Chương 9: Cương thi cổ trùng, đám xác vây công Chắc hẳn Tiểu Chu đang đi nửa chừng thì gặp chuyện, quần còn chưa kéo xong, vừa chạy vừa gào khóc om sòm để cầu cứu. Hồ Văn Phi đang gác trên mái nhà liền rọi đèn pin về phía sau hắn, thì ra là một người toàn thân lấm lem bùn đất, lưng còng, mặc bộ trang phục lễ hội của người Miêu. Nhưng đây không phải người sống: nửa gương mặt đã rữa nát, một mảng thịt đen thui mục ruỗng, giòi trắng ngoằn ngoèo bò lổm ngổm, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp. May là tốc độ của nó không nhanh, còn chậm hơn người thường, chỉ đủ để hù dọa chứ chưa gây hại ngay cho Tiểu Chu. Tôi giật mình, đưa mắt về phía cổng làng, chỉ thấy hàng mộ mới dựng lộn xộn nghiêng ngả, nhiều ngôi đã bị bới tung. Trong bóng tối, từng cánh tay thò ra khỏi đất; có cái xác đã chui hẳn ra, mặt quay về phía ánh lửa, loạng choạng bước tới. Cả bọn lập tức cảnh giác, ai nấy cầm chắc súng trong tay. Ngô Cương hét lớn về phía Tiểu Chu đang chạy kiểu kỳ quái: “Thằng ngu! Mau chạy nhan...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)