Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hóa Vụ

Hóa Vụ Phiên Ngoại - Chiến tranh của lão gia tử

 Phiên ngoại - Chiến tranh của lão gia tử 1. Liễu Trục Dương ngáp ngắn ngáp dài, hắn không mấy hứng thú với kiểu tụ hội thượng lưu lấy ăn uống tiệc tùng làm chính, phô bày châu báu xa hoa làm phụ này. Mặc dù so với những cuộc vui ở Bắc Kinh thì nơi đây xa hoa hơn, tao nhã hơn, tiêu tiền nhiều hơn, nhưng cũng chẳng hợp khẩu vị của hắn. Đứng bên cạnh hắn, Trâu Thanh Hà mặc một bộ tuxedo đuôi tôm màu đen, vẻ mặt cứng đờ, rất không tự nhiên, không ngừng vặn vẹo cổ, có lẽ chiếc nơ trên cổ khiến cậu không quen. Ngoài sự tò mò lúc ban đầu, cảm giác của Trâu Thanh Hà nhất định còn buồn chán hơn cả hắn. "Không vui à?" Bành Diệc Văn cười hỏi, ngón tay kẹp ly rượu vang chân cao, thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên cụng ly với những người ở xa, nụ cười giả tạo ra vẻ kiểu cách. Những cuộc tụ hội có thể ăn uống miễn phí thế này, có bao nhiêu người phải tìm đủ mọi cách mới chen chân vào được... Vậy mà hai vị thổ thần tiên từ phương Bắc tới này lại chẳng hứng thú gì. Trâu Thanh Hà chớp mắt, ở đ...

Hóa Vụ PN - Con giòi bám xương

 Phiên ngoại - Con giòi bám xương 1. Thời gian của câu chuyện này bắt đầu từ khoảnh khắc Bành Diệc Văn bước vào phòng của Lâu Ca (“Tôi đến thay đại ca truyền lời: ...” “A!” Tiếng kêu quái dị đột ngột của Lâu Ca khiến Bành Diệc Văn giật mình, lập tức chạy vụt ra khỏi cửa. Chỉ để lại Lâu Ca tức đến mức muốn hộc máu.) Tiếng kêu quái dị của Lâu Ca kéo động những vết thương trên người gã, đau đến mức toàn thân run rẩy. Mồ hôi lạnh tuôn ra, vừa nghiêng đầu, Lê Trác Lượng giống như một hồn ma lại xuất hiện trên chiếc ghế. Toàn thân Lâu Ca lập tức đề phòng, hung hăng nhìn chằm chằm anh ta. “Nói ra tung tích của Lâm Thiên Kiệt đi.” Lê Trác Lượng mang giọng điệu nhàn nhã, không nhanh không chậm nói. Ngay sau đó anh ta nhíu mày, nhích mông sang một bên, bên dưới có thứ gì đó đang chọc anh ta. Lâu Ca cười lạnh: “Muốn biết? Nằm mơ đi!” Hai người không hợp ý nhau, đến nửa câu cũng ngại nói nhiều. Hai người im lặng, xem ai có thể cầm cự đến cuối cùng. Lâu Ca quay đầu đi không nhìn Lê Trác Lượng, ...