong bộ áo đỏ, chỉ thoáng nhìn qua, hoàn toàn không biết tên, cũng chẳng rõ lai lịch. Sau đó qua phần giới thiệu của lãnh đạo, tôi mới biết cô tên là Chu Thần Thần, quê ở Giang Môn chung với A Căn, học nghề gia truyền. Từ sớm tôi đã nghe Triệu Trung Hoa nói rằng suất vào trại ...