Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồn Độn

Đoạn Long Đài - Chương 36

Chương 36 - Thủ phạm Vầng triều dương từ đường chân trời nhô lên, mang theo luồng khí sắc bén chọc thủng sương mù bao phủ thành phố, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ bể nát, chiếu vào trên mọi người, Vũ Văn không khỏi giơ tay lên, ngăn lại tia sáng chói mắt. Lưu Thiên Minh thấy Cố Thanh vẫn đứng ở nơi Tống Xảo Trĩ biến mất, khóc đến lê hoa đái vũ, tâm có chút không đành lòng, đi ra phía trước đưa khăn tay cho cô, trấn an nói: "Đừng quá thương tâm, chị gái cô tuy rằng mệnh khổ, may mà đã rửa được nỗi oan, hai gã đàn ông hại cô ấy cũng đều bị trừng phạt báo ứng rồi." "Hiện tại không phải thời điểm nói việc này." Vẻ mặt Vũ Văn vẫn chưa buông lỏng, "Cố Thanh, còn nhớ rõ Bồ Viễn trước khi chết nói câu sau cùng không, Đỗ Thính Đào tham ô tiền vốn công trình căn cứ xác thực không hề ở chỗ hắn, có một người khác lấy thứ này áp chế Đỗ Thính Đào, từ nơi hắn cầm đi một ngàn vạn." "Việc này rất quan trọng sao? Có liên quan gì với chúng ta?" Lưu T...

Đoạn Long Đài - Chương 34

Chương 34 - Chân tướng Đêm, yên tĩnh mà ngưng trệ. Tiếng gào rít của Hồn Độn từ xa vọng tới trong cao ốc, nghe ra được, nó có phần thẹn quá hóa giận. Vũ Văn dựa bên cửa sổ, mặt không cảm xúc mà nhìn ngọn đèn lác đác trong thành phố, tiếp tục kiên trì một giờ nữa, ánh nắng ban mai sẽ xuất hiện nơi chân trời, mà Hồn Độn lại e ngại ánh mặt trời, cũng chỉ có thể trốn về trong bóng tối, dù cho nó có bị Long Thần nhập vào, cũng không cách nào né tránh nhược điểm ngoài thân. Nghĩ đến Kinh Hà Long Vương, Vũ Văn lại nhịn không được khẽ thở dài. Cặp mắt to của Cố Thanh, tựa hồ có năng lực nhìn thấu nội tâm của người khác, sau khi cô nghe tiếng thở dài kia của Vũ Văn, liền luôn nhìn chằm chằm Vũ Văn. Vũ Văn bị cô nhìn đến có phần mất tự nhiên, cười hỏi: "Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua lão đại nào đẹp trai vậy à?" Cố Thanh cũng không có tâm tình cùng anh chọc cười, sâu kín nói: "Anh. . . . . .Còn đang suy nghĩ về Kinh Hà Long Vương kia sao?" Nụ cười trên mặt Vũ ...

Đoạn Long Đài - Chương 33

Chương 33 - Giải cứu Cố Thanh chân tay luống cuống đứng trước cửa đại sảnh, bản thân vừa mới chạy đi có một chút, trong đại sảnh yến hội đã trở thành một đống hỗn độn, xa xa Lưu Thiên Minh nhắm chặt hai mắt gần nữa thân mình chôn trong đá vụn, trên trán còn đang chảy máu, gần đó một chút Vũ Văn tựa hồ cũng bị thương nặng, đang cố giãy dụa muốn từ trên mặt đất đứng lên, về phần Huyền Cương, đang dùng một tư thế vặn vẹo kỳ quái nằm trên mặt đất. . . . . . Cô cực kỳ muốn nhào sang nâng Vũ Văn dậy, nhưng giữa bọn họ, vẫn còn bị ngăn cách bởi một Hồn Độn máu tươi đầm đìa. . . . . . Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ban nãy thoát đi, Cố Thanh từng giải thích đại khái cho Bồ Viễn về tình hình đã xảy ra. Bồ Viễn hiện tại đã biết, đầu cự thú trước mặt này chính là thủ phạm gây nên huyết án trong cao ốc Đằng Long, mà bản thân bất hạnh do diện mạo cực giống Đại Đường hoàng đế Lý Thế Dân, nên trở thành mục tiêu chọn lựa công kích đầu tiên của cự thú. Tuy rằng còn chưa hiểu rõ vì sao bản thân đ...

Đoạn Long Đài - Chương 32

Chương 32 - Không thể khống chế "Lý Thế Dân? !" Long Vương gầm thét như sét đánh giữa trời quang, chấn đến mọi người đều đứng ngốc tại chỗ. Cự long bạch sắc mở ra bốn móng vuốt, thoáng cái bổ nhào vào thân xà của Hồn Độn, hư ảnh cùng thực thể chồng chéo vào nhau, toàn thân Hồn Độn lại bắt đầu co rút. Chỉ trong nháy mắt, Long Vương lại ẩn thân vào thể xác Hồn Độn! Hồn Độn bị nhập thể giống như bị điện giật, rồi đột nhiên trở nên hưng phấn, toàn thân hắc khí đại thịnh, đã không còn tư thế lắc đầu lắc cổ mù quáng phòng thủ trước kia, chỉ thấy nó mãnh liệt uốn éo thắt lưng, như điện hướng Bồ Viễn lao thẳng đi! Bồ Viễn tiến vào đại sảnh vài bước, liền phát hiện đầu Hồn Độn đang lay động, hắn chưa từng gặp qua quái vật hung thần ác sát như vậy, lập tức đứng ngốc tại chỗ, chờ đến khi Long Vương nhập thể Hồn Độn, giương miệng rộng nhào mạnh về phía hắn, hắn vẫn còn đứng đó ngây ra như phỗng. "Con mẹ nó, rõ là người định không bằng trời định!" Vũ Văn nhịn không đư...

Đoạn Long Đài - Chương 31

Để cho đẹp thôi :)) Chương 31 - Lịch sử đứt đoạn Long nhan đại nộ, Cố Thanh mãi cho đến hôm nay, mới chính thức lý giải được hàm nghĩa của câu này! Ngay khi Vũ Văn phát hiện sự thật cùng truyền thuyết có chỗ khác thường, y liền kể lại cho Long Vương nghe truyền thuyết Ngụy Trưng mộng trảm Kinh Hà Long Vương, cố sự đã lưu truyền ngàn năm này nhất thời khơi dậy lửa giận ngút trời của Kinh Hà Long Vương! Trong phút chốc, mây đen chẳng biết từ đâu bay đến dày nặng thoáng hội tụ thành cụm bao quanh nam tử áo bào trắng. Ngay lúc Vũ Văn và Lưu Thiên Minh còn chưa rõ nguyên cớ,  tưởng rằng Long Vương muốn mượn mây đen tháo chạy, Kinh Hà Long Vương rít gào hiện ra chân thân! Một cự long (rồng bự) bạch sắc đột ngột phá mây bay ra, vảy bạc như ngọc dưới ánh đèn đại sảnh huyễn ra muôn vàn hào quang, ra sức vung vẩy Long trảo sắc bén mang theo cương khí sau khi xé nát đám mây giữa không trung, dừng trên người ma thú Hồn Độn đang phủ phục trên mặt đất, thượng cổ ma thú ngông cuồng vê...

Đoạn Long Đài - Chương 30

Chương 30 - Cố nhân Lưu Thiên Minh nghiêng đầu nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay Cố Thanh, cách 12h đêm còn chưa đến 10 phút nữa. Áo giáp đã mặc chỉnh tề, đúng là vừa vặn một cách không ngờ, hơn nữa cũng không nặng nề như trong tưởng tượng, Lưu Thiên Minh thử ở trong phòng chạy chậm một vòng, trừ bỏ vải lót bố y bên trong hơi chặt một chút, hành động trên cơ bản không có vấn đề gì. Vũ Văn thử đội thiết khôi (mũ giáp sắt)  lên đầu, suy nghĩ, lại lấy xuống, nhổ ra phân nửa lông vũ dài cắm trên thiết, đại khái là cảm thấy Cố Thanh tìm lông chim quá dài, có chút khoa trương. Hắc khôi trên đầu Lưu Thiên Minh dùng hồng anh (dải dây hồng) sẽ không có vấn đề gì. Trong miệng Cố Thanh ngậm vài cây kim băng nho nhỏ, còn đang sửa sang đai lưng bên hông cho hai người, đai lưng màu đỏ sau khi phối lên, hai người đàn ông toàn thân áo giáp đen nhất thời lộ vẻ anh khí bức người, uy vũ phi thường! Đại khuyển Huyền Cương ngổm xổm trong góc tường, bình tĩnh nhìn ba người trong phòng. Ngay tại...

Đoạn Long Đài - Chương 14

Chương 14 - Vây hãm thú. Trong đại sảnh, một bồi bàn gầy teo nâng bốn ly cocktail ưu nhã lướt qua cạnh Vũ Văn, khi hắn phát hiện người đàn ông trước mặt này trên người dơ bẩn còn đang nhỏ nước, hắn linh hoạt lắc lư phần eo, tránh cùng người đàn ông tiếp xúc thân thể. Nhưng một chút mùi bất nhã vẫn chui vào mũi vị bồi bàn này, hắn quay đầu hướng cửa vào nhìn lại, nghĩ thầm làm sao một tên như vậy có thể chui vào tiệc rượu được? Bồi bàn ở cửa vào có phải lại nhàn hạ đi tiểu tiện rồi không? Đang bần thần, khi bồi bàn quay đầu lại lần nữa, rượu cocktail trên tay hắn nâng chỉ còn lại ba ly, nhìn khắp nơi, rượu chẳng biết khi nào đã tới trong tay nam nhân bẩn thỉu kia. Vũ Văn uống một hớp rượu trong ly, ly cocktail này có trộn lẫn Whiskey phân lượng không nhiều, nhưng chất cồn vẫn đủ cho tinh thần Vũ Văn rung lên, anh thuận tay đem rượu còn sót trong ly hắt lên mặt, pha loãng mùi thối của nước trong hồ. Hai vị thục nữ yểu điệu phía sau Vũ Văn bị vài giọt rượu bắn vào, kinh ngạc hét lên...

Đoạn Long Đài - Chương 13

Chương 13 - Hồn Độn 15 phút trước, ngón áp út của Vũ Văn trong giây lát thoáng nhảy lên, vốn dĩ sợi bông rung động rất có tiết tấu đột nhiên mất đi lực kéo. Vũ Văn chợt mở to đôi mắt, miệng phun ra vài chữ: "Tầng 23!" Lời còn chưa dứt, Huyền Cương đã như một tia chớp màu đen tức tốc chạy đi! Vũ Văn một phen xé đứt năm sợi bông trong tay, vài bước liền vọt tới ngoài cửa, theo sát phía sau Huyền Cương, sử dụng cầu thang thoát hiểm hướng tầng 23 chạy lên. Ngay trong cầu thang âm u, mấy chục con hamster đã được giải thoát khỏi dây nhỏ trói buộc đang chạy trốn tứ phía, có không ít con thậm chí sợ đến không nhìn ra đường mà theo ống quần Vũ Văn bò lên. Vũ Văn vừa chạy vừa phủi thân thể, phủi bay những vật nhỏ này thật xa. . . . . . Còn chưa tiếp cận hành lang tầng 23, một mùi tanh hôi nồng nặc mãnh liệt tràn đến, không khí thối rữa ẩm ướt kia khiến Vũ Văn hít thở khó khăn. Trong lòng anh lộp bộp một tiếng, Hồn Độn hư linh này có thể mang đến thực thể khứu cảm mãnh liệt như ...

Đoạn Long Đài - Chương 9

Chương 9 - Hiếu kỳ Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa mọc lên từ phương Đông, dương quang cường liệt chiếu thẳng vào cửa sổ mái của gác xép, Vũ Văn Thụ Học ở trên giường lăn lộn một chút, tựa hồ muốn tránh khỏi ánh sáng đang bắn thẳng vào mặt, nhưng gác xép nho nhỏ dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống ngay cả một mảng bóng râm cũng không có, anh có thể trốn được đi đâu? Vũ Văn không cam lòng mà ngồi dậy, duỗi thắt lưng lười biếng, lại bực bội cào loạn đầu tóc của mình. Huyền Cương dựa vào bên giường, còn chưa tỉnh lại, hai ngày này, tất cả mọi người đều rất mỏi mệt, Vũ Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Huyền Cương. Chân trần giẫm lên nền nhà, cảm giác lạnh lẽo khiến tinh thần Vũ Văn rung lên, anh bước chậm đến giữa gian phòng, bắt đầu làm một chút động tác đơn giản. Căng ngực, xoay thắt lưng, nhấc cao chân. . . . . .Bất thình lình, giữa hai tay Vũ Văn hiện ra một thanh trường thương màu xanh, thương này dài chừng 7 thước, toàn thân trong suốt, trên đầu thương dẹt còn ẩn ẩn lộ ra chút minh văn...