Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Thao

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 19

  Chương 19 - Khốn cảnh ngục tù Máu tươi bắn tung tóe lên trán tôi, khiến tâm trạng kích động của tôi lập tức rơi vào điểm đóng băng. Tôi đặt mông ngã ngồi xuống đất, nhìn một chân trái của cảnh sát Lưu còn kẹt lại ngoài mặt núi khép kín, mặc dù thân thể đã bị sức ép nghiền nát thành thịt vụn, nhưng gân cốt chưa đứt, cái chân lập tức phình to, run bần bật như sàng sẩy thóc, kéo theo máu thịt nội tạng bị ép nát ở khe đá cũng rung lên theo. Chốc lát sau, nó ngừng hẳn. Máu và mồ hôi hòa lẫn, tràn xuống mặt tôi. Chỉ cần tôi nhanh hơn một giây thôi, giờ này cũng thành ra thế kia. Thế gian vốn chỉ có Âm phủ, chẳng có địa ngục. Về sau Phật giáo truyền vào phương Đông, mang theo khái niệm mười tám tầng địa ngục, đủ loại tra tấn, khiến phàm nhân khiếp đảm mà hướng tâm quy y. Trong đó, tầng thứ mười bảy gọi là Địa ngục cối đá. Tương truyền, kẻ phung phí ngũ cốc, trộm cắp, tham quan ô lại, kẻ ức hiếp dân lành, sau khi chết sẽ bị đày xuống đây, nghiền thành thịt nhão, luân hồi không dứt. Ấy ch...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 18

  Chương 18 - Niêm phong cửa cùng Phong Thần Vì đi theo một lối khác mà vào, nên tôi đặc biệt quan sát bốn phía, cẩn thận xác nhận một phen. Tôi kinh ngạc phát hiện: bệ đá ở chính giữa đã biến mất. Lối đi mà năm trước chúng tôi từng tiến vào, cũng chẳng còn thấy bóng dáng. Dưới đất phủ một lớp dày phân dơi, giẫm lên nghe lạo xạo, trên vách đá phía trên lạnh lẽo tiêu điều, không hề có lấy một con dơi nào. Thế nhưng khi ánh mắt tôi dừng lại trên vách tường, những hình vẽ người tí hon ba mắt loang lổ ấy lại hoàn toàn giống hệt trong ký ức. Kiểu đồ án này, tôi đã gặp qua ở ba nơi, bất kể trong mộng hay trong đời thực. Có một thời gian dài, tôi luôn mơ thấy những người lùn ba mắt kỳ quái ấy nhảy vào đống lửa, rồi linh hồn được thăng hoa. Không nghi ngờ gì nữa, nơi đây chính là đại sảnh mà một năm trước chúng tôi từng đặt chân đến. Điều này nhanh chóng được Ngô Cương, cảnh sát Lưu và gã chiến sĩ họ Trần xác nhận. Tôi đứng giữa sảnh, nhìn lớp phân dơi dày đặc trên mặt đất, cố gắng bới tun...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 11

  Chương 11 - Thanh Sơn giới, chúng tôi đã đến rồi Tại bến xe khách Tấn Bình, tôi trông thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đang hiếu kỳ ngó nghiêng khắp nơi, còn Mèo Da Hổ đại nhân thì uể oải bám trên vai anh ta, chẳng rõ là ngủ hay tỉnh. Ở cái huyện hẻo lánh của chúng tôi, dân tình bận rộn mưu sinh, nào có ai nhàn rỗi mà nuôi chim cảnh? Hiếm khi thấy con chim anh vũ da hổ sặc sỡ thế này, thế là hai “báu vật sống” ấy liền khiến không ít người ngoái nhìn. Tôi đi tới, kéo Tiểu Đạo Lưu Manh sang một bên, nói: “Xem anh kìa, đúng là nổi bần bật luôn!” Tiểu Đạo Lưu Manh vốn trời sinh chẳng ngại bị chú ý, vênh vang đắc ý, lộ rõ thần thái phong lưu, vừa đi vừa hàn huyên chuyện xa cách. Trái lại, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ hé mắt lườm tôi một cái rồi tiếp tục lim dim. Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì: “Xe khách đường dài hơn hai chục tiếng, làm con gà mái béo này ngồi mà ói muốn ra máu luôn.” Tôi hỏi: “Thế sao không đi máy bay?” Tiểu Đạo Lưu Manh buồn bực cực kỳ: “Tuần có đúng hai chuyến, chờ được máy bay tới ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 16 - Chương 8

  Chương 8 - Tử thần đã đến Hai người mặc áo Tôn Trung Sơn kia, một trung niên trông già dặn, ổn trọng, người trẻ hơn thì dung mạo bình thường, vẻ mặt thản nhiên. Tôi còn tưởng chỉ có ba người, ai ngờ cửa sau xe lại bước xuống thêm một phụ nữ. Người này khoảng bốn mươi, mặc bộ xám nghiêm ngắn kiểu nhân viên chính phủ, lại đeo kính gọng đen. Dáng dấp vẫn còn thướt tha, chưa đến mức tàn phai, nhưng nhìn vào chỉ thấy một vẻ nặng nề, khô khan. Một nhóm lãnh đạo tụ tập lại, bắt tay chặt chẽ, rồi lần lượt giới thiệu lẫn nhau. Tôi biết được người đàn ông trung niên kia tên Hồ Văn Phi, người trẻ hơn là Dương Thao, còn người đàn bà mặt mày nghiêm khắc gọi là Giả Vi, đều là đồng chí được trên phái xuống. Còn viên úy gọi là Lão Diệp thì đóng vai trò liên lạc giữa hai bên. Ngô Cương giới thiệu tôi thì long trọng nói: “Đây là đại sư nổi tiếng và lợi hại nhất ở châu chúng tôi, Lục Tả. Hôm qua cũng chính nhờ cậu ấy ra tay mới bắt được con Lừa Lùn. Nếu không nhờ cậu ấy, chỉ e cái mạng của tôi cũng...