Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiêu Khắc Minh

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 36

  Chương 36 – Con rối thế thân, trở lại Cách Lãng Tiểu Đạo Lưu Manh đột nhiên bị thương, khiến cơn buồn ngủ của tôi lập tức tan biến không còn dấu vết. Tôi bước nhanh mấy bước tới, đỡ lấy nửa thân trên của anh ta, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?" Tiểu Đạo Lưu Manh đã không thể nói được gì, máu từ cái miệng đang há ra chảy trào ra ngoài. Đoá Đoá nói với tôi, chú Tiểu Minh vốn đang ngủ say, nhưng vừa rồi bỗng nhiên trong mơ kêu lên một tiếng, rồi miệng phun máu, ngã lăn xuống đất. Tôi dùng ngón cái tay phải ấn vào huyệt Á Môn sau gáy Lão Tiêu, sau đó thả sâu béo ra, đặt ở mũi miệng anh ta để dò xét tình trạng. Tôi nắm lấy tay trái của Tiểu Đạo Lưu Manh, cảm thấy lạnh ngắt, ướt sũng, dường như đẫm mồ hôi. Rốt cuộc là chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ tâm thần ổn định, không để hoảng loạn. Một lúc sau, Tiểu Đạo Lưu Manh bỗng lên tiếng: "Tiểu độc vật, đừng lộn xộn nữa, tôi trúng hàng đầu rồi..." Thấy anh ta không còn nôn máu, ánh mắt đã tỉn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 24

 Chương 24 - Đao trảm sơn tiêu, cướp đường mà chạy Bị người ta nhấc bổng lên trời, với tôi không phải chuyện lần một lần hai nữa. Thông thường, khi đối mặt với những đối thủ có sức mạnh kinh người thế này, việc bị giơ cao khỏi đầu cũng chẳng phải điều hiếm. Vì thế, tôi đã sớm hỏi Tiểu Đạo Lưu Manh cách phá giải — đó là biến cơ thể mình mềm mại như liễu rủ, không đối kháng trực diện, mà quấn lấy đối phương, không để hắn vung tôi ném đi. Vì vậy, khi cánh tay tôi bị siết chặt và nâng cao, chân tôi lập tức co lại, kẹp vào cổ hắn, dùng chiêu “cắt kéo đoạt mệnh” định bẻ gãy cổ đối phương trong một đòn. Nhưng sau khi chịu biến đổi bởi vượn thi hàng, cổ hắn chẳng hề yếu ớt như tôi tưởng. Hai chân tôi siết lại, chỉ cảm giác như đang kẹp một khúc rễ cây già cứng rắn, chẳng thể lay chuyển. Thế nào gọi là vững như bàn thạch? Đây chính là vững như bàn thạch. May thay, trong lúc tôi còn đang giằng co, Tiểu Đạo Lưu Manh đã thoát khỏi con sơn tiêu lao tới tập kích mình, tung một cú đạn cước họ Tiê...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 23

Chương 23 - Khỉ điên sơn tiêu, vượn thi hàng xuất hiện Trên đường đi toàn những chuyện kinh hồn, nên dù ngủ, chúng tôi cũng chỉ là nửa tỉnh nửa mê, nào dám ngủ say mặc kệ xung quanh. Vì thế, khi âm thanh kia vừa vang lên, cả bọn lập tức tỉnh táo hẳn. Tiểu Đạo Lưu Manh từ trên tảng đá nhảy xuống, còn tôi thì mở mắt, xoay người ngồi dậy, ngước nhìn lên khoảng trời tối mịt trên đầu. Tiếng kêu ấy từng tiếng một truyền đến từ trên cao, lại càng lúc càng gần. Tôi rút con dao rừng lớn từ bên hông ba lô, nắm chặt trong tay phải, cẩn thận ngẩng đầu quan sát. Bất ngờ, bầu trời vốn đã chẳng có mấy ánh sao bỗng chìm hẳn vào bóng tối, tiếp đó là một cơn gió lốc ập thẳng vào mặt tôi. Nhìn thấy bóng đen khổng lồ lao vun vút về phía mình, tôi chẳng hề sợ hãi, xách dao xông lên nghênh đón. “Xoảng!” Lưỡi dao chạm vào bóng đen tạo nên một loạt tia lửa, rồi tôi bị một lực mạnh khủng khiếp hất ngã ngửa. Cơn gió áp lực ép tới làm tóc tôi tung bay loạn xạ. Ngay sau đó, tiếng hổn hển phẫn nộ của Mèo Da Hổ đại...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 10

 Chương 10 - Tiệm ngọc Lâm Ký Mặc dù đã liên lạc được, nhưng vì từng bị người ta hạ cổ ngay tại hiện trường, khiến Lý Thu Dương vẫn còn sợ hãi trong lòng, nên hành tung của hắn trở nên bí ẩn hơn, không dám xuất hiện thêm lần nào. Khi nói chuyện với các thương nhân đá quý có ý định thương lượng với hắn, hắn chỉ trả lời lấp lửng rằng đợi giải thạch xong rồi tính tiếp. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hội chợ giao dịch ngọc thạch ở Myanmar từ khi tổ chức đến nay đã hình thành cả một hệ thống quản lý và thông lệ hoàn chỉnh. Việc vận chuyển hàng hóa đều do các công ty bảo hiểm chuyên trách đảm nhận, nên Lý Thu Dương cũng không quá lo lắng về vấn đề đó. Hắn chỉ sợ có người muốn trực tiếp ra tay với bản thân mình, giống như gã râu rậm tên “Ngô Sở” hồi chiều, điều đó mới thực sự khiến hắn e ngại. Tuy nhiên, xét về lợi ích lâu dài, là bên tổ chức sự kiện, chính quyền quân sự Myanmar cũng không muốn xảy ra chuyện thương nhân bị quấy rối hay tấn công ngay sau khi rời hội trường, điều đó ảnh hư...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 3

Chương 3 - Truyền nhân hải ngoại của Bắc Tông Thiên Sư Đạo Rất nhiều người kéo đến chúc mừng, ồn ào náo nhiệt, còn tôi thì lùi về chỗ của đám người Tiểu Đạo Lưu Manh và ngồi xuống. Địa vị của Lý Gia Hồ trong giới thương trường Hồng Kông không tính là cao, nhưng vì phía trên có cụ ông Lý lão gia chưa qua đời, lại thêm một người chú thiên tài tài chính Lý Long Xuân, nên vẫn được rất nhiều người săn đón. Xung quanh có không ít bạn bè thương gia đưa con cái đến dự tiệc, chúc mừng sinh nhật phu nhân. Đây là một bữa tiệc buffet theo kiểu phương Tây, mục đích là kết nối quan hệ đối tác làm ăn, nên chúng tôi ngược lại trở nên không quan trọng, cũng lười chen vào náo nhiệt. Không biết từ lúc nào Hứa Minh đã rời đi. Tôi hỏi Tiểu Đạo Lưu Manh, anh ta bĩu môi nói: “Tên đó là một tay xã giao trời sinh, nơi nào náo nhiệt thì nơi đó có hắn, ai mà quản nổi.” Chú Út rõ ràng đã nghe Tiểu Đạo Lưu Manh giải thích, nói: “Mấy đứa làm vậy không hay, nên kể rõ đầu đuôi mọi chuyện cho Lý Long Xuân mới phải.” “...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 1

Chương 1 - Điều kiện giải thuật Vừa nghe nhắc đến kỳ lân thai , mắt tôi lập tức sáng rực, đầu gật như gà mổ thóc, đương nhiên là phải đi rồi. Ngọc Myanmar còn được gọi là phỉ thúy , do độ cứng cao, sáng bóng, mà loại thượng phẩm thì vừa tươi tắn lại hài hòa, có giá trị sưu tầm và giữ giá rất lớn, vì thế được xưng là “ vua của ngọc ”. Loại ngọc này chủ yếu được khai thác từ vùng núi phía Bắc Myanmar, ở khu vực giao nhau giữa lưu vực sông Ô Long và nhánh sông phụ của sông Chindwin. Do từ lâu đã được người Trung Quốc yêu thích, qua nhiều năm khai thác, ngọc thượng phẩm ngày càng hiếm, giá đá thô cũng tăng không ngừng. Gần đây, chính phủ Myanmar để bảo vệ tài nguyên, đã hạn chế xuất khẩu ngọc thô thượng hạng, chỉ cho phép xuất khẩu sau khi đã chế tác. Những nơi buôn bán ngọc lớn nhất Myanmar thường là các chợ đá quý ở Yangon, Mandalay và khu mỏ Hpakant. Mỗi năm Myanmar đều tổ chức hội chợ giao dịch quy mô lớn, cứ khoảng ba tháng lại có một đợt đấu giá công khai, thường rất náo nhiệt, mà kh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 25

Chương 25 - Bùa chú long cốt Gã vừa nói, vừa thong thả bước lên phía trước, chỉ dừng lại cách chúng tôi khoảng tám mét. Sau lưng gã, mấy con cương thi chen chúc theo sát. Còn ở phía khác, tiếng khóc nỉ non ai oán càng lúc càng gần, như văng vẳng ngay bên tai tôi. Hứa Vĩnh Sinh đứng lại, nheo mắt nhìn Tiểu Đạo Lưu Manh, rồi nói: “Dĩ nhiên là không phải rồi. Trên đời này có rất nhiều người rỗi việc vô bổ, nên mới làm mấy chuyện nhàm chán. Nhưng rõ ràng, bọn ta không thuộc dạng đó. Bọn ta hành sự, mỗi bước đều có mục tiêu rõ ràng, kế hoạch chặt chẽ, kỷ luật nghiêm minh, đó là phong cách của bọn ta. Cho nên không phải vậy đâu.” “Vậy là gì? Vì sao?” Hứa Vĩnh Sinh cười khẽ: “Câu hỏi này rất hay, đôi khi ta cũng tự hỏi mình như vậy. Nhưng đáng tiếc, ta không phải là người chủ sự, cho nên không thể cho cậu câu trả lời chính xác nhất. Tuy nhiên, ta có thể nói cho cậu biết một điều: nguồn vốn đầu tư vào tòa plaza này không chỉ có mình bọn ta. Chúng ta chỉ là một phần nhỏ, còn nhà đầu tư chính, l...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 24

 Chương 24 - Gà mái mập ngã xuống Dưới ánh đèn mờ ảo trong hành lang dài, lão Mạnh đã chết và Mặc Mặc lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt chúng tôi. Cảnh tượng lúc lão Mạnh chết thật sự thê thảm, cả bụng nổ tung, nội tạng văng tung tóe đầy đất. Lúc đó chúng tôi không kịp thu dọn, nên giờ nhìn thấy hắn, ruột gan và máu tươi chảy lan khắp sàn, từng chút từng chút một bị hắn kéo lê đến gần chúng tôi. Bên cạnh hắn là cô gái đáng thương Mặc Mặc, người đã dốc sức chứng minh lòng dũng cảm của mình, đến giờ chúng tôi còn chưa biết cô họ gì, chỉ thấy cô một tay bò trên mặt đất, một tay khác thì nâng lấy cái đầu đã bị gặm đến trơ trụi cổ, hai chân cô thì bị gặm chỉ còn lại bộ xương trắng, phía trên vẫn còn vài sợi thịt vụn bám dính. Cứ thế lê lết trên đất, phát ra âm thanh va đập kỳ dị. Đôi mắt họ đều đỏ rực, truyền đến phía chúng tôi nỗi oán hận tà ác và kinh hoàng. Sau lưng họ, đứng một nữ quỷ mặc đồ trắng, tà váy lất phất bay, nếu bỏ qua gương mặt kinh khiếp kia, thì dáng người thực s...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 22

  Chương 22 - Ngạ Quỷ chú, công trình sư Tôi ôm tấm thẻ gỗ hoè trước ngực, chuyến đi lần này mục đích đã hoàn thành. Nhưng vấn đề mấu chốt là: chúng tôi phải ra ngoài bằng cách nào? Trong không khí, mùi máu tanh ngày càng đậm đặc, mang theo điềm xấu rõ rệt khiến lòng ai nấy đều căng thẳng. Im lặng lắng nghe, ngoài âm thanh của quạt thông gió, dường như còn có một loại âm thanh kỳ lạ nào đó, rất nhỏ, giống như tiếng nhai nuốt, răng rắc, lại thêm một tiếng gãy vụn truyền đến. Chúng tôi rón rén bước về hướng Đông Bắc. Mấy dãy kệ sách cao hơn hai mét chắn tầm nhìn. Những kệ sách này bằng sắt, bên ngoài được sơn lớp sơn màu đỏ sẫm. Sách là sách giấy, lộn xộn, có cả tiếng Trung lẫn ngoại ngữ. Tôi căng thẳng chỉ lướt nhìn qua, hình như có quyển tên là “Sự phát triển của Thành phố Số và Kiến trúc học”,  đây không phải sách cổ, chỉ là sách hiện đại bình thường. Ngoài ra còn có tài liệu dày đóng trong bìa cứng màu đen. Những thứ này không quan trọng. Chúng tôi từ từ bước tới, âm th...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 19

  Chương 19 - Thập vạn hỏa cấp, cầu thang biến mất Tiếng hét thảm thiết của Âu Dương Chỉ Gian vang lên giữa không gian mờ mịt, kéo theo một đợt chấn động dữ dội nữa. Triệu Trung Hoa lập tức lên tiếng: “Thế này không ổn, chúng ta phải niệm chú rút lui, xuống lầu trước, quay về rồi tính tiếp. Nếu để lệ quỷ tiêu hao hết niệm lực, sơ suất một chút sẽ bị nhập xác, đến lúc đó sẽ thành cá nằm trên thớt.” Âu Dương Chỉ Gian phun ra một ngụm máu tươi, ngay sát nơi sương đen đang lượn lờ cách chúng tôi chỉ vài mét. Làn sương đen như được kích thích, lập tức phát ra tiếng kêu chít chít phấn khích, cuộn trào dữ dội hơn. Máu chưa kịp rơi xuống đất đã bị sương đen nâng lên rồi hút sạch. Âu Dương Chỉ Gian tuổi đã cao, khó lòng chịu nổi đòn tấn công mạnh mẽ như vậy. Máu vừa phun ra chưa đến ba giây thì pháp trận Ngũ Đấu Mễ do ông dày công bố trí đã sụp đổ hoàn toàn, thân thể ông cũng đổ vật ra phía sau, mềm nhũn không còn sức. Triệu Trung Hoa lập tức bế ông lên, còn Tiểu Đạo Lưu Manh thì ôm lấy Đan...