Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hóa Vụ

Hóa Vụ - Chương 10.5

Năm nhân chứng - 05 "Không, không phải cảnh sát không chú ý tới điểm này." Sau khi đi theo chiếc xe ba bánh vòng vo mấy lượt, Mạnh Hân đã rất mệt mỏi mà vẫn không lấy được lời khai của chú Hoa. "Là do sức khỏe của Vu Quý Giang không tốt. Ông ta bị cao huyết áp, đường huyết cao, bệnh tim mạch vành… Lúc đó… ông ta bị xuất huyết não… người choáng váng rồi đầu chúi xuống." "Thế nào?" Diêu Phong hạ giọng hỏi cô. Cô lắc đầu. Trâu Thanh Hà cười híp mắt nhìn chú Hoa: "Chào ông. Ông là chú Hoa phải không?" Chú Hoa cảnh giác nhìn cậu, ánh mắt đảo qua ba thiếu niên. Quần áo của Diêu Phong rất bình thường, áo quần đều nhăn nhúm… Khương Viễn Hoa ăn mặc có phần lôi thôi, áo sặc sỡ phối với quần dài màu xám, dưới chân đi giày da nâu. Chỉ có Trâu Thanh Hà là ăn mặc gọn gàng, trông có vẻ có thân phận. "Ông biết không? Làm chứng giả là sẽ bị kết án." "Nói bậy! Tôi không làm chứng giả." Chú Hoa phản bác kịch liệt. Ông ta chỉ là dân thường, không...

Hóa Vụ - Chương 10.4

 Năm nhân chứng - 04 Diêu Phong có chút mất kiên nhẫn, bọn họ ngồi trong phòng tiếp khách chờ hơn bốn mươi phút, mà Mã Hồng Cương vẫn chưa lộ mặt lần nào. Hắn không nhịn được, đi hỏi quầy lễ tân, cô gái mỉm cười ngọt ngào nói: “Xin lỗi, cuộc họp của tổng giám đốc vẫn chưa kết thúc.” “Ơ? Đây chẳng phải Tiểu Mạnh sao? Cô ở đây à?” Luật sư trưởng Mạc Văn Vệ dẫn theo trợ lý bước vào phòng tiếp khách, nhìn thấy Mạnh Hân thì vừa có chút ngạc nhiên, lại như đã hiểu ra. Cô lễ tân bưng hai tách trà nóng tới, vẫn cười ngọt ngào: “Mời hai vị đợi một lát.” “Luật sư Mạc.” Mạnh Hân đứng dậy chào. “Người này là?” Mạc Văn Vệ nhìn sang Diêu Phong. Diêu Phong mỉm cười ngồi xuống: “Tôi là trợ lý mới được cô ấy thuê, mang tính chất cá nhân.” Mạc Văn Vệ xòe tay, cười nhạt. “Luật sư Mạc, giám đốc mời.” “Chúng tôi đến trước mà, sao…” Mạnh Hân kéo Diêu Phong lại, ngăn không cho hắn nói tiếp. “Xin lỗi, các vị là hôm nay tạm thời đến hẹn gặp giám đốc. Còn luật sư Mạnh bọn họ là đã hẹn trước từ hôm qua.” Cô ...

Hóa Vụ - Chương 10.3

  Năm nhân chứng - 03 Mạnh Hân đến nơi đã hẹn với Trâu Thanh Hà, Thanh Hà đến trước rồi. Cô không vội vào ngay, đúng giờ ăn trưa, quán mì nhỏ này làm ăn rất đông, gần như không còn chỗ trống. Chỉ liếc một cái, cô đã nhìn thấy Trâu Thanh Hà, họ đang ăn mì cay Thành Đô. Cậu không đi một mình, tổng cộng có bốn người. “Rảnh đâu mà đi cứu cậu ta chứ.” Khương Viễn Hoa tỏ vẻ chẳng coi ra gì, vừa nói vừa húp mì sùm sụp, má phồng lên. La Tĩnh ở dưới bàn đạp cậu một cái, cậu cũng chẳng nể là con gái, đạp lại ngay. Diêu Phong khẽ thở dài: “Phùng Minh rơi vào tình cảnh thảm như bây giờ, bọn mình cũng xem như gián tiếp hại cậu ta.” “Sao lại thế?” Trâu Thanh Hà không hiểu lời cậu. Diêu Phong liếc La Tĩnh một cái, cô cúi đầu, quay mặt đi. Thanh Hà thấy mắt cô đỏ hoe. Diêu Phong lại thở dài: “Chính là chuyện năm ngoái. Sáu người bọn mình định đứng ra giúp cậu, dạy cho Phùng Minh một bài học để cậu ta không dám ăn nói bừa bãi vu khống người khác nữa. Thật ra chỉ định dọa thôi, ai ngờ cậu ta đã chuẩ...

Hóa Vụ - Chương 10.02

  Năm nhân chứng - 02 Trâu Thanh Hà không tìm thấy La Tĩnh trong thư viện, nhưng lại nhìn thấy Ôn Như Sơn đang ngồi lật sách. Anh ta vừa nhíu mày vừa lật rất nhanh, tay ghi chép liên tục. Thanh Hà từ sau lần nghe La Tĩnh nhắc đến cái tên này cũng từng để ý qua người này, chỉ là chưa từng chủ động bắt chuyện. Với những người mình không ưa, Thanh Hà trước giờ vẫn luôn khó mà thông cảm được. Cậu khẽ bước tới. Điều đầu tiên đập vào mắt là chồng sách bên cạnh Ôn Như Sơn, toàn là sách liên quan đến pháp luật. Sự xuất hiện của cậu nhanh chóng bị Ôn Như Sơn chú ý. Anh ta cau mày, ánh mắt đầy vẻ chán ghét. Thanh Hà ra hiệu, Ôn Như Sơn vẫn đứng dậy đi theo cậu ra ngoài. Vừa ra tới bên ngoài, Ôn Như Sơn lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?” Trâu Thanh Hà cũng là người nóng tính. Theo tính cậu thì chẳng muốn nói nữa, nhưng đã biết chuyện thì không làm rõ không phải cách sống của cậu. Cậu hỏi thẳng: “Phùng học trưởng xảy ra chuyện gì?” Ôn Như Sơn mím chặt môi, liếc cậu một cái rồi quay đi chỗ khác: “L...

Hóa Vụ - Chương 10.1

 Năm nhân chứng - 01 Mạnh Hân là luật sư. Hai mươi phút trước, cô vừa rời khỏi viện kiểm sát. Lúc này, cô đang đi trên vỉa hè. Cô không có xe riêng, đó là một khoản tiêu dùng đắt đỏ, với năng lực kinh tế hiện tại của cô thì chưa đạt tới mức đó. Cô lấy được chứng chỉ hành nghề luật sư cũng mới chỉ một năm. Trong một năm này, những vụ án giao đến tay cô đều là tranh chấp dân sự, trong đó phần lớn là các vụ hòa giải ly hôn. Bản thân cô càng muốn được xử lý các vụ án hình sự hơn, đáng tiếc là không có loại án này tìm đến cô. Hôm nay, cô rất vui. Vụ án mà văn phòng luật sư giao cho cô đến viện kiểm sát tiếp nhận là một vụ tai nạn giao thông. Một trong các bị cáo không có khả năng kinh tế để thuê luật sư, nên phía viện kiểm sát chỉ định luật sư bào chữa miễn phí cho anh ta. Cô mặc một bộ vest màu xanh ô-liu, đương nhiên là kiểu dáng thời trang, áo vest phía trên, váy ống phía dưới. Để trông chín chắn hơn, cô búi tóc dài lên, chiếc kính cô đeo cũng là kiểu đang thịnh hành. Một cơn gió lớn...

Hóa Vụ - Chương 9 [PN11]

 Phiên ngoại - Tâm trạng Trâu Thanh Hà ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy duỗi tay chân. Ồ? Vậy mà không còn cảm thấy cơn đau quấn lấy cơ thể suốt mấy ngày nay nữa. Khỏi rồi sao? Cậu nhảy xuống giường, ép chân, xoay eo, vận động tay. Ừm, đau đớn đã biến mất hết. Nói vậy là những ngày tiêm thuốc uống thuốc cuối cùng cũng chấm dứt rồi. Trâu Thanh Hà cười lên, toàn thân nhẹ nhõm, cảm giác như có thể bay được. Cậu đi dép lê chạy xuống lầu, vậy mà hơi thở có chút gấp. Hầy, cơ thể có hơi xuống cấp, phải tranh thủ thời gian chạy bộ buổi sáng thôi... thời cấp ba tuy lúc nào cũng căng thẳng học hành... nhưng sau khi quen anh Liễu, ngày nào đi học tan học cũng chạy bộ nên rèn luyện được thân thể rất tốt. Bây giờ thì hay rồi, đến Bắc Kinh nửa năm mà đã làm mất đi sự dẻo dai trên người mình. Cậu xông vào phòng tắm, đứng trước gương làm mặt quỷ, vuốt lại mái tóc hơi dài, có nên cắt một kiểu đầu húi cua gọn gàng không? Tiếng bước chân “cộp cộp” lại vang lên, Liễu Trục Dương đang nằm trên sofa lớn ...

Hóa Vụ - Chương 9 [PN10]

  Những người đàn ông họ Liễu - 10 Vừa gặp mặt, Liễu Hạ Khê ôm chặt Trâu Thanh Hà, không chịu buông ra nữa. Thanh Hà mỉm cười, mắt hơi ướt, tuy bị ôm chặt đến mức khó thở, nhưng trong lòng lại có cảm giác ngọt ngào như vừa trải qua kiếp nạn trở về. Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng Liễu Hạ Khê, giọng nghẹn lại gọi: “Anh Liễu.” Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ hóa thành hai chữ này. Cảm xúc mãnh liệt của anh Liễu truyền qua cơ thể kề sát, xa nhau năm ngày mà dài như cả một thế kỷ. “Này, hai người như vậy khó coi lắm đấy.” Liễu Trục Dương đóng cửa phòng bệnh lại, chặn những ánh mắt tò mò bên ngoài. “Muốn ôm thì về nhà mà ôm.” Vì chuyện của họ mà anh bị đổ oan một trận lớn, cơn giận âm ỉ trong bụng không có chỗ trút, nói đi nói lại đều là tại cái tên họ Tề kia! Hừ, cuối cùng cũng tống cổ được tên đó đi rồi. Liễu Hạ Khê buông Thanh Hà ra: “Đồ đạc thu dọn xong chưa?” “Ừ.” Nhìn hai người họ... Liễu Trục Dương có chút cô đơn, có chút trống rỗng. Bây giờ Hạ Khê coi như giống anh, đều là người bị ông c...

Hóa Vụ - Chương 9 [PN9]

  Những người đàn ông họ Liễu - 09 Trâu Thanh Hà không thể cử động. Giống như vừa tỉnh lại từ một cơn ác mộng khiến người ta nghẹt thở, cơ thể nặng trĩu. Cậu mở mắt, cố gắng chống người ngồi dậy. “Nằm yên, đừng động.” Giọng nói đặc biệt dịu dàng, rất quen thuộc. Cậu nghiêng đầu nhìn, thấy Diêu Phong đang cúi bên giường, mắt đẫm lệ nhìn mình. Cậu định giơ tay lau đi giọt nước mắt trên mặt hắn, lúc này mới phát hiện tay mình đang truyền dịch. “Đau lắm phải không. Tôi đi gọi bác sĩ.” Giọng Diêu Phong rất khẽ. “Không cần.” Giọng hơi khàn. Lần đầu tiên thấy Diêu Phong rơi nước mắt, có được một người bạn như vậy, Trâu Thanh Hà thật may mắn biết bao. “Cậu sửa lại đi.” Diêu Phong chớp mắt, cố nhịn nước mắt không trào ra. Trâu Thanh Hà sững lại... sửa lại ư, chuyện này đâu phải là bài tập làm sai có thể sửa lại... sao có thể nói đổi là đổi được… đây là một đoạn tình cảm đã khắc sâu vào tận xương tủy. “Sao cậu lại đến? Trời tối rồi, cậu đi làm đi. Đừng lo, tôi nằm một chút là ổn thôi.” “Cậu ...