Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Âu Dương San

Sưu Quỷ Thực Lục 85

85, "Ý các cô là. . ." Tôi không tin mình lại cho ra một kết luận hoang đường như vậy, "Ngay ngày con ra đời, Âu Dương Cẩn đã ở bên cạnh con!" Tôi lập tức nhớ đến vẻ mặt quẫn bách của Dương Song Song khi nhắc đến Âu Dương Cẩn, nhớ đến Hồ Già khi nhắc tới Âu Dương Cẩn thì vẻ mặt như muốn sụp đổ, tôi cảm giác lông tóc toàn thân đều dựng thẳng lên. "Có lầm không! Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm rồi!" Âu Dương San cười lạnh nói: "Cô nghĩ con đã công khai kế thừa quỷ duyên truyền thống của Âu Dương gia rồi." "Con lại kế thừa, cũng khó tin à, bức ảnh này nhất định là mấy cô giở trò PS!" Âu Dương Thiến nói: "Phi Phi, chẳng lẽ con không tin cô? Không tin, cô có số điện thoại của Du Thư Lượng, con có thể tự mình đi hỏi. . .Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm không sai, đó là vì sao, sự xuất hiện của cô ta, không ai cảm giác, chỉ là bị bức ảnh chụp được, kiểu in bình thường còn không hiện ra được, cần xử lý đặc biệt xong mới lộ ra....

Sưu Quỷ Thực Lục 84

84, Âu Dương San cười nói: "Con muốn đánh đòn phủ đầu à, đừng vờ vịt với cô. Bọn cô chỉ muốn quan tâm chút, bí mật này của con. . ." "Cô đã nói con có thể không nói mà!" Tôi còn nhớ rõ cuộc nói chuyện với cô cách đây không lâu. "Đương nhiên rồi, bọn cô muốn biết bí mật của con làm gì cơ chứ." Hai cô nhỏ nhìn nhau, tưởng rằng tôi không nhìn ra, "Thẳng thắn nói đi, chủ yếu là cô sợ con cuốn vào chuyện gì nguy hiểm." Biểu cảm trên mặt Âu Dương San, là một loại ân cần mang theo khẩn trương. "Không đâu, cô nhìn xem không phải con vẫn ổn, ngay cả vết sẹo cũng không có lấy một cái." Tôi lại vô thức sờ vết bóp sớm đã lành trên cổ. Nguy hiểm thật! Nếu ba mẹ đến sớm một tuần, nhìn thấy dấu vết đánh nhau để lại trên cổ, mẹ sẽ ngất xỉu mất. Âu Dương Thiến nói: "Nhưng nhìn qua dáng vẻ con cực kỳ mệt mỏi gầy gò, San San còn nói con thường xuyên gặp gỡ Ba Du Sinh của cục cảnh sát thành phố, cho nên cô lo lắng, con gặp chuyện nguy hiểm....

Sưu Quỷ Thực Lục 83

83, "Phi Phi! Mở cửa! Con sao vậy!" Thanh âm quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, nhưng dường như rất xa xôi, có chút không quen. Sao lại là họ! Tôi ba chân bốn cẳng bò xuống giường, phát hiện trong ký túc xá không có ai, họ chắc chắn đều đã nghỉ lễ Quốc Khánh ra ngoài chơi bời rồi. Mở cửa, tôi nghi ngờ mình có phải đang nằm mơ không, đứng ở cửa, là hai người sớm chiều làm bạn với tôi mười tám năm nay, ba và mẹ tôi. Tôi và mẹ ôm chặt lấy nhau chẳng biết đã bao lâu, nhiệt độ cơ thể mẹ rốt cuộc khiến tôi hoàn toàn ra khỏi cảnh mộng tàn khốc. Tôi hỏi: "Ba mẹ lên đây như thế nào?" Ba tôi ở bên nói: "Đi lên thôi." "Con là nói. . ." Tôi biết ba đang vòng vo với tôi, "Ba mẹ làm thế nào qua được gác cửa? Ba mẹ đâu có thẻ?" Mẹ tôi nói: "Nhờ cô đó." Cô nhỏ Âu Dương San từ nhà vệ sinh đi tới, nói: "Dì gác cửa còn nhớ cô từng ở đây đấy, hôm nay nghỉ lễ tâm trạng dì ấy tốt, lại rất quen với con, cho nên không quấ...