Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ba Cát Công

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 34

 Chương 34 - Kato kết ấn, biến giấy thành người Thấy Kato Harasan càng lúc càng tiến lại gần, tim tôi bất giác căng thẳng, nắm tay siết chặt. Ngược lại, gã Tiểu Đạo Lưu Manh thì vẫn bình thản, gần như chẳng bị ảnh hưởng gì. Mắt anh ta nhìn thẳng về phía trước, tay vẫn cầm tấm da bò mềm màu đen, chậm rãi đánh bóng thanh ngọc kiếm, bộ dạng hờ hững như một khán giả ngồi trước màn hình TV, mọi chuyện xung quanh đều chẳng liên quan gì, chỉ có món ngọc trong tay mới là thứ anh ta để tâm. Quả nhiên, Tiểu Đạo Lưu Manh nhìn xa trông rộng. Kato Harasan chạy đến bên gốc cây đa lớn cách cửa hang khoảng sáu, bảy mét thì dừng lại, không tiến thêm mà lại rạp người nấp sau thân cây, căng thẳng quan sát cánh rừng phía trước. Do góc nhìn thuận lợi, tôi thấy rõ tư thế “vểnh mông” đầy duyên dáng của cậu ta. Sau Thế chiến II, Nhật Bản đưa ra khẩu hiệu “một ly sữa cường tráng cả dân tộc”, vì không có vụ melamine nên chiều cao người Nhật tăng đáng kể (còn lý do khác thì để bàn sau). Thế nhưng Kato Harasa...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 29

  Chương 29 - Như trút được gánh nặng, nguy cơ trong đêm tối Một bát trà dầu màu nâu sẫm, phía trên nổi những hạt gạo rang trắng đỏ, những khúc hành lá xanh, ớt chua cay đỏ tươi, vài hạt đậu phộng và bắp vàng làm điểm xuyết, tỏa ra một mùi thơm đặc biệt. Hùng Minh và vợ múc cho mỗi người chúng tôi một bát trà dầu. Tôi bắt chước trưởng bản Lê Cống và bà đồng Xi Lệ Hoa, đặt bát xuống đất, đặt đũa ngang, khấn báo với tổ tiên đã khuất, rồi mới cẩn thận ăn món nóng hổi này. Có lẽ vì tôi lớn lên ở Miêu Cương, nên thấy mùi vị cũng ổn, nhưng Tuyết Thụy và nữ vệ sĩ của cô ấy thì cau mày. Lê Cống và Xi Lệ Hoa thì ăn rất ngon lành. Thấy Tuyết Thụy và Thôi Hiểu Huyên không ăn nhiều, tôi không muốn gây chuyện, liền cười nói: “Không quen ăn à? Tôi lại thích lắm, hay là để tôi ăn giúp nhé?” Tuyết Thụy lắc đầu: “Không cần, ăn cũng khá ngon đấy.” Nhưng Thôi Hiểu Huyên thì thở phào, đẩy hết phần trà dầu trong bát sang cho tôi. Tôi ăn một hơi hết sạch, rồi hỏi Hùng Minh: “Còn không?”  Hùng Minh ...