Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Thao

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 13

Chương 13: Phi kiếm danh trừ ma Tôi tuyệt đối không ngờ Triệu Hưng Thụy lại nói với tôi những lời này. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì thấy mắt hắn đảo một vòng, rồi đã chửi ầm lên, nói: “Mày là cái thá gì? Đã bảo đơn đấu rồi, vậy mà mày còn gọi cả đống thứ quỷ quái xông lên. Có giỏi thì giết sạch bọn tao đi, như thế mới chứng tỏ bản lĩnh của mày!” Tôi biết hắn kiêng dè ba người mặc áo Tôn Trung Sơn đứng bên cạnh, liền chửi lại hắn mấy câu, sau đó ra hiệu bằng mắt. Tiểu Yêu và Tiểu Đạo Lưu Manh lập tức ra tay, ba người kia lập tức ngất lịm. Lúc này tôi mới nói thẳng: “Tại sao lại giúp chúng tôi?” Triệu Hưng Thụy thở dài, nói tiếp chuyện vừa rồi: “Chuyện ở trại huấn luyện, người khác không biết, nhưng mấy người chúng tôi cùng đội với cậu, ai nấy đều nợ cậu một mạng. Con người làm chuyện gì, ông trời đều nhìn thấy. Tôi không dám làm chuyện trái với lương tâm, để tổ tiên phải hổ thẹn. Chuyện ngoài lề không cần nói nhiều. Bên hông tôi có một cái túi vải, trong đó có hai chiếc mặt nạ da người...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 2

 Chương 2: Lặng đợi tiệc mừng công Tên Dương Thao này cũng đúng là gặp vận may, sau một trận đại chiến, ngoài việc bị thương nhẹ ra thì chẳng có chuyện gì đáng ngại, cho nên rạng sáng hôm nay, cũng chính anh ta cùng Hồng An Trung và Bạch Lộ Đàm đi gặp Bộ chỉ huy. Bước vào phòng, Dương Thao nhiệt tình chào hỏi tôi, hỏi thăm tình trạng sức khỏe. Tôi khổ sở nói trận này khiến tôi gần như tàn phế, e rằng lại phải nghỉ ngơi dưỡng thương một thời gian dài. Dương Thao rất tự trách, nói: “Chuyện của cậu ở trại huấn luyện, tôi đã biết rồi, thật không nên để cậu dính vào vũng nước đục này —— nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu lần này không có cậu, nói không chừng chúng ta đã toàn quân bị diệt. Cho nên được mất giữa thế sự, ăn uống nhả nuốt, chẳng phải đều do trời định?” Người đàn ông mặt trắng xa lạ bên cạnh tiếp lời: “Đúng vậy, Lục Tả, lần này Quỷ Diện Bào Ca bị tiêu diệt, công lao của cậu là lớn nhất. Phó cục trưởng Triệu đã nói trước mặt rất nhiều đồng chí trong Bộ chỉ huy rằng nhất định...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 9

 Chương 9: Bà bà họ Mạnh Tài xế Điền liếm môi, nói với chúng tôi rằng trên con đường này vốn dĩ không hề có cái sân nhà đơn nào cả, thế mà trang trại treo đèn lồng đỏ này lại xuất hiện ở đây, chứng tỏ chúng tôi đã đi lạc đường, phía trước căn bản không có thôn Lang Tể Oa gì hết, mà là chạy sang một nơi khác rồi. Dương Thao rút một tờ khăn giấy đưa cho tài xế Điền, vẻ mặt thoải mái, nói nơi này không phải Lang Tể Oa thì là chỗ nào, mấy chiếc xe phía trước dẫn đường kiểu gì vậy, ngay cả đường cũng không biết đi. Tài xế Điền tháo tai nghe liên lạc xuống, chỉ về phía trước rồi phía sau, nói: "Các vị lãnh đạo, mọi người nhìn xem, ở đây còn chiếc xe nào phía trước nữa đâu?" Ban đầu chúng tôi còn chưa để ý, lực chú ý đều tập trung vào dãy đèn lồng đỏ sáng u u trong bóng tối kia, nghe tài xế Điền nói vậy, lập tức nhìn trước ngó sau. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã khiến tất cả giật nảy mình -- trên con đường trống trải đó, đâu còn ba chiếc xe khác nữa? Lúc này tôi mới phát hiện, trê...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 8

 Chương 8: Nông trang lạc lối Cái tên "Bao Ao Tử" này nghe thật sự chẳng có gì đặc sắc, còn không khiến người ta nhớ kỹ bằng ngôi làng nhỏ tên là Lang Tể Oa mà chúng tôi sắp tới. Nhưng bởi vì đang ở Quỷ Thành, tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh lại không thể không nhớ tới một điển cố từng nghe được trên tàu hỏa. Khi đó có người kể cho chúng tôi rằng, ở Tây Xuyên có rất nhiều chuyện ma quỷ, nổi tiếng nhất chính là một nơi tên Bao Ao Tử trong Quỷ Thành Phong Đô.  (Bánh Tiêu giải thích: Xem lại Miêu Cương Cổ Sự Quyển 7 Chương 5 ) Ở đó, chuyện quỷ dựng tường vốn là chuyện quá đỗi bình thường, không hề khoa trương mà nói, nếu ra ngoài không gặp phải thì ngược lại còn thấy kỳ quái. Chính vì là một nơi thần bí như vậy, thế mà lúc lập kế hoạch lại chẳng ai nhắc tới, khiến tôi không khỏi kinh ngạc, cẩn thận quan sát bốn phía, phát hiện hai bên đường cũng chỉ là những rừng cây thưa thớt, đường xe uốn lượn quanh co, hết lên dốc lại xuống dốc, vòng vèo đến mức khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Phí...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 7

 Chương 7: Đi ngang Bao Ao Tử “Về cơ bản đã có thể xác định, trận tai họa côn trùng lần này chính là kiệt tác của Tào Lịch, cổ sư số một của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Tháng tư năm nay, trong cuộc phục kích trại huấn luyện mùa xuân của chúng ta, tên này không tham gia, mà ở lại tọa trấn trong hội, thực lực không hề kém đi chút nào. Người này rất giỏi nhẫn nhịn, tính cách lại cô độc quái gở, thù ghét xã hội, nhưng trong lĩnh vực nghiên cứu cổ độc, đúng là một nhân vật thiên tài, bởi vậy mới tạo ra được tai họa côn trùng lan rộng đến mức này...” Tôi nghe điều tra viên giới thiệu về tình hình của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Đất Thục Tây Xuyên, núi non và thung lũng nối tiếp nhau, tự nhiên không thiếu đạo vu cổ. Chỉ tiếc qua các triều đại đều bị trấn áp nhiều lần, thậm chí còn không tiếc tiêu diệt vài chi Cốc Cổ Miêu. Còn Quỷ Diện Bào Ca Hội, trong văn hóa Bào Ca của Tây Xuyên, thuộc loại khá kỳ dị, phần lớn đều hấp thu bà con thân thích, đồng hương đồng tộc, lấy Phong Đô (tức Quỷ Thành “Phong Đô”)...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 19

  Chương 19 - Khốn cảnh ngục tù Máu tươi bắn tung tóe lên trán tôi, khiến tâm trạng kích động của tôi lập tức rơi vào điểm đóng băng. Tôi đặt mông ngã ngồi xuống đất, nhìn một chân trái của cảnh sát Lưu còn kẹt lại ngoài mặt núi khép kín, mặc dù thân thể đã bị sức ép nghiền nát thành thịt vụn, nhưng gân cốt chưa đứt, cái chân lập tức phình to, run bần bật như sàng sẩy thóc, kéo theo máu thịt nội tạng bị ép nát ở khe đá cũng rung lên theo. Chốc lát sau, nó ngừng hẳn. Máu và mồ hôi hòa lẫn, tràn xuống mặt tôi. Chỉ cần tôi nhanh hơn một giây thôi, giờ này cũng thành ra thế kia. Thế gian vốn chỉ có Âm phủ, chẳng có địa ngục. Về sau Phật giáo truyền vào phương Đông, mang theo khái niệm mười tám tầng địa ngục, đủ loại tra tấn, khiến phàm nhân khiếp đảm mà hướng tâm quy y. Trong đó, tầng thứ mười bảy gọi là Địa ngục cối đá. Tương truyền, kẻ phung phí ngũ cốc, trộm cắp, tham quan ô lại, kẻ ức hiếp dân lành, sau khi chết sẽ bị đày xuống đây, nghiền thành thịt nhão, luân hồi không dứt. Ấy ch...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 18

  Chương 18 - Niêm phong cửa cùng Phong Thần Vì đi theo một lối khác mà vào, nên tôi đặc biệt quan sát bốn phía, cẩn thận xác nhận một phen. Tôi kinh ngạc phát hiện: bệ đá ở chính giữa đã biến mất. Lối đi mà năm trước chúng tôi từng tiến vào, cũng chẳng còn thấy bóng dáng. Dưới đất phủ một lớp dày phân dơi, giẫm lên nghe lạo xạo, trên vách đá phía trên lạnh lẽo tiêu điều, không hề có lấy một con dơi nào. Thế nhưng khi ánh mắt tôi dừng lại trên vách tường, những hình vẽ người tí hon ba mắt loang lổ ấy lại hoàn toàn giống hệt trong ký ức. Kiểu đồ án này, tôi đã gặp qua ở ba nơi, bất kể trong mộng hay trong đời thực. Có một thời gian dài, tôi luôn mơ thấy những người lùn ba mắt kỳ quái ấy nhảy vào đống lửa, rồi linh hồn được thăng hoa. Không nghi ngờ gì nữa, nơi đây chính là đại sảnh mà một năm trước chúng tôi từng đặt chân đến. Điều này nhanh chóng được Ngô Cương, cảnh sát Lưu và gã chiến sĩ họ Trần xác nhận. Tôi đứng giữa sảnh, nhìn lớp phân dơi dày đặc trên mặt đất, cố gắng bới tun...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 11

  Chương 11 - Thanh Sơn giới, chúng tôi đã đến rồi Tại bến xe khách Tấn Bình, tôi trông thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đang hiếu kỳ ngó nghiêng khắp nơi, còn Mèo Da Hổ đại nhân thì uể oải bám trên vai anh ta, chẳng rõ là ngủ hay tỉnh. Ở cái huyện hẻo lánh của chúng tôi, dân tình bận rộn mưu sinh, nào có ai nhàn rỗi mà nuôi chim cảnh? Hiếm khi thấy con chim anh vũ da hổ sặc sỡ thế này, thế là hai “báu vật sống” ấy liền khiến không ít người ngoái nhìn. Tôi đi tới, kéo Tiểu Đạo Lưu Manh sang một bên, nói: “Xem anh kìa, đúng là nổi bần bật luôn!” Tiểu Đạo Lưu Manh vốn trời sinh chẳng ngại bị chú ý, vênh vang đắc ý, lộ rõ thần thái phong lưu, vừa đi vừa hàn huyên chuyện xa cách. Trái lại, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ hé mắt lườm tôi một cái rồi tiếp tục lim dim. Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì: “Xe khách đường dài hơn hai chục tiếng, làm con gà mái béo này ngồi mà ói muốn ra máu luôn.” Tôi hỏi: “Thế sao không đi máy bay?” Tiểu Đạo Lưu Manh buồn bực cực kỳ: “Tuần có đúng hai chuyến, chờ được máy bay tới ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 8

  Chương 8 - Tử thần đã đến Hai người mặc áo Tôn Trung Sơn kia, một trung niên trông già dặn, ổn trọng, người trẻ hơn thì dung mạo bình thường, vẻ mặt thản nhiên. Tôi còn tưởng chỉ có ba người, ai ngờ cửa sau xe lại bước xuống thêm một phụ nữ. Người này khoảng bốn mươi, mặc bộ xám nghiêm ngắn kiểu nhân viên chính phủ, lại đeo kính gọng đen. Dáng dấp vẫn còn thướt tha, chưa đến mức tàn phai, nhưng nhìn vào chỉ thấy một vẻ nặng nề, khô khan. Một nhóm lãnh đạo tụ tập lại, bắt tay chặt chẽ, rồi lần lượt giới thiệu lẫn nhau. Tôi biết được người đàn ông trung niên kia tên Hồ Văn Phi, người trẻ hơn là Dương Thao, còn người đàn bà mặt mày nghiêm khắc gọi là Giả Vi, đều là đồng chí được trên phái xuống. Còn viên úy gọi là Lão Diệp thì đóng vai trò liên lạc giữa hai bên. Ngô Cương giới thiệu tôi thì long trọng nói: “Đây là đại sư nổi tiếng và lợi hại nhất ở châu chúng tôi, Lục Tả. Hôm qua cũng chính nhờ cậu ấy ra tay mới bắt được con Lừa Lùn. Nếu không nhờ cậu ấy, chỉ e cái mạng của tôi cũng...