Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hòa Thị Bích

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 7

  Chương 7 - Hoa rơi nhà ai Trả ngọc về Triệu, các tướng cùng hòa, chịu đòn nhận tội, ngọc tỷ truyền quốc... Hòa Thị Bích là một điều bí ẩn, đầy màu sắc truyền kỳ. Trong sử sách hơn hai nghìn năm qua, có vô số ghi chép và truyền thuyết về nó, cũng như biết bao bài thơ văn của các văn nhân mặc khách ca tụng. Do các bậc đế vương qua các triều đại đều hết sức đề cao việc có được Ngọc tỷ truyền quốc chính là "thiên mệnh sở quy", "ai có ngọc tỷ, người đó có thiên hạ", cho nên Hòa Thị Bích không chỉ đại diện cho giá trị bản thân nó, mà còn tượng trưng cho quyền lực của một chính quyền, là biểu tượng của thiên mệnh đế vương. Tôi tất nhiên biết cái đó, thấy bộ dạng Tiểu Đạo Lưu Manh cứ chờ tôi hỏi, tôi liền mất kiên nhẫn nói: “Có gì thì nói nhanh đi.” Lúc này, Mèo Da Hổ đại nhân đang đứng trên vai tôi liền véo giọng la lên: "Cái kiểu lấp la lấp lửng là đáng ghét nhất..." Tiểu Đạo Lưu Manh kéo tôi ra chỗ vắng người, hạ giọng nói: “Chắc cậu cũng biết chuyện Biện Hòa...

[MĐMCCKD] Đêm Thứ 61

Đêm Thứ 61 - Hổ Giấy "Tất cả bè lũ phản động đều là hổ giấy." Đây là danh ngôn Mao Chủ Tịch từng nói, cho nên mọi người về sau cũng liền gọi những gã bề ngoài hung tàn nhưng thực tế không chịu nổi một kích là hổ giấy. Song nói thế cũng không có nghĩa là hổ giấy thật sự sẽ không nguy hiểm. Bắt đầu từ tuần trước, lần lượt có người lạ lùng chết đi, không có bất kỳ vết thương nào, khám nghiệm tử thi cũng không cách nào giám định được, giống như tất cả đều là do nhồi máu cơ tim vậy. Tin tức này đương nhiên dẫn tới hứng thú của sếp và Kỷ Nhan, mà vừa vặn, một người gọi điện nói cho tôi biết, có thể tiết lộ chút thông tin hữu ích, hiển nhiên, Kỷ Nhan và tôi đều qua đó. Trong điện thoại người kia còn nói, gây ra tất cả những việc này, kỳ thực lại là một con hổ giấy. "Giấy làm thành hổ à." Kỷ Nhan như có điều suy nghĩ nói. Cửa mở, bước ra là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, đầu hói chỉ treo vài cọng tóc, hơn nữa chải chỉnh tề sang một bên, ăn mặc rất k...

[MĐMCCKD] Đêm thứ 6 (1)

Đêm thứ 6 - Phản hồn hương (1) Hôm nay đã là đêm thứ sáu, hiện tại đã vào hạ, thời tiết dần dần nóng bức, nhưng lúc này cũng càng thích hợp để nghe kể chuyện. Hôm nay bạn tôi sẽ kể gì nhỉ, tôi đã sớm ngâm xong hai chén trà. Đợi hồi lâu không thấy cậu ấy đến, vừa muốn đi tìm cậu ấy, phát hiện cậu ấy từ bên ngoài đi vào, hai người thiếu chút nữa đã đụng một cái nảy lửa. "Gấp cái gì?" Bạn tôi trách cứ nói, "Tớ đi lấy đồ, thứ này cực kỳ quý, nếu bị cậu đụng hư cậu liền mang tội lớn đó." "Vật gì mà quý báu đến vậy hả." Tôi hiếu kỳ nhìn tay của cậu ấy, nhưng lại nhìn thấy vật thể màu đen cỡ quả trứng gà, bóng loáng như mã não, thật là đẹp mắt. Tôi nhịn không được lấy tay sờ lên. Cậu ấy lại nhanh nhẹn tránh ra. "Nghe tớ kể lai lịch của thứ này trước đã, sau khi nghe xong cậu sẽ không vội sờ nó đâu." Cậu ấy thần bí cười nói. "Được, cậu kể đi." Tôi cao hứng ngồi xuống, vừa uống trà vừa nghe. "Giáng sinh năm ngoái, tớ một mình ...