Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vô Vi Tử

Tà Binh Phổ - Chương 41

41, Mưa to tầm tã, giọt mưa nặng trịch nện trên mặt Vô Vi Tử, ẩn ẩn có chút đau nhức. Ông cụ hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lợi hại xuyên thấu màn mưa dày đặc, cách đó không xa bên đại lộ, có một bóng người nhìn như đơn bạc tựa dưới gốc một tàng cây ngô đồng lớn. "Thời tiết giông tố, đừng tránh mưa dưới tàng cây, đây chính là thường thức đời sống đơn giản, ngươi không sợ bị sét đánh sao?" Vô Vi Tử dồn khí về đan điền, thanh âm tựa như có hình tên nhọn bắn tới bóng người nọ. "Haha. . . . . .Có lôi thần như lão tiên sinh ở đây, tôi tin tưởng sấm của bầu trời chắc là không dám loạn bổ đâu." Thanh âm của Bách Diệp không lớn, nhưng giống như thủy triều từ bốn phương tám hướng vọt tới, vây quanh Vô Vi Tử. "Cũng không phải lần đầu giao thủ, mấy lời khách sáo dẹp đi." Song chưởng Vô Vi Tử vừa lật, hai ngón giữa và ngón trỏ chồng lên nhau, ngón cái để lên, ngón út và ngón áp út gom lại bóp trụ ở lòng bàn tay, bày ra sai khiến tổng lôi cục. "Chờ!...

Tà Binh Phổ - Chương 40

40, Trời hoàn toàn tối đen, tiếng sấm trận có trận không, thanh âm cũng có chút khó chịu, giống như đốt pháo trong một cái hộp sắt, trời mưa không lớn lắm, các nam sinh lười biếng không mang dù đội mấy tờ giấy báo cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ chạy về ký túc xá. Đèn đường bốn phía viện bảo tàng của trường đã bị hư vài ngọn, bên trong viện lại không giống như những tòa nhà dạy học khác mở đèn đuốc sáng trưng, trong một đêm mưa thế này liền có vẻ có chút âm trầm đáng sợ, thỉnh thoảng có học sinh từ phụ cận lướt qua, cũng sẽ không cầm lòng nổi mà bước nhanh hơn. Vô Vi Tử một mình một người ngồi trong phòng bảo vệ trước cổng chính của viện bảo tàng, cũng không bật đèn, trên bàn đặt một chai rượu xái và một chén đậu phộng muối, cứ như vậy có chút tịch mịch mà ở đó tự rót tự uống một mình. Xa xa thỉnh thoảng có tiếng bước chân vang lên, lão nhân sẽ ngẩng đầu liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ. Chín giờ một phút, có người nhẹ nhàng gõ cửa sổ phòng nhỏ. "Tiền bối, thật xin lỗi, tôi đ...

Tà Binh Phổ - Chương 37

37, Thanh âm bom nổ mạnh bừng tỉnh các giáo viên trong túc xá phụ cận, nương theo tiếng xôn xao bất mãn, ngọn đèn trong vài tòa ký túc xá lần lượt sáng lên. Các giáo viên từ trong cửa sổ nhô đầu ra nhưng khi phát hiện một gian ký túc xá nào đó đang bùng lên ngọn lửa và khói đặc, bọn họ cuống quít bấm điện thoại báo cháy. Ngay dưới lầu ký túc xá xảy ra chuyện, Ôn Nhã một đôi chân trần thân mặc váy ngủ màu trắng, tóc dài hỗn độn, mục trừng khẩu ngốc ngẩng đầu nhìn lầu hai, chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, căn nhà nho nhỏ của nàng đã rơi vào trong một mảnh đại hỏa. Trước đó ước chừng 3 phút, Ôn Nhã đang say sưa trong mộng bị một trận tiếng thủy tinh vỡ vụn làm bừng tỉnh, nàng mờ mịt từ trên giường ngồi dậy, phát hiện cửa sổ trước ban công bị người đập bể nát, mảnh vụn thủy tinh vỡ rơi đầy đất ánh lên một mảnh sáng nhạt. Còn chưa chờ Ôn Nhã từ trong khiếp sợ kịp phản ứng, một bóng đen thật lớn chậm rãi xuất hiện ở đuôi giường của nàng. Ôn Nhã dùng sức nhu nhu đôi mắt ngái ngủ nhập nhèm...

Tà Binh Phổ - Chương 32

32, Người đầu tiên phát hiện Bách Diệp ngã xuống cũng không phải Vũ Văn, mà là Phương Hân đứng ở trước cửa phòng triển lãm. Đại khái chỉ chần chừ ba giây, Phương Hân đã dứt bỏ sợ hãi, cất bước chạy đến, muốn nâng Bách Diệp từ trên mặt đất dậy. "Không nên đụng vào cậu ấy!" Vũ Văn đột nhiên phát ra một tiếng hô to, cùng lúc đó y cũng vẫy cây nạng trong tay, nhón chân phải bị thương, xiêu vẹo hướng Bách Diệp chạy tới. Phương Hân còn chưa kịp từ trong tiếng quát tháo của Vũ Văn phản ứng, đã động thủ đem Bách Diệp mặt gục hướng xuống dưới lật sang rồi đỡ thành tư thế ngồi. Nhưng khi nàng cúi đầu tập trung nhìn vào, lại phát ra một tiếng thét chói tai, mạnh buông tay ra, tùy ý Bách Diệp ngửa mặt ngã xuống. Trên gương mặt trắng nõn kia của Bách Diệp tựa như biến thành một mảnh thủy tinh trong suốt, cư nhiên có thể rõ ràng trông thấy mạch máu nhỏ mảnh dưới da đều giãn nở ra, tơ máu nhỏ hồng giống như đám dây leo của một gốc cây già ngàn năm phủ dầy đặc trên mặt Bách Diệp, hơ...