Chương 37 - Lửa thiêu thân, người đàn ông áo đen Trên khoảng đất trống giữa làng, dưới ánh lửa bập bùng, tôi nhìn thấy Đỗ Nhược Cát, thấy hai đứa con còn bé của cô ấy, thấy cô con gái Mạt Đan xinh đẹp như đóa hoa giữa núi rừng, thấy người chồng thật thà, ít nói của Đỗ Nhược Cát, và cả hướng dẫn viên Ngô Cương thích gọi tôi là “anh heo ngốc”. Tất cả bọn họ đều bị trói chặt bằng dây thừng thô, quỳ rạp xuống đất, bị mấy gã đàn ông mặc đồ trắng canh giữ. Tôi còn thấy cả pháp sư Thiện Tạng. Tôi đến đúng lúc. Lão pháp sư này vốn có ngoại hình không mấy dễ nhìn, đang khoác chiếc cà sa màu đen, đứng trước đám dân làng Khơ Dương mà lớn tiếng rao giảng điều gì đó. Lần này ông ta không đi một mình, bên cạnh còn có mấy nhà sư trẻ hơn đôi chút, cũng khoác cà sa đen. Từ khi tôi sang Myanmar đến nay, những nhà sư tôi gặp đa phần mặc cà sa đỏ, đôi khi là vàng, nhưng màu đen thì chỉ thấy ở vùng núi này. Có lẽ cà sa đen là dấu hiệu riêng của cái giáo phái gọi là “Cách Lãng” này. Điều khiến tôi để ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)