Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Quy Hương

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 24

Vong linh nhà cổ - 24 Trâu Thanh Hà và mọi người tới Tây Ninh thì không vào nhà khách, mà trực tiếp ở lại nhà của Doãn Cửu Nguyệt. Nhà của Doãn Cửu Nguyệt nằm trong khu ký túc xá cảnh sát phía sau cục công an thành phố Tây Ninh. Một căn hộ độc thân dành cho người sống một mình, chỉ có hơn ba mươi mét vuông là một gian lớn. Ăn uống ngủ nghỉ đều trong cùng một phòng, may mà bếp và nhà vệ sinh được ngăn riêng ra. Buổi tối đi ngủ vì chỉ có một chiếc giường đơn, nên cuối cùng cả bốn người, bao gồm cả chủ nhà, đều bình đẳng trải chăn nằm dưới đất, cũng chẳng ai lên tiếng chê bai gì. Sáng sớm vừa mới thức dậy. “Đội trưởng Doãn, đội trưởng Doãn, báo cáo anh cần có rồi.” Một cảnh viên dưới quyền Doãn Cửu Nguyệt trực tiếp xông vào. “Kết quả xét nghiệm DNA?” Doãn Cửu Nguyệt giãn đôi mày: “Cuối cùng cũng có rồi.” “Vâng. Đây, anh còn gì dặn dò không?” Doãn Cửu Nguyệt nhận lấy báo cáo xem qua, kinh ngạc nói: “A! Lại là như vậy... Cậu đi làm đơn xin thẩm vấn lại Hà Quy Hương.” “Sao vậy?” Trâu Thanh H...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 13

 Vong linh nhà cổ - 13 “Đừng nản lòng.” Lão Mã an ủi Trâu Thanh Hà: “Chó nghiệp vụ đã được huấn luyện đặc biệt, chúng ta quay lại tìm tiếp thử xem.” “Mẹ kiếp, mưa kiểu này thật khiến người ta bực bội.” Chu Quân cáu kỉnh giũ nước đọng trên áo mưa: “Thằng chó chết đó rốt cuộc trốn đi đâu rồi? Lão Mã, anh nói xem liệu hắn có quay về Lâm Hạ không? Hay chạy sang nơi khác rồi? Dù sao cũng đã qua lâu như vậy.” “Chúng ta không có tư liệu về Hà Quy Hương, khó phán đoán kiểu hành động của hắn.” Đội trưởng Doãn gõ gõ trán mình. Cả nhóm chỉ đành quay lại đường cũ, đường núi bị nước mưa ngâm trở nên lầy lội, giày hắn cũng bẩn hết cả. Đường càng lúc càng khó đi. Giờ chó nghiệp vụ đi chậm lại, liên tục đánh hơi khắp nơi: “Ít nhất họ không rời đi theo con đường này. Nếu không… bạn học của thiếu niên thám tử đây sẽ không bị đứt mùi ở chỗ này.” “Hơn một giờ trước có một ngã rẽ, 702 dường như từng cảm nhận được bên kia cũng có mùi.” Viên cảnh sát huấn luyện chó vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng. “...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 11

 Vong linh nhà cổ - 11 Trâu Thanh Hà đứng dậy, một cơn gió thổi qua, nhiệt độ rõ ràng hạ thấp hơn chút. Những đám mây lơ lửng chẳng biết đã bị gió thổi tan từ lúc nào, màu trời như vừa bị ai hắt một lớp nước bẩn lên, xám đục đến khó chịu. “Có khi nào sắp mưa không?” Trâu Thanh Hà lo lắng hỏi. “Khó nói.” Lão Mã nhìn thi thể Tiểu Diệp… nỗi đau buồn khó kìm nén lại siết lấy tim ông, đau đến nhói buốt. Mới hôm qua còn là một người sống sờ sờ đầy sức sống, chớp mắt đã thành một cái xác lạnh ngắt. Từ sâu trong đám cỏ dại phía trước truyền tới tiếng chó sủa, tiếng người nói chuyện và tiếng bước chân. “Người chúng ta chờ tới rồi.” Lão Mã đứng lên. Người tới không ít, có người mặc đồng phục, có người mặc thường phục, còn có cả người mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang. Trâu Thanh Hà nhìn thấy chó nghiệp vụ, hai mắt lập tức sáng rực. Cậu chờ chính là thứ này. Ánh mắt chăm chăm của cậu khiến hai con chó cảnh khuyển lập tức coi cậu là kẻ khả nghi. Chúng hạ thấp người, dang bốn chân, đuôi ve vẩy...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 10

 Vong linh nhà cổ - 10 “Hắn tên Hà Bình An, năm nay ba mươi mốt tuổi, là con nuôi của Hà Long. Khi Hà Long nhận nuôi hắn thì hắn mới bảy tuổi. Không ai biết lai lịch của Hà Long, hai mươi bốn năm trước ông ta nhập hộ khẩu ở Lâm Hạ. Khi đến Lâm Hạ, Hà Long còn dẫn theo đứa con trai bốn tuổi Hà Quy Hương.” Đương nhiên trước khi hành động, tổ của lão Quý đã điều tra qua tư liệu cha con Hà Long. Lão Quý lắc đầu, ông không tán thành suy đoán của Trâu Thanh Hà. Hà Bình An lớn lên ở thành phố Lâm Hạ, làm sao có cơ hội quen người thần bí luôn sống trong nhà họ Từ? Trâu Thanh Hà cũng không cố chấp với suy nghĩ của mình, đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, không có chứng cứ. Lúc này cậu thấy lão Mã đo bước bên ngoài xong lại vào trong tự mình đo không gian trong đại sảnh, mà độ dài mỗi bước chân lại hoàn toàn giống nhau. “Ông ấy từng đi lính ba năm.” Lão Quý cũng nhìn theo hướng Trâu Thanh Hà đang nhìn: “Bước chân hiện giờ của ông ấy khoảng tám mươi centimet.” Chu Quân ngơ ngác nhìn lão Mã nghiêm t...