Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Miêu Cương Cổ Sự

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 11

 Chương 11: Tỉnh lại, hai chó đánh nhau Kim Tằm Cổ lắc đầu ngoáy đuôi, miệng ngậm con bọ cánh cứng, vẫn là dáng vẻ của một tên ham ăn. Tôi đưa tay ra, thằng nhóc này cũng rất ngoan ngoãn, chỉ ba hai cái đã nuốt sạch con bọ cánh cứng xanh đen có kích thước bằng gần nửa thân nó, rồi bò lên đầu ngón tay tôi, kêu chíp chíp. Chỉ trong hai ba giây, tôi cảm thấy thứ nó vừa ăn trông có hơi quen mắt, lục lại ký ức một hồi, lúc này mới nhớ ra, đó chẳng phải chính là Thập Hương Trùng từng khiến tôi, chú Ba, Tiểu Đạo Lưu Manh  và những người khác ở tế điện Dạ Lang thuộc Thần Nông Giá phải nhiều lần lạc vào ảo cảnh hay sao. Thứ giống hệt bọ đánh rắm này cực kỳ lợi hại. Hôm đó, sau khi tìm được nó, Mèo Da Hổ đại nhân vô cùng đắc ý, còn nói với chúng tôi rằng thứ này là đại cao thủ trong giới huyễn thuật. Kim Tằm Cổ tuy đội vương miện trên đầu, tung hoành vô kỵ, nhưng lại rất kiêng dè nó, chẳng có lấy một chút tính khí nào. Thế nhưng giờ đây, sâu béo ăn nó lại giống như một tên sâu rượu nhắm...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 10

 Chương 10: Quốc vương Kim Tằm trở về Trong chớp mắt, móng tay sắc nhọn của Tiểu Mục đột nhiên dài ra, đã kề đến cổ tôi, lộ ra ánh sắc bén như lưỡi đoản kiếm. Ngay vào thời khắc then chốt khi tôi sắp hồn tản thân tan, ở vị trí dưới rốn hai tấc bốn phân, nơi dưới đan điền, đột nhiên có một luồng khí nóng bỏng cuồn cuộn trào ra. Cảm giác khí này vừa xuất hiện, liền như đê lớn vỡ tung, sông núi dậy sóng, thác nước Hồ Khẩu trên sông Hoàng Hà hùng vĩ đến đâu, nó liền hùng vĩ đến đó — trong khoảnh khắc, dòng nhiệt lưu toàn thân tôi cuộn trào kích động, cả người như được ngâm trong suối nước nóng, cái lạnh âm hàn đã quấn lấy tôi gần nửa năm nay chỉ trong nháy mắt đã bị đuổi thẳng tới tận đảo Java, chẳng còn tung tích. Tôi đang chìm trong bóng ma tử vong, vào khoảnh khắc này lại cảm nhận được sức mạnh đã lâu không gặp quay trở về cơ thể. A, a, a... Không hiểu vì sao, tôi không nhịn được ngửa mặt gầm dài, cảm giác xương cốt toàn thân đều phát ra những tiếng răng rắc lách cách, chân đạp mặt ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 9

 Chương 9: Tuyệt cảnh, vị vua lớn nhất Khi nghe cô gái ấy gọi đúng tên tôi, rồi đứng lại cách tôi chừng bốn năm mét, tôi vốn đã quen với việc bị xem như không khí, lúc này mới phản ứng lại rằng cô ta có thể cảm nhận được tôi, hơn nữa còn quen biết tôi. Tôi chăm chú nhìn cô ta, áo trắng tóc dài, gương mặt mờ ảo, nhưng xét từ vóc dáng và khí chất thì chính là nữ nghiên cứu sinh vừa bị hủy xác bằng axit ban nãy – Mục Hân Vũ. Rất nhiều khi, hồn ma xuất hiện trước mắt người sống, đều thích dùng dáng vẻ thảm trạng lúc chết của mình để hiện thân. Không biết là muốn dùng cách đó để dọa người, hay là duy trì hình dạng ấy sẽ không tốn quá nhiều sức lực. Nhìn người phụ nữ áo trắng với khuôn mặt bị axit hủy hoại, trong lòng tôi tuy cũng có chút sợ hãi, nhưng nhiều hơn lại là hiếu kỳ. Ngay từ lần đầu nhìn thấy ảnh của cô ấy, tôi đã có cảm giác quen thuộc khó tả, như thể đã từng gặp ở đâu đó. Ký ức ấy bị cất trong một góc nào đó của đầu óc, cố lục tìm cũng không thấy. Mà giờ đây, khi cô ấy gọi t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 8

 Chương 8: Đứng ngoài quan sát tái hiện vụ án Tôi chăm chú nhìn kỹ đôi nam nữ ấy, lập tức kinh hãi thất sắc. Người đàn ông chính là thầy Vương lúc nãy còn căng thẳng muốn chết khi chơi Bút Tiên cùng tôi, còn người phụ nữ kia, lại chính là nữ nghiên cứu sinh Mục Hân Vũ mà chúng tôi đã dành cả buổi chiều nghiên cứu tư liệu, người đã chết từ lâu. Hai người sóng vai bước đi, khoảng cách chỉ chừng một nắm tay, vẻ mặt thân mật, vừa đi vừa trò chuyện cười nói, từ xa tiến lại gần, dường như hoàn toàn không nhìn thấy tôi. Lúc này đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao từ phòng sinh hoạt câu lạc bộ trong tòa nhà cũ lại đột ngột xuất hiện ở nơi tối đen như mực này, cũng không biết những người bên cạnh tôi đã đi đâu mất. Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, lập tức nhớ tới pháp trận ngôi sao sáu cánh chói mắt kia. Ngôi sao sáu cánh này, ban đầu tôi biết đến khi xem anime của Nhật. Sau này thật sự bước chân vào nghề mới biết thứ này bắt nguồn từ giáo phái cổ đại ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 7

 Chương 7: Dị biến trận Ngôi Sao Sáu Cánh Tiểu Tịnh và Xa Hoành Bảo đều mang vẻ mặt căng thẳng đến cực độ —— Nếu như lần đầu tiên bọn họ còn giữ tâm lý tò mò thích tìm cảm giác lạ, thì lần này, trong lòng chứa đầy sự sợ hãi. Thấy hai người quá mức hoảng hốt, khiến cây bút liên tục run rẩy, Dương Dịch liền thúc giục: “Bút Tiên đã tới rồi, hai người cứ tùy tiện hỏi gì đó đi, nếu không nó sẽ không chịu đi đâu.” Trong căn phòng nhỏ hẹp và tối tăm, ngọn lửa đỏ của cây nến không ngừng nhảy múa, hắt ánh sáng lên gương mặt mọi người, lúc sáng lúc tối, biến ảo bất định. Tiểu Tịnh bất lực nhìn tôi, hỏi: “Chúng ta nên hỏi gì đây?” Tôi lấy điện thoại ra, gõ lên màn hình ba chữ: “Ngươi là ai?” Dương Dịch nhìn thấy, lắc đầu: “Không thể hỏi câu đó, Bút Tiên sẽ trách tội. Chỉ được hỏi chuyện của bản thân mình, không được đề cập tới lai lịch của nó, đây là một trong những điều kiêng kỵ của trò chơi Bút Tiên.” Nghe cậu ta nói vậy, tôi nhún vai: “Vậy thì cứ tùy tiện hỏi đi, tôi không có ý kiến gì.” N...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 6

 Chương 6: Bút Tiên lại tới Nhìn thấy bộ dạng dữ tợn của Xa Hoành Bảo, tim tôi khẽ thắt lại. Tôi biết cậu ta đã trúng tà. Nụ cười của Lâm Mạch trong đoạn băng ghi hình trước khi nhảy lầu chết cũng y hệt như thế này, giống nhau như đúc, như thể được chiếu lại từ cùng một khuôn mẫu. Tôi hiểu rằng, thực ra đó không phải là cậu ta đang cười, mà là các cơ trên mặt đang co giật ngoài tầm kiểm soát. Cái gọi là trúng tà ở đây không phải kiểu “bị ma nhập”, mà là nhiễm phải một ít oán khí hoặc nhân quả nào đó, khiến người bị ma quỷ để mắt tới, rồi làm ra những chuyện ngay cả bản thân họ cũng không thể khống chế. Tôi nhìn buồng vệ sinh đầy hắc khí quấn quanh, biết oán niệm trên người Xa Hoành Bảo đã bị kích phát. Vừa rồi, dường như cậu ta đã định ép thẳng đầu mình chui vào đường ống của bồn cầu xổm. Thấy tôi bước vào, cậu ta lại chuyển sang muốn tấn công tôi. Xa Hoành Bảo là một thanh niên cao gầy. Ba năm cuộc sống trung học khô khan đã mài cậu ta thành một chàng trai yếu đuối, trông chẳng gi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 5

 Chương 5: Lịch sử tái diễn, lời tiên tri Tôi có chút kinh ngạc. Thấy ánh mắt Dương Tử Tịch đã trong sáng trở lại, rõ ràng thần trí đã hồi phục, liền tò mò hỏi:“Cô có nhận ra chúng tôi không?” Dương Tử Tịch lắc đầu. Tuy đã tỉnh lại, nhưng dường như có một cảm xúc nào đó đang dẫn dắt cô ta. Cô nhìn chằm chằm vào tôi đang đứng bên cạnh sờ vết sẹo trên mặt, nói: “Tôi không quen các anh, nhưng người đó biết anh. Cô ấy bảo tôi chuyển một câu cho anh, rằng nợ thì phải trả, ai tới cũng vô dụng, nếu không đừng trách cô ấy.” Tôi nhận ra ánh mắt cô tuy sáng rõ nhưng vẫn có chút ngơ ngác, nhìn thẳng đờ đẫn. Tôi biết trong tiềm thức của cô đã bị một “người nào đó” cưỡng ép lưu lại một đoạn lời nhắn, giống như chiếc máy hát phát lại ghi âm, không thể tự chủ. Nghĩ một lát, tôi hỏi: “Người đó là ai?” Dương Tử Tịch đứng dậy, tiến lại gần tôi. Cô gái này tuy mới học năm nhất đại học, nhưng cơ thể phát triển rất đầy đặn. Ngực căng phồng, gần như sắp chạm tới trước mặt tôi. Cô đứng chân trần, nhón mũ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 4

 Chương 4: Tuyết Thụy trổ tài chiêu hồn Tôi bắt đầu thấy hứng thú, hỏi: “Chuyện đó là thế nào?” Tiểu Tịnh nói cô ấy cũng không rõ lắm, đều là nghe người khác kể lại. Tôi quay đầu nhìn thầy Vương. Thầy Vương liếm môi, nói: “Đúng là có chuyện như vậy. Xảy ra vào tháng trước. Trong trường có một nữ nghiên cứu sinh, rất xinh đẹp. Một tối nọ, trên đường về ký túc xá nghiên cứu sinh, cô ấy đi ngang qua một khu rừng nhỏ thì bị kéo vào sâu bên trong rồi bị hạ độc thủ. Tên hung thủ vô cùng tàn nhẫn. Hắn không chỉ cưỡng hiếp nữ nghiên cứu sinh đó mà còn sát hại cô ấy. Sau này khi khám nghiệm tử thi, pháp y phát hiện trong bụng cô gái còn có một đứa bé đã ba tháng tuổi. Một xác hai mạng. Ban đầu nhà trường cố ý giảm nhẹ ảnh hưởng của vụ việc, nhưng cuối cùng vẫn bị báo chí đưa tin.” Tôi nhíu mày hỏi: “Bắt được hung thủ chưa?” Thầy Vương lắc đầu: “Chưa. Tính chất vụ án cực kỳ nghiêm trọng. Khi đó cảnh sát còn lập chuyên án điều tra, rà soát rất lâu, khiến ai nấy đều hoang mang bất an. Có rất n...