Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn phong chi vũ

Luyến Thu Ly - Chương 7

Chương 7 Chiều tà như máu treo nghiêng trên ngọn cây rừng, núi rừng yên tĩnh đột nhiên bị một tràn quạ kêu đánh thức, quạ đen lên lên xuống xuống trở về với tổ ấm của mình, nhưng lại quấy phá sự an bình vốn có trong khu rừng. Vách đá nhô ra mặt sông quái thạch lồi lõm, trên mặt đất che kín đủ loại dấu chân hỗn độn, đó là dấu chân của đám hiệp khách mấy canh giờ trước đứng ở đây xem náo nhiệt lưu lại. Người mặc dù đã rời đi, nhưng trong gió tựa hồ vẫn lưu lại từng tiếng thở dài. Thình lình, vách đá trống trơn thò ra một cánh tay. Một cánh tay thon dài, trắng nõn, mạnh mẽ, duyên dáng. Nếu có người giờ phút này ở vách đá, hắn nhất định sẽ bị dọa chết khiếp, bởi vì cái tay kia mới vừa bắt được vách đá, không ngờ lại ló ra một cái đầu, đúng vậy, một cái đầu người, còn là đầu của một nam nhân mặt mũi rất đẹp. Nam nhân đó từ từ, không nhanh không chậm bò lên, dễ dàng thong thả như mở cửa bước ra khỏi nhà mình. "Ôi, thật là mệt quá." Nam nhân lắc tay, lại vén sợi tóc che tầ...

Luyến Thu Ly - Chương 6

Chương 6 Một nơi ngoài trang viên thanh nhã ngoại ô Tô Châu, xe ngựa lui tới cực kỳ thưa thớt, khi Bạch Tam ca vội vàng đánh xe ngựa đi qua đó, gã không sao ngờ tới sẽ có người gọi gã lại. Khi thanh niên tuấn mỹ trên con đường vắng hoe ngoắc gã, gã tưởng hai mắt mình nhòa. Rõ ràng còn đang ở chỗ cách ba mươi bước, chỉ trong nháy mắt, bóng người đã hiện ra trước mặt mình. Thanh niên thoạt nhìn gọn gàng sạch sẽ có một đôi mắt to sáng ngời và một đôi môi đầy đặn, người rất đẹp, chẳng qua sắc mặt tái nhợt, hình như vừa trải qua một cơn bệnh nặng. Song chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của y, không ai lại chú ý sắc mặt y có khác thường hay không, đầy mắt đầy tim chỉ còn lại có miệng cười xán lạn như hoa đào nọ. "Đại ca, xe ngựa này của ngươi có cho thuê không?" Người đẹp, giọng cũng nghe hay cực kỳ! Bạch Tam ca đối với thiếu niên trước mặt này nhất thời lại tăng thêm cảm giác gần gũi. "Chàng trai, xin lỗi, xe ta bị người ta bao rồi, lát nữa phải chạy tới thôn Th...

Luyến Thu Ly - Chương 5

Chương 5 Khi Nam Cung Thu Thực tỉnh lại, Tiêu Nhược Ly không ở bên cạnh. Sờ chăn gối bên người vẫn mang theo hơi ấm, Nam Cung Thu Thực thỏa mãn duỗi lưng. Ánh mặt trời xuyên qua song cửa bắn trước giường, chiếu thẳng lên mi mắt hắn, nhiệt độ của mặt trời khiến hắn nhớ tới nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của Tiêu Nhược Ly đêm qua. Giữa hơi thở mơ hồ truyền đến mùi hương nhàn nhạt, Nam Cung Thu Thực nhắm hai mắt, khóe môi vẫn không nhịn được cong lên. Cho dù là nhắm mắt, nắng hè sáng rực vẫn có thể xuyên thấu mi mắt mỏng manh đâm vào mắt người phát đau. Muốn đưa tay lên mắt ngăn lại ánh nắng kiêu ngạo, lại không ngờ thái dương được ngón tay chạm vào truyền đến một trận thấm lạnh. Nam Cung Thu Thực ngẩn người, cuối cùng mở hai mắt ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt chính là tay trái Nam Cung Thu Thực cùng ánh nắng lọt giữa he hở. Giữa ánh sáng màu vàng dường như mang theo một mạt băng lam. Gây cho thái dương cảm giác lạnh chính là chiếc nhẫn mang trên ngón áp út tay trái của Nam Cung Thu Thực. ...

Luyến Thu Ly - Chương 4

Chương 4 Người uống rượu giải sầu rất dễ uống say, cho nên Tiêu Nhược Ly nhanh chóng say mất rồi, hơn nữa say rất dữ dội. Nam Cung Thu Thực uống cũng hơi nhiều, nhưng đầu óc lại vẫn tỉnh táo, cho nên khi hắn nhìn thấy Tiêu Nhược Ly uống một lát thì lên tiếng khóc lớn, biết không thể để Tiêu Nhược Ly uống tiếp nữa. "Đừng uống nữa được không?" Cái bàn lại không lớn, vòng qua bên cạnh Tiêu Nhược Ly là chuyện dễ dàng đến không thể dễ dàng hơn. Khi Nam Cung Thu Thực vịn bàn đi qua, dưới chân có chút nhẹ hẫng, thế là Nam Cung Thu Thực biết, mình cũng không uống được nữa. "Ngươi bớt quản ta!" Tiêu Nhược Ly vỗ bàn quát, "Ngươi cũng không phải là gì của ta, dựa vào cái gì vung tay múa chân, hò hét với ta. Dù sao ngươi cũng sắp thành thân, ta cũng phải đi, sau này chúng ta ai đi đường nấy, đừng ai để ý đến ai nữa!" "Cái gì đường ai nấy đi, ngươi muốn đi đâu?" Nam Cung Thu Thực bắt được cánh tay Tiêu Nhược Ly, dùng sức kéo thân thể hắn hướng về phía...

Luyến Thu Ly - Chương 3

Chương 3 Tiêu Nhược Ly tới Nam Cung thế gia đã gần 10 ngày, mười ngày này y trải qua khá tiêu dao mà thích thú. Nam Cung Thu Thực rất chăm sóc y, chăm sóc đến nỗi chính Tiêu Nhược Ly cũng có chút ngượng ngùng. Trong trong ngoài ngoài thành Kim Lân Tiêu Nhược Ly đã đi qua tám chín phần mười, thức ăn lớn nhỏ quý lạ cũng hưởng qua không dưới trăm loại. Nam Cung Thu Thực thật sự là một chủ nhà tốt, ở cùng hắn sung sướng lại thoải mái, ngay cả thời gian dường như cũng qua cực nhanh, chỉ là dần dần, ngay cả Tiêu Nhược Ly cũng đánh hơi được bầu không khí giữa hai người trở nên khá vi diệu. Nam Cung Thu Thực rất tốt với Tiêu Nhược Ly, cái tốt của hắn không giống giáo chúng thuộc hạ tốt với mình, cũng khác biệt với cái tốt của sư phụ với mình. Tiêu Nhược Ly rất thích cái tốt của Nam Cung Thu Thực đối với y, loại cảm giác này rất tự nhiên, y cũng hưởng thụ đến yên tâm thoải mái, như lẽ đương nhiên. Kỳ thật ngẫm lại, tuổi Nam Cung Thu Thực so với mình nhỏ hơn mấy tuổi, nhưng khi hai người bên...

Luyến Thu Ly - Chương 2

Chương 2 Mưa tới gấp gáp, thế cũng mạnh. Bị Nam Cung Thu Thực một đường lôi kéo, Tiêu Nhược Ly căn bản nhìn không rõ hoàn cảnh trước sau hai bên. Không ngừng lau nước mưa đánh vào mặt, Tiêu Nhược Ly bước thấp bước cao theo sát Nam Cung Thu Thực chạy như điên trên đường núi. Đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại, hai người đã ướt đẫm đứng trong một sơn động nho nhỏ. Nước mưa chảy xuống ngọn tóc, dọc theo vạt áo nhỏ trên bùn đất chỗ đang đứng, chỉ chốc lát sau liền đọng thành hai vũng. Quần áo ẩm ướt dính dấp dán trên người muốn bao nhiêu khó chịu có bấy nhiêu khó chịu, Tiêu Nhược Ly giơ cao bọc quần áo vừa nãy che trong ngực lên, tránh cho bao quần áo đã ướt một góc lại bị y phục ẩm ướt trên người làm cho càng ướt. Sơn động này thoạt nhìn không lớn, nhiều nhất năm sáu trượng vuông, bùn thoạt nhìn rất sạch sẽ, một đống tro chính giữa hiển nhiên có người đã từng tới sơn động này lưu lại. Bên trong động chất một đống củi khô rơm rạ, Nam Cung Thu Thực chuyển hai khối đá bằng phẳng đặt bê...

Luyến Thu Ly - Chương 1

Chương 1 "Bên trái. . .Bên phải. . .Không đúng không đúng, hình như là bên trái. . . Mặt trời treo lơ lửng giữa không trung, phun luồng hơi nóng xuống người qua lại trên đường. Kim Lân thành thường có danh xưng là "Hỏa lò" ba mặt bao bọc bởi núi, mỗi khi đến hè, trên mặt đất hơi nóng không cách nào tản ra bốn phía, chỉ có thể tụ lại trong thành, hơn nữa hạn hán sau mưa dầm, khiến người trong thành như đang trong nồi hấp, ngột ngạt không chịu nổi. Song từ xưa Kim Lân đã là chốn phồn thịnh, huống chi là ở bờ sông Tần Hoài "Mười dặm bóng chèo". Cho nên mặc dù mặt trời giữa trưa thiêu đốt khiến lòng người cháy khét, trên đường cái vẫn rộn ràng nhốn nháo, kẻ tới người đi biết bao náo nhiệt. Cái mà người đời gọi là Mười Dặm Tần Hoài quả nhiên là cảnh tượng tốt đẹp, trăm hoa như gấm, sóng biếc trong veo, mặt sông bóng chèo khua nước, trong thuyền hoa đàn sáo du dương mơ hồ, nói cười rôm rả. Thùy dương trồng khắp bờ sông ít nhất cũng đã sáu bảy chục năm, thân cây...

Phong Chi Vũ - Lời dẫn

Lời Dẫn Tân Đường khai quốc đến nay, quốc thái dân an, bốn biển thanh bình. Cuộc sống bách tính đầy đủ sung túc, trong quốc khố thóc lúc đầy kho. Họ trải qua cuộc sống yên ổn cảm thấy thỏa mãn, nhưng chưa bao giờ quan tâm đến chuyện gì khác ngoài cuộc sống. Giang hồ, sự tồn tại đặc biệt. Tựa hồ là một phạm trù quan phủ quản không được, pháp chế cũng vô lực kìm hãm. Giang hồ có quy luật vận hành và quy củ làm việc của riêng nó, người giang hồ chỉ để ý chuyện giang hồ, mà chuyện giang hồ cũng sẽ không dính dáng đến người bình thường. Cho nên quan phủ phần lớn mở một mắt nhắm một mắt. Chỉ cần không mưu phản, không nổi loạn, không gây sự, không lạm sát kẻ vô tội, chỉ cần không ai muốn kéo ngai vàng của hoàng đế xuống, muốn biến bách tính thành nô lệ, vậy quan phủ cần gì phải ăn no rửng mỡ đi lội vũng nước đục giang hồ kia chứ!