Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hóa Vụ

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 24

Vong linh nhà cổ - 24 Trâu Thanh Hà và mọi người tới Tây Ninh thì không vào nhà khách, mà trực tiếp ở lại nhà của Doãn Cửu Nguyệt. Nhà của Doãn Cửu Nguyệt nằm trong khu ký túc xá cảnh sát phía sau cục công an thành phố Tây Ninh. Một căn hộ độc thân dành cho người sống một mình, chỉ có hơn ba mươi mét vuông là một gian lớn. Ăn uống ngủ nghỉ đều trong cùng một phòng, may mà bếp và nhà vệ sinh được ngăn riêng ra. Buổi tối đi ngủ vì chỉ có một chiếc giường đơn, nên cuối cùng cả bốn người, bao gồm cả chủ nhà, đều bình đẳng trải chăn nằm dưới đất, cũng chẳng ai lên tiếng chê bai gì. Sáng sớm vừa mới thức dậy. “Đội trưởng Doãn, đội trưởng Doãn, báo cáo anh cần có rồi.” Một cảnh viên dưới quyền Doãn Cửu Nguyệt trực tiếp xông vào. “Kết quả xét nghiệm DNA?” Doãn Cửu Nguyệt giãn đôi mày: “Cuối cùng cũng có rồi.” “Vâng. Đây, anh còn gì dặn dò không?” Doãn Cửu Nguyệt nhận lấy báo cáo xem qua, kinh ngạc nói: “A! Lại là như vậy... Cậu đi làm đơn xin thẩm vấn lại Hà Quy Hương.” “Sao vậy?” Trâu Thanh H...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 23

 Vong linh nhà cổ - 23 Trời sáng rồi, Diêu Phong ngẩng đôi mắt đỏ hoe hơi sưng lên. (Nếu lúc này bạn may mắn nhìn thấy gã, sẽ phát hiện trong mắt gã đang tỏa ra thứ ánh sáng khác thường.) Gã bước ra khỏi hang động, tháo khẩu trang che nửa khuôn mặt xuống, hít sâu một hơi. Ánh mặt trời nghiêng nghiêng ấm áp phủ lên người, xua tan mùi ẩm mốc trên thân thể, khiến cả người nhẹ nhõm hẳn, mang theo cảm giác lâng lâng khó tả. Gã sờ chiếc máy ảnh trong ba lô nhỏ. Đó là đồ mượn từ Khương Viễn Hoa. Thuận tay còn lấy thêm một cuộn phim trắng chưa dùng, giờ đã chụp hết sạch rồi. Nghĩ tới cảnh Khương Viễn Hoa biết toàn bộ cuộn phim vốn dùng để chụp phong cảnh và người đẹp lại bị đem chụp tĩnh vật, chắc sẽ khóc mất. He he, nghĩ tới đó, gã không nhịn được bật cười. Gã vui vẻ bước nhanh về phía đại trạch Từ gia: “Ơ? Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.” Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: “Rốt cuộc là chỗ nào không đúng nhỉ?” Gã nghĩ mãi... Sao mọi người đều đang bận rộn chạy tới chạy lui vậy? À! Chính sảnh p...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 22

Vong linh nhà cổ - 22 “Có một điểm tôi thấy rất kỳ quái.” Hoàng Tùy Vân đột nhiên nói. Lão Mã bị thương nặng khiến hắn rất khó chịu. Một người tốt như vậy mà lại là người bị thương nặng nhất, đúng là chẳng có thiên lý gì cả. “Cái tên Lạc Luy Dương này gặp mai phục của các anh sao không bỏ chạy, ngược lại còn cướp súng bắn bị thương lão Mã? Nhìn kiểu gì cũng thấy không hợp lý.” “Chuyện này có lý do.” Trâu Thanh Hà lắc cái đầu nặng trĩu: “Thứ nhất, Lạc Luy Dương không quen địa hình nơi này. Thứ hai, nếu vết máu của người thứ bảy trong đại sảnh Từ gia là của hắn, vậy hắn chắc chắn đã bị thương. Vì muốn che giấu thân phận nên hắn không dám điều trị bình thường. Thứ ba, thứ hắn muốn vẫn chưa tới tay. Một tên tội phạm vừa bị thương vừa không quen địa hình núi rừng, sau khi thấy lão Quý và lão Mã đã dẫn dụ ra số lượng cùng vị trí cảnh sát mai phục... Hiện thực bày ra trước mắt hắn là chỉ có ba cảnh sát đang dồn toàn bộ hỏa lực đối phó lão Quý và lão Mã. Tôi nghĩ khoảnh khắc đó hắn đã quyết đị...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 21

 Vong linh nhà cổ - 21 “Sống lâu dài trong cái hang này, tách biệt khỏi quần cư như người Sơn Đỉnh Động ấy, nếu là tôi thì ở chưa đến ba ngày đã phát chán rồi.” Diêu Phong nhìn những chiếc vò gốm màu sắc đẹp đẽ bên trong lại đựng dưa muối chua lè, nhăn mũi. Trong ba lô hắn có vài thiết bị nhỏ kỳ quái, Trâu Thanh Hà không rõ dùng để làm gì. Chỉ thấy Diêu Phong lúc thì đổi dụng cụ này, lúc lại đổi dụng cụ khác, quét tới quét lui trên những món đồ bằng gốm và đá. Ở đây không có đồ dùng sinh hoạt hiện đại nào cả, chắc là vì không có điện. (Bánh Tiêu giải thích: Người Sơn Đỉnh Động là nhóm người nguyên thủy thời đại đồ đá cũ, sống cách ngày nay khoảng 10.000 - 30.000 năm. Di chỉ của họ được phát hiện tại động Sơn Đỉnh, .thuộc khu di chỉ Chu Khẩu Điếm, Bắc Kinh, Trung Quốc) “Người sống ở đây không phải quanh năm suốt tháng đều ở trong hang.” Trâu Thanh Hà trầm ngâm nhìn quần áo gấp gọn và đồ dùng trên giường đá. Trên giường chỉ có chăn rất mỏng... Cậu lại ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh phí...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 20

 Vong linh nhà cổ - 20 Trâu Thanh Hà gọi Diêu Phong bọn họ dậy. Vừa xuống cầu thang đã thấy ngoài Chu Quân ra, ba người còn lại cùng một con chó nghiệp vụ đều tập trung trong phòng khách. Ba người kia đều nhìn về phía Trâu Thanh Hà, vô hình trung xem cậu như người dẫn đầu. Trâu Thanh Hà cũng chẳng khách sáo mà trực tiếp phân công công việc: Trong hai cảnh sát được phân cho Khương Viễn Hoa làm trợ thủ có một người biết làm đồ ăn bằng bột, vậy nên nhiệm vụ lấp đầy bụng mọi người được giao cho anh ta, Hoàng Tùy Vân phụ giúp; Người cảnh sát còn lại thì tiếp tục hỗ trợ Khương Viễn Hoa lắp ráp mô hình. Diêu Phong, Trâu Thanh Hà và cảnh sát huấn luyện chó tiếp tục chuyến thám hiểm dang dở tối qua. Dọc đường nhìn hàng mày nhíu chặt của Trâu Thanh Hà, Diêu Phong ngoan ngoãn ngậm miệng không nói gì. Cậu nhìn ra được Trâu Thanh Hà cả đêm không ngủ, hoàn toàn là đang cố gượng chống đỡ, vẻ mệt mỏi tích tụ rất rõ nơi đuôi mày khóe mắt. Cơn mưa đêm hôm kia vẫn chưa bị thời tiết đẹp hôm qua hong k...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 19

 Vong linh nhà cổ - 19 “Động thiên có khác nhỉ.” Bọn họ đi theo chó nghiệp vụ, xuyên qua một mảng lớn bụi cây thấp bé, lúc lên núi lúc xuống dốc, lại băng qua con đường núi hẹp nhỏ, cuối cùng cũng tới được một khoảng đất trống. Nhưng con chó nghiệp vụ vẫn chưa dừng tốc độ chạy, trực tiếp lao tới mép vách đá khá dốc. Trâu Thanh Hà nhìn thấy một hang động đen ngòm, nửa ẩn nửa hiện giữa đám cỏ dại và bụi gai không quá rậm rạp.  Diêu Phong hưng phấn nắm lấy tay Trâu Thanh Hà, có thể cảm nhận rõ lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay đối phương. Diêu Phong khựng lại. Trâu Thanh Hà đang căng thẳng? Hắn buông tay ra, dùng đèn pin chiếu lên mặt Trâu Thanh Hà, biểu cảm nghiêm túc hiếm thấy hiện rõ trên gương mặt cậu ấy. Không chỉ bản thân không nhúc nhích, Trâu Thanh Hà còn kéo lại cánh tay đang định lao tới phía trước của Diêu Phong. “Sao không vào?” Diêu Phong khó hiểu thúc giục. “Chó nghiệp vụ chỉ sủa ở cửa hang mà không xông vào, điều này chứng tỏ lúc đó đội trưởng La bọn họ cũng không...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 18

 Vong linh nhà cổ - 18 “Tôi có hai giả thiết. Giả thiết thứ nhất là: tên Lạc Luy Dương dùng giấy tờ giả này chưa từng nhận được sự tin tưởng thật sự từ đội trưởng La bọn họ. Đội trưởng La kiếm cớ đẩy hắn đi để tiện rời khỏi nơi đó. Sau khi Lạc Luy Dương quay lại đại sảnh, phát hiện không còn ai, biết mình bị gạt ra ngoài nên nảy sinh sát ý với mấy cảnh sát kia. Hắn quay về phòng lấy nọc rắn, dựa theo thói quen của đội trưởng La bọn họ mà thấm một lượng nhỏ nọc rắn vào thuốc lá... Có lẽ hắn cũng không biết lượng nọc bao nhiêu mới đủ giết người, hoặc bản thân điếu thuốc cũng không thể thấm quá nhiều nọc rắn. Mục đích của hắn ít nhất là khiến bốn người đội trưởng La mất đi năng lực hành động. Tôi nghĩ hắn đã làm như sau: Đội trưởng La bọn họ lúc rời đi không thổi tắt nến, thậm chí còn đi quá vội nên để thuốc lá trên bàn. Chuyện thuốc lá này tôi còn phải hỏi Chu Quân thêm. Lạc Luy Dương lấy nọc rắn bỏ vào thuốc lá, sợ bị phát hiện nên cố ý giả vờ đánh đổ một cái bát, làm ướt vài chỗ tr...