Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn La Nhị Muội

Quyển 1 - Chương 12

 Chương 12 - Yêu cầu của La Nhị Muội Cách một ngày sau, tôi lại gặp mặt La bà bà (gọi thẳng La Nhị Muội, sẽ bất kính với người chết) trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện. Lúc này, trên mặt bà ta cơ hồ đã tràn ngập tử khí, nhìn bà ta, tựa như một bộ xương khô. Như trước là Dương Vũ ở một bên ghi chép. Tôi đứng dậy cúi người chào bà ta, bà ta híp mắt nhìn tôi, tinh thần uể oải. Tôi nói cụ bà đây chỉ đích danh muốn tìm tôi, tại sao? Có lời gì bà cứ nói thẳng ra là được. Khóe miệng bà ta nhếch lên trên, miễn cưỡng lộ ra chút tươi cười, cố sức nhìn tôi, nói: "Khổ hơn nửa đời người rồi, không ngờ thế mà còn được ở căn phòng tốt như vậy." Tôi nhìn cửa sổ phòng bệnh có lưới sắt rào quanh, giường lò xo chăn bông trắng, tràn ngập mùi formalin, chỉ đành cười khổ. Đôi mắt bà ta đục ngầu, cơ hồ là mắt trắng, động đậy, nhìn thấy nụ cười của tôi, cũng cười, nụ cười này tựa hồ có ý giải thoát, tôi cũng không hiểu được, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì cho phải, Mã Hải Ba bảo...

Quyển 1 - Chương 11

 Chương 11 - Bà ngoại báo mộng, tôi làm thôi miên Kỳ thật đầu tiên tôi nghĩ là đang nằm mơ, nhưng giấc mơ này lại chân thật đến kỳ cục. Trong thoáng chốc bà ngoại đi tới trước mặt tôi, nhìn tôi rất an ủi, xoa đầu tôi, nói: "Cháu trai ngoan, xem ra con đã có thể kết nối sơ bộ với Kim Tằm Cổ rồi, có thể không cần theo bà xuống đây rồi, thật tốt, không ngờ con thế mà là..." Cơ thể tôi không động đậy, ý thức có chút mông lung, nhưng lại có thể nói chuyện rõ ràng, vì vậy tôi hỏi bà: "Bà ngoại, trong 12 pháp môn kia toàn bộ đều có thật không? Chuyện mấy ngày nay con gặp, cũng đều có thật đúng không?" Bà nhìn tôi, không nói lời nào. Lúc này tôi cũng không cảm thấy bà đáng ghét nữa, cảm giác so với ấn tượng trước kia thân thiết hơn nhiều lắm, một lát sau bà nở nụ cười, bà nói chính con đã biết đáp án rồi, còn phải hỏi bà làm chi. Bà lại nói tiếp, bây giờ con coi như đã kế thừa y bát của bà, nhưng đối với những tiền bối, vẫn thiếu chút nghi lễ. Bà bảo tôi trở lại nhà cũ ở Đô...