Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lục Mộ Phương

Hóa Vụ - Chương 9 [PN3]

 Những người đàn ông họ Liễu - 03 Khi Liễu Hạ Khê thức dậy thì Thanh Hà đã đi học rồi. Bữa sáng là cháo kê với màn thầu, đặt trên bàn đã nguội lạnh. Nhìn chiếc đồng hồ treo ở phòng khách, đã hơn mười giờ sáng, ngủ say quá nên đến lúc Thanh Hà dậy anh cũng không hay biết. Dù ngày mai mới là Tết Dương lịch, hôm nay Liễu Hạ Khê đã được nghỉ. Không phải nghỉ bình thường, mà là vì anh được điều sang phân cục phía tây thành phố hỗ trợ điều tra vụ án Trần Cán bị giết, vừa tròn mười ngày tính đến hôm qua... Phạm Minh Thanh cho anh nghỉ phép. Hôm qua họ đã mang toàn bộ chứng cứ và tư liệu thu thập, chỉnh lý trong mấy ngày qua nộp lên viện kiểm sát, chờ sắp xếp lịch xét xử. Tối qua lão Phạm vốn đề nghị cả tổ ra ngoài ăn uống tụ tập một bữa, nhưng Liễu Hạ Khê từ chối với lý do quá mệt. Ngày mồng hai tháng Giêng, Liễu Hạ Khê sẽ quay lại phòng tư liệu của Cục Công an thành phố đi làm. Mười ngày này tiêu hao năng lượng trí óc quá lớn... Liễu Hạ Khê đỡ cái đầu nặng trịch, ngồi bên bàn ăn chờ màn ...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.12

  Cái chết của bác sĩ - 12 “Lục lọi đồ của người khác thế này không hay lắm nhỉ.” Hoàng Văn Long nhìn hai cảnh sát kia coi như không có ai bên cạnh, lật hết thứ này đến thứ khá, thế này có tính là phạm pháp không? “Đừng lo, chúng tôi sẽ phục hồi như cũ.”Doãn Lạc Anh dùng bàn tay đầy bụi vỗ vỗ lên vai hắn. Hoàng Văn Long đành bực bội vì mình nhiều chuyện, còn phải xắn tay vào giúp. “Có phát hiện gì không?” Doãn Lạc Anh hỏi Liễu Hạ Khê. Liễu Hạ Khê xua tay: “Không có gì khả nghi.” “Các anh đang tìm gì vậy?” Hoàng Văn Long lại lắm mồm hỏi thêm một câu. “Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi?” Nhìn khuôn mặt bị râu tóc che mất hơn phân nửa, Doãn Lạc Anh tò mò hỏi. Hoàng Văn Long bới bới tóc: “Thành thật mà nói. Tôi bị mất một phần ký ức, không biết năm nay mình bao nhiêu tuổi.” Doãn Lạc Anh giơ ngón cái: “Đỉnh!” có mấy ai sau khi điên loạn còn có thể hồi phục, bình thản đối mặt với một thế giới đã trở nên xa lạ? “Các anh là số ít những người không kỳ thị người tinh thần không bình thường.” Hoàng...