Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hậu Nghệ

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 19 - Chương 11

  Chương 11: Gỗ sét đánh, chủ vựa ve chai vớt xác giữa sông “Anh làm cái chi đó?” Trong tình cảnh sợ bóng sợ gió thế này, tôi thật chẳng dám để anh chàng kia phát điên giữa chốn hoang vu. Có vẻ anh ta cũng biết hành động của mình hơi bất thường, nên quay đầu lại, vẫy tay với tôi, trên mặt nở nụ cười lén la lén lút, có phần dâm dê khó tả. Anh ta bước đi rất nhanh, ba bước gộp làm hai, tôi vội quay lại nói với Vạn Tam Gia rằng mình qua xem thử, lát nữa sẽ trở về. Vạn Tam Gia gật đầu dặn: "Đi nhanh rồi quay lại đấy." Tôi bước vào rừng đào. Lúc này đã là tháng Chạp, giữa mùa đông giá buốt, cành cây khô trụi, không một chiếc lá, chẳng còn bông hoa, khiến cả khu rừng mang vẻ tiêu điều, lạnh lẽo. Dưới đất phủ đầy lá mục và những quả đào đã thối rữa, giẫm lên mềm nhũn, phát ra tiếng lẹp bẹp khiến tôi bất giác thấy bất an, như thể chỉ cần sơ sẩy là sẽ rơi xuống một cái hố chôn đầy xác người nào đó. Phía xa, tôi thấy vài bóng đen chuyển động, nhảy nhót trên các ngọn cây. Nhìn dáng nhan...