Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Xi Lệ Hoa

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 43

  Chương 43 - Bà mo trao Cổ, kết bạn đồng hành Chiếc kén tằm trắng này khổng lồ, nửa ngâm trong nước bể, ướt đẫm. Ban đầu tôi còn tưởng là một loài côn trùng khổng lồ nào đó, không ngờ khi nó xoay lại, cảnh tượng hiện ra khiến tôi sững sờ — cô ta giống như một đứa trẻ sơ sinh trong tã lót, toàn thân bị kén tằm bao bọc, chỉ để lộ mỗi gương mặt. Nói thật, tôi vốn đã thấy da Tuyết Thụy đủ trong suốt, Hoàng Phi cũng đủ xinh đẹp, vậy mà so với gương mặt này vẫn còn kém một bậc. Phải diễn tả thế nào đây? Gương mặt ấy như băng tuyết sáng trong, mịn màng như ngọc, làn da hồng hào mềm mại, khiến người vừa nhìn đã không kìm được tim đập dồn dập, cảm giác như nàng đã gom hết vẻ đẹp của nhân gian vào mình. Thế nhưng, khi một dung nhan tuyệt mỹ như vậy lại xuất hiện bên trong một cái kén côn trùng, hiệu quả mang lại không còn đơn thuần là nét đẹp thanh cao như ánh trăng thu nữa, mà còn pha lẫn sự quái dị và rợn người vô hạn. Tương phản chính là như vậy, càng đẹp đẽ, lại càng đáng sợ. Trên đời n...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 42

Chương 42 - Bụi phủ cố nhân, kén trắng bên hồ nước Tôi và Tuyết Thụy đến trước cửa nhà của Xi Lệ Hoa. Đó là một căn nhà sàn đã hơi cũ. Khác với kiểu nhà thường thấy trong bản, tầng dưới nuôi heo nuôi bò, tầng trên để ở, nhà của bà đồng thì tầng một hoàn toàn trống trải, ngoài những cột chống và củi lửa ra chẳng có gì. Khí hậu Đông Nam Á ẩm ướt và oi bức, mái nhà lợp bằng vỏ cây đã phủ kín rêu xanh đậm. Chúng tôi đứng trước cánh cửa khép hờ, gõ cửa thật lâu mới nghe tiếng bước chân chậm rãi vang lên: sột soạt...Rồi cửa mở ra, trước mắt tôi là bà Xi Lệ Hoa Xi bà bà đầu tóc thưa thớt, búi thành một búi nhỏ như con ốc sên, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn tôi. Một lúc lâu sau, bà mới gật đầu, mời chúng tôi vào. Tôi theo bước bà lão nhỏ bé gầy gò, từng bước đến một căn phòng thoáng đãng bốn bề. Bà pha cho chúng tôi một ấm trà ngon hiếm thấy. Đó chính là loại trà chúng tôi vẫn thường uống, mà lá trà lại rất hảo hạng, hình như là Ân Thi Ngọc Lộ, chứ không phải thứ trà dầu thường thấy ở bản Miêu. Ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 32

 Chương 32 - Bà mo ra oai, Cổ Nỗ tạm lui Sự thay đổi đột ngột này khiến chúng tôi hơi ngạc nhiên. Tôi quay đầu lại, thấy mấy con xác sống vừa rồi còn hung hăng như tiêm thuốc kích thích, giờ tất cả đều ngã sấp trong ruộng nước, cố sức vùng vẫy nhưng không con nào đứng dậy nổi, toàn thân run bần bật như sàng gạo, trông vô cùng kỳ quái. Một sợi tơ đỏ từ trong rừng bắn vọt ra, nhưng chưa được nửa đường thì từ dưới đất đã bật lên một cục đất, chặn ngang, làm nó mất đà. Giữa đêm tối mà chúng tôi vẫn nhìn rõ như vậy là nhờ trên ruộng nước cạnh làng đã bừng sáng cả một hàng đuốc. Ánh lửa bập bùng chiếu sáng rực cả một vùng như ban ngày. Cả bản Miêu Trại Lê rơi vào một bầu không khí tĩnh mịch kỳ dị, không hề có tiếng chó sủa hay gà gáy. Ngoài một bóng người gầy gò chống gậy tre đứng gần đó, hầu như không thấy ai. Ánh lửa nhảy múa cho tôi thấy rõ dáng người gầy gò kia, rồi vang lên tiếng ho khan. Bà chính là bà mo của bản Miêu này. Tên bà là Xi Lệ Hoa. Lúc này tôi đã chạy đến gần cửa làng, ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 30

Chương 30 – Đêm băng sang trại tây, lông xù như trái bóng Chủ nhà đã nói thế, nếu chúng tôi còn mặt dày ở lại thì cũng chẳng phải lẽ. Ngôi làng người Miêu ẩn sâu trong núi rừng nơi đất khách này, vốn không có nghĩa vụ che giấu tung tích cho chúng tôi, lại càng không thể vì một cuộc gặp gỡ tình cờ mà đắc tội với mấy thế lực quanh đây, khiến chính mình gà chó chẳng yên. Trên đời làm gì có chuyện như vậy, nếu thật xảy ra thì ngay cả tôi cũng thấy chẳng hợp lý, chẳng khoa học chút nào. Họ đã chịu báo tin cho chúng tôi thay vì lập tức bán đứng, thế đã là ân tình lớn rồi. Còn tôi với Tiểu Đạo Lưu Manh, hai kẻ dai như gián, có phải vào rừng hoang thì cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều. Chỉ có điều, cô gái ngây thơ như đóa bách hợp Tuyết Thụy thì nhất định không thể để cô ấy theo chúng tôi chịu khổ được. Tôi bèn nói thẳng chuyện này với Lê Cống. Lê Cống bảo, Ba Cát Công chỉ tìm tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh, Tuyết Thụy với Tiểu Thôi không cần sợ, cứ ở lại bản. Đợi đầu tháng Chín, hắn sẽ cho người đưa...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 29

  Chương 29 - Như trút được gánh nặng, nguy cơ trong đêm tối Một bát trà dầu màu nâu sẫm, phía trên nổi những hạt gạo rang trắng đỏ, những khúc hành lá xanh, ớt chua cay đỏ tươi, vài hạt đậu phộng và bắp vàng làm điểm xuyết, tỏa ra một mùi thơm đặc biệt. Hùng Minh và vợ múc cho mỗi người chúng tôi một bát trà dầu. Tôi bắt chước trưởng bản Lê Cống và bà đồng Xi Lệ Hoa, đặt bát xuống đất, đặt đũa ngang, khấn báo với tổ tiên đã khuất, rồi mới cẩn thận ăn món nóng hổi này. Có lẽ vì tôi lớn lên ở Miêu Cương, nên thấy mùi vị cũng ổn, nhưng Tuyết Thụy và nữ vệ sĩ của cô ấy thì cau mày. Lê Cống và Xi Lệ Hoa thì ăn rất ngon lành. Thấy Tuyết Thụy và Thôi Hiểu Huyên không ăn nhiều, tôi không muốn gây chuyện, liền cười nói: “Không quen ăn à? Tôi lại thích lắm, hay là để tôi ăn giúp nhé?” Tuyết Thụy lắc đầu: “Không cần, ăn cũng khá ngon đấy.” Nhưng Thôi Hiểu Huyên thì thở phào, đẩy hết phần trà dầu trong bát sang cho tôi. Tôi ăn một hơi hết sạch, rồi hỏi Hùng Minh: “Còn không?”  Hùng Minh ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 28

  Chương 28 – Tựa như cố nhân, dần nổi lên mặt nước Sự nhiệt tình của Hùng Minh khiến chúng tôi ngại ngần chẳng nỡ từ chối. Nói thật, vì được giáo dục khác biệt nên lòng tôi đối với dân tộc Trung Hoa luôn sâu đậm hơn so với bản tộc người Miêu, và tôi cũng luôn tự hào vì mình là một người Trung Quốc. Cái lợi duy nhất mà thân phận dân tộc thiểu số mang lại cho tôi là được cộng thêm 20 điểm trong kỳ thi đại học, nhưng rốt cuộc tôi lại chẳng tận dụng được. Thậm chí, tôi đến giờ vẫn chưa thể sử dụng thành thạo tiếng Miêu. Tất nhiên, điều này cũng liên quan tới môi trường xã hội. Chúng tôi là người Miêu đã bị “Hán hóa”, muốn thoát nghèo thì chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Thế nhưng, điều tôi không ngờ là ở nơi rừng sâu núi thẳm Đông Nam Á, xa xôi cách trở quê nhà, lại có người chỉ vì tôi là người Miêu mà không sợ áp lực từ vị thiện tạng pháp sư ở Thác Mộc Khắc, quyết giữ tôi lại đây. Nếu tấm lòng ấy là thật, thì quả thật khiến tôi cảm động. Tôi nhìn Tiểu Đạo Lưu Manh, anh ta gật đầu: “Đư...