Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Mã Thanh Sơn

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 21

 Vong linh nhà cổ - 21 “Sống lâu dài trong cái hang này, tách biệt khỏi quần cư như người Sơn Đỉnh Động ấy, nếu là tôi thì ở chưa đến ba ngày đã phát chán rồi.” Diêu Phong nhìn những chiếc vò gốm màu sắc đẹp đẽ bên trong lại đựng dưa muối chua lè, nhăn mũi. Trong ba lô hắn có vài thiết bị nhỏ kỳ quái, Trâu Thanh Hà không rõ dùng để làm gì. Chỉ thấy Diêu Phong lúc thì đổi dụng cụ này, lúc lại đổi dụng cụ khác, quét tới quét lui trên những món đồ bằng gốm và đá. Ở đây không có đồ dùng sinh hoạt hiện đại nào cả, chắc là vì không có điện. (Bánh Tiêu giải thích: Người Sơn Đỉnh Động là nhóm người nguyên thủy thời đại đồ đá cũ, sống cách ngày nay khoảng 10.000 - 30.000 năm. Di chỉ của họ được phát hiện tại động Sơn Đỉnh, .thuộc khu di chỉ Chu Khẩu Điếm, Bắc Kinh, Trung Quốc) “Người sống ở đây không phải quanh năm suốt tháng đều ở trong hang.” Trâu Thanh Hà trầm ngâm nhìn quần áo gấp gọn và đồ dùng trên giường đá. Trên giường chỉ có chăn rất mỏng... Cậu lại ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh phí...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 11

 Vong linh nhà cổ - 11 Trâu Thanh Hà đứng dậy, một cơn gió thổi qua, nhiệt độ rõ ràng hạ thấp hơn chút. Những đám mây lơ lửng chẳng biết đã bị gió thổi tan từ lúc nào, màu trời như vừa bị ai hắt một lớp nước bẩn lên, xám đục đến khó chịu. “Có khi nào sắp mưa không?” Trâu Thanh Hà lo lắng hỏi. “Khó nói.” Lão Mã nhìn thi thể Tiểu Diệp… nỗi đau buồn khó kìm nén lại siết lấy tim ông, đau đến nhói buốt. Mới hôm qua còn là một người sống sờ sờ đầy sức sống, chớp mắt đã thành một cái xác lạnh ngắt. Từ sâu trong đám cỏ dại phía trước truyền tới tiếng chó sủa, tiếng người nói chuyện và tiếng bước chân. “Người chúng ta chờ tới rồi.” Lão Mã đứng lên. Người tới không ít, có người mặc đồng phục, có người mặc thường phục, còn có cả người mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang. Trâu Thanh Hà nhìn thấy chó nghiệp vụ, hai mắt lập tức sáng rực. Cậu chờ chính là thứ này. Ánh mắt chăm chăm của cậu khiến hai con chó cảnh khuyển lập tức coi cậu là kẻ khả nghi. Chúng hạ thấp người, dang bốn chân, đuôi ve vẩy...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 10

 Vong linh nhà cổ - 10 “Hắn tên Hà Bình An, năm nay ba mươi mốt tuổi, là con nuôi của Hà Long. Khi Hà Long nhận nuôi hắn thì hắn mới bảy tuổi. Không ai biết lai lịch của Hà Long, hai mươi bốn năm trước ông ta nhập hộ khẩu ở Lâm Hạ. Khi đến Lâm Hạ, Hà Long còn dẫn theo đứa con trai bốn tuổi Hà Quy Hương.” Đương nhiên trước khi hành động, tổ của lão Quý đã điều tra qua tư liệu cha con Hà Long. Lão Quý lắc đầu, ông không tán thành suy đoán của Trâu Thanh Hà. Hà Bình An lớn lên ở thành phố Lâm Hạ, làm sao có cơ hội quen người thần bí luôn sống trong nhà họ Từ? Trâu Thanh Hà cũng không cố chấp với suy nghĩ của mình, đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, không có chứng cứ. Lúc này cậu thấy lão Mã đo bước bên ngoài xong lại vào trong tự mình đo không gian trong đại sảnh, mà độ dài mỗi bước chân lại hoàn toàn giống nhau. “Ông ấy từng đi lính ba năm.” Lão Quý cũng nhìn theo hướng Trâu Thanh Hà đang nhìn: “Bước chân hiện giờ của ông ấy khoảng tám mươi centimet.” Chu Quân ngơ ngác nhìn lão Mã nghiêm t...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 8

 Vong linh nhà cổ - 08 “Người đánh anh là ai?” Giọng Trâu Thanh Hà run rẩy. Cậu sợ, cực kỳ sợ. Không có anh Liễu bên cạnh, phía sau cậu không còn chỗ dựa, đến đứng cũng không vững nổi. Sau khi đến Bắc Kinh, Diêu Phong là người bạn thân nhất của cậu, cậu không muốn nghĩ đến khả năng Diêu Phong đã gặp chuyện. Nhưng tình hình hiện tại là Diêu Phong đã trốn thoát, tháo được còng rồi mất tích. Nếu cậu ấy còn tập kích cảnh sát… thì một người vốn vô tội cũng sẽ bị gán tội danh. Diêu Phong, cậu đang ở đâu? Vì sao lại bỏ chạy? Trâu Thanh Hà nghĩ mãi không hiểu lý do Diêu Phong rời đi. Diêu Phong biết vài trò ảo thuật, rất có thể tự mình mở được còng tay… Thanh Hà từng thấy cậu ấy chơi những cơ quan tinh xảo để tháo các loại khóa khó, ví dụ như hai tay rõ ràng bị vòng thép khóa chặt, vậy mà chỉ xoay cổ tay một cái đã thoát ra. Trong mấy trò đó, Thanh Hà chưa từng thắng nổi Diêu Phong. “Thằng chó họ Hà!” Chu Quân vừa xoa đầu vừa đột nhiên biến sắc, đưa tay sờ bao súng bên hông thường ngày, tr...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 7

 Vong linh nhà cổ - 07 “Ồ? Nói thử xem.” Lão Mã khá hứng thú nhìn Trâu Thanh Hà. Trâu Thanh Hà nghịch cây gậy gỗ hôm qua mình gọt: “Chuyện này rất rõ ràng. Muốn đám buôn lậu trong bóng tối tự chui ra thì phải có một cơ hội hợp tình hợp lý, đủ để người ta liều lĩnh kiếm món tiền lớn. Những kẻ làm chuyện này ngoài gan lớn còn phải có đầu óc, trong đó chắc chắn có người rất cẩn thận, mồi bình thường chưa chắc đã mắc câu. Muốn tìm một cái cớ hợp lý trong khu vực này, tiện nhất chính là kho báu thần bí của nhà họ Từ trong lời đồn. Gia tộc họ Từ không phải tự nhiên suy tàn vì con cháu bất tài, mà là bị dòng thác lịch sử chôn vùi cùng thời đại quân phiệt. Loại quân phiệt như nhà họ Từ, nói trắng ra còn quá đáng hơn cả thổ phỉ. Tây Bắc ngày xưa tuy không giàu có như Giang Nam, nhưng vị trí địa lý đặc biệt, di tích văn vật rất nhiều. Với quyền thế của nhà họ Từ, sở hữu vài món kỳ trân dị bảo cũng không lạ, mà con cháu nhà họ Từ chưa chắc đã chết hết. Chiến tranh giải phóng năm đó đâu phải đ...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 6

 Vong linh nhà cổ - 06 “Ái da!” Hoàng Tùy Vân đột nhiên ngã phịch xuống đất. “Sao vậy?” Trâu Thanh Hà vội chạy tới đỡ hắn. “Chân đột nhiên bị chuột rút.” Hoàng Tùy Vân méo mặt như đưa đám. Hắn thật sự chưa từng nghĩ đôi chân mình lại vô dụng đến thế. “Đừng căng thẳng, thả lỏng cơ thể, hít sâu… Sau đó từ từ duỗi chân ra.” Lão Mã bước tới, chìa tay lấy chai dầu gió từ Trâu Thanh Hà: “Cơ bắp tích tụ mệt mỏi rồi. Trước khi ngủ, cậu nên học bạn mình, thả lỏng cơ bắp một chút.” Lão Mã thành thạo vén ống quần Hoàng Tùy Vân lên. Nơi đó gân xanh nổi chằng chịt… “Cởi giày ra đi.” Hoàng Tùy Vân có chút ngượng ngùng, hiếm khi mặt già đỏ lên: “Có thể hơi… hôi.” Trâu Thanh Hà mở to mắt. Sau khi cởi tất ra, đôi chân ấy đầy những bọng nước. Những chỗ đã vỡ khiến người ta nhìn mà không đành lòng… “Lão Hoàng!” Thì ra suốt dọc đường, Hoàng Tùy Vân vẫn luôn chịu đựng đau đớn như vậy để chạy theo cậu. “Không nên mang giày da tới.” Hoàng Tùy Vân nhếch miệng cười, đau đến mồ hôi đầy đầu mà vẫn cố giữ nụ ...