41, Mưa to tầm tã, giọt mưa nặng trịch nện trên mặt Vô Vi Tử, ẩn ẩn có chút đau nhức. Ông cụ hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lợi hại xuyên thấu màn mưa dày đặc, cách đó không xa bên đại lộ, có một bóng người nhìn như đơn bạc tựa dưới gốc một tàng cây ngô đồng lớn. "Thời tiết giông tố, đừng tránh mưa dưới tàng cây, đây chính là thường thức đời sống đơn giản, ngươi không sợ bị sét đánh sao?" Vô Vi Tử dồn khí về đan điền, thanh âm tựa như có hình tên nhọn bắn tới bóng người nọ. "Haha. . . . . .Có lôi thần như lão tiên sinh ở đây, tôi tin tưởng sấm của bầu trời chắc là không dám loạn bổ đâu." Thanh âm của Bách Diệp không lớn, nhưng giống như thủy triều từ bốn phương tám hướng vọt tới, vây quanh Vô Vi Tử. "Cũng không phải lần đầu giao thủ, mấy lời khách sáo dẹp đi." Song chưởng Vô Vi Tử vừa lật, hai ngón giữa và ngón trỏ chồng lên nhau, ngón cái để lên, ngón út và ngón áp út gom lại bóp trụ ở lòng bàn tay, bày ra sai khiến tổng lôi cục. "Chờ!...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)