Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng An Quốc

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 18 - Chương 1

Chương 1: Phòng bệnh Mã Hải Ba vốn là người quen biết rộng trong huyện, nên rất nhanh đã tìm được bí thư thôn. Ông ta liền thông qua loa phát thanh, huy động bà con đang say ngủ trong thôn, khiêng cáng chạy ra bãi sông cứu chúng tôi. Tôi giấu Đoá Đoá vào trong thẻ gỗ hòe, rồi kiên nhẫn chờ đám đông hơn hai chục người rộn ràng ùa tới. Trong đó có đàn ông lực lưỡng tuổi ba bốn chục, có những bà thím tay chân thô ráp, có cả ông lão gầy nhom miệng ngậm tẩu thuốc rê và mấy cậu nhóc tầm mười mấy tuổi chạy nhanh như gió. Bà con quê nhiệt tình lắm. Tôi dù còn cố gượng được, cũng bị người ta bảy tay tám chân nhấc lên đặt lên lưng một chàng trai cao lớn vạm vỡ, vừa cõng vừa chạy xóc nảy phóng như bay. Sau đó, bí thư thôn lại gọi được một chiếc xe van và một chiếc xe tải nhỏ, chở cả bọn chúng tôi xuyên đêm về Bệnh viện Nhân dân huyện. Trải qua một lượt khâu vá, băng bó, truyền máu, bị giày vò trên bàn mổ hơn một tiếng đồng hồ, tôi được đưa vào một phòng bệnh bốn bề trắng toát. Ngửi mùi thuốc khử ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 13

  Chương 13: Khói xông chặn cửa, vải đỏ xuyên lửa Tôi theo đám đông ồn ào chạy xuống dưới dốc. Bên cạnh có người hô lên:"Sao thế?" Phía dưới lập tức có người trả lời nói có người chết, hỏi là ai, nói là Lưu Hán Quang! Chỉ cách chừng hơn hai mươi mét, chúng tôi đã chạy đến nơi. Vạch đám binh lính còn chưa hoàn hồn ra, liền thấy trên mặt đất nằm một cái xác không đầu. Cách đó hơn chục mét, một chiến sĩ đang ôm cái đầu chạy về phía này. Ngay khoảnh khắc bị chém rụng, máu tươi phun ra như suối, bắn tung tóe khắp cỏ cây, đá đất, biến cả khu vực thành một cảnh tượng tanh ngòm máu me. Mùi huyết khí ngọt lợ xộc thẳng vào mũi. Tôi nhìn thấy chiến sĩ ấy vừa chạy vừa khóc, cố sức ghép đầu và thân thể lại với nhau. Thế nhưng gương đã vỡ khó hàn, huống chi là thân người? Dù cố gắng đến mấy, anh ta cũng không thể nối hai thứ ấy lại. Cuối cùng, anh ta buông xuôi, ngồi phịch xuống vũng máu, khóc như một đứa trẻ. Qua những vệt máu loang lổ, tôi nhìn thấy gương mặt tái nhợt, non nớt lăn lóc bê...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 11

  Chương 11 - Thanh Sơn giới, chúng tôi đã đến rồi Tại bến xe khách Tấn Bình, tôi trông thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đang hiếu kỳ ngó nghiêng khắp nơi, còn Mèo Da Hổ đại nhân thì uể oải bám trên vai anh ta, chẳng rõ là ngủ hay tỉnh. Ở cái huyện hẻo lánh của chúng tôi, dân tình bận rộn mưu sinh, nào có ai nhàn rỗi mà nuôi chim cảnh? Hiếm khi thấy con chim anh vũ da hổ sặc sỡ thế này, thế là hai “báu vật sống” ấy liền khiến không ít người ngoái nhìn. Tôi đi tới, kéo Tiểu Đạo Lưu Manh sang một bên, nói: “Xem anh kìa, đúng là nổi bần bật luôn!” Tiểu Đạo Lưu Manh vốn trời sinh chẳng ngại bị chú ý, vênh vang đắc ý, lộ rõ thần thái phong lưu, vừa đi vừa hàn huyên chuyện xa cách. Trái lại, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ hé mắt lườm tôi một cái rồi tiếp tục lim dim. Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì: “Xe khách đường dài hơn hai chục tiếng, làm con gà mái béo này ngồi mà ói muốn ra máu luôn.” Tôi hỏi: “Thế sao không đi máy bay?” Tiểu Đạo Lưu Manh buồn bực cực kỳ: “Tuần có đúng hai chuyến, chờ được máy bay tới ...