Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn La Thanh Vũ

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 52

 Chương 52: Sóng này chưa tan sóng khác đã tới Lúc này, Bạch Chỉ Phiến trông hoàn toàn như một con ác quỷ. Quần áo trên người gã đã rơi rụng hết, chỉ còn lại một chiếc quần lót đen che đi chỗ kín; từ cổ trở xuống, thân thể, cánh tay và đùi, thịt gần như đã thối rữa toàn bộ, chỗ thì xám trắng, chỗ thì hồng nhạt, mủ thối chảy ròng, trên đó đầy những con giòi đen và bọ xác đang bò lúc nhúc; ngay cả những chỗ chưa thối cũng nổi đầy mụn đỏ hoặc đen, trông cực kỳ ghê rợn. Lớp sương đen oán lực vốn luôn lượn quanh thân gã lúc này đã biến mất, rõ ràng cũng đã trúng phải cú đánh lén vừa rồi của Tuệ Minh, mất đi phần lớn công lực. Nhưng Tuệ Minh dường như không tính tới việc trên người Bạch Chỉ Phiến có bảo vật gì đó, giống như tôi có chấn kính, nên cả hai đều tránh được đòn tất sát mà lão ta đã dày công chuẩn bị, mà sống sót. Đúng như lão ta từng lo ngại, La Thanh Vũ hoàn toàn không hề coi trọng lời thề với “Thiên Nữ Bạt” mà mình đã phát. Vừa bò ra khỏi đầm nước, gã liền không chút do dự đâ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 50

 Chương 50: Cá chết lưới rách, giết người diệt khẩu Thấy vẻ mặt kỳ quái của hai người, lúc này tôi mới hiểu, phương án mà La Thanh Vũ đưa ra, bề ngoài có vẻ là cách ứng biến nhanh nhất, có thể đơn giản giải quyết con ma thi hắc đàm kia, nhưng bên trong lại ẩn giấu vô số vòng vo khúc khuỷu, cùng với đủ loại tính toán trong việc lựa chọn. Trong lòng tôi lạnh hẳn, Bạch Chỉ Phiến vẫn là Bạch Chỉ Phiến, gã vĩnh viễn không thể biến thành thỏ trắng, loại người như gã, mỗi một câu nói, mỗi một việc làm, nhất định đều có ý nghĩa rất sâu, những người như chúng tôi, vĩnh viễn không theo kịp tiết tấu của gã. Nhưng lão hòa thượng Tuệ Minh này lại là một con cáo già, chỉ cần điểm qua là hiểu, căn bản không cho La Thanh Vũ giở trò gì. Con ma thi hắc đàm kia xuất hiện càng lâu, thế công càng thêm hung mãnh, tình thế cấp bách, không cho phép chậm trễ chút nào. Tuệ Minh dày mặt, nói thẳng: “Ngươi đã đề xuất, vậy thì vất vả một chút, ép trường năng lượng trong cơ thể con ma thi này chuyển vào trong n...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 47

 Chương 47: Người đáng hận ắt có chỗ đáng thương Đợt thứ nhất, đợt thứ hai, đợt thứ ba... Tổng cộng tám âm quỷ linh hầu mũi dài hung hãn lao tới, vừa cắn vừa cào. Thế nhưng chỉ trong vài giây bước đi chậm rãi, Tuệ Minh đã nhẹ nhàng tiêu diệt sạch sẽ bọn chúng. Không để lại xác, tất cả hóa thành từng luồng khí đen như cát, trôi xuống bãi cỏ, lặng lẽ tan biến. Tôi đang chạy tới đỡ Doãn Duyệt dậy mà nhìn cảnh đó, trợn mắt há mồm không ngờ những khỉ quỷ vừa rồi còn khiến chúng tôi khốn đốn đến chết, giờ lại bị xử lý dễ dàng như vậy. Chuyện này chẳng khác nào giáo sư đại học đi làm bài toán cấp ba, nhanh gọn đến mức khiến đám chúng tôi vắt óc cũng không theo kịp, chỉ biết tự thấy hổ thẹn. Dọn sạch đám lâu la phiền phức xong, chuỗi tràng hạt trong tay Tuệ Minh hóa thành roi, quất ba cái bên trái, bốn cái bên phải, xung quanh lão hiện lên một tầng Phật quang màu vàng như của bậc cao tăng đức độ, trang nghiêm rực rỡ. Những làn hắc khí đặc quánh quanh người Bạch Chỉ Phiến lập tức co rút lại...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 46

Chương 46: Sư đồ Chiếc quạt gấp thép tinh trong tay Bạch Chỉ Phiến La Thanh Vũ, mặt quạt được làm từ loại vật liệu đặc biệt không phải kim loại cũng không phải tơ lụa, rất khó bị hủy hoại. Vì vậy khi bị hạt Phật châu vàng óng phá không bay tới đánh trúng, hai thứ va chạm, Phật châu và nan quạt kim loại phát ra âm thanh trong trẻo, đồng thời một luồng năng lượng nén như bùng nổ cũng phát ra, nhưng vẫn không thể phá hủy nó. Chỉ là sức mạnh đó ép Bạch Chỉ Phiến phải lùi bay về sau mấy bước, bàn tay cầm quạt cũng không khỏi run lên. Tôi ngoái đầu nhìn lại, từ hướng địch tới vang lên tiếng bước chân của bốn năm người, đang nhanh chóng tiếp cận. Thấy viện binh xuất hiện, Bạch Chỉ Phiến không còn tâm trí trêu đùa tôi nữa, cổ tay xoay quạt, liền xông lên, định giết tôi diệt khẩu. Tôi sao lại không biết tâm địa tàn độc của gã, dù toàn thân vô lực, vẫn gượng ép một hơi trong lồng ngực, lảo đảo chạy về phía đường cũ. Bạch Chỉ Phiến xuất phát sau mà đến trước, lưỡi sắc trên nan quạt mắt thấy sắp x...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 45

 Chương 45: Bạch Chỉ Phiến hung hăng lộng hành Người tới chính là đám đồng đội trong trại huấn luyện của tôi: Lão Triệu, Tần Chấn, Vương Tiểu Gia, Bạch Lộ Đàm, còn có cả kẻ ngoài cuộc, ma cà rồng Will Gangrel. Bọn họ vốn đã chạy xa, đáng lẽ đang men theo đường lui mà chúng tôi đã thăm dò trước đó, nhưng lúc này lại không vội chạy trốn, ngược lại liều mình quay lại. Nhìn những vết thương chồng chất trên người họ, có thể thấy ở các hướng khác họ cũng chiến đấu cực kỳ gian khổ. Tôi thấy trên mặt trái của Vương Tiểu Gia thậm chí có một vết rách lớn như miệng trẻ con lật ra, chắc là dùng bí pháp cầm máu, nhưng nhìn cực kỳ dữ tợn đáng sợ, đã hủy dung; những vết thương tương tự, Tần Chấn, Lão Triệu và Bạch Lộ Đàm đều có, đặc biệt là Bạch Lộ Đàm, đi đứng cũng đã loạng choạng. Nhưng họ vẫn không do dự quay lại, biểu cảm trên mặt bi tráng, mang theo vẻ quyết tâm coi chết như không. Trong tất cả mọi người, chỉ có Chu Thần Thần và Lão Quang không xuất hiện, chắc là đang ở nơi an toàn chăm sóc ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 44

 Chương 44: Thời khắc hiểm ác Người đến thực ra không nhiều, tổng cộng chỉ có ba. Nhưng khi người đàn ông khiến người ta ấn tượng sâu sắc ấy xuất hiện trong tầm mắt tôi, đồng tử tôi vẫn không khỏi co rút dữ dội, tôi không biết đồng tử mình đã co lại bao nhiêu lần, nhưng có thể chắc chắn rằng lần này gần như khiến mắt tôi muốn mù luôn, ba người tới, kẻ dẫn đầu chính là “bạch chỉ phiến” của hội Quỷ Diện Bào Ca, kẻ có bốn hàng lông mày, La Thanh Vũ. Cái gọi là “bạch chỉ phiến” là tiếng lóng của Hồng Môn, vốn chỉ quân sư quạt mo, dạng nhân viên văn chức, nhưng thực lực của kẻ này, theo lời Lão Triệu nói, lại còn mạnh hơn cả kim bài hồng côn, tuyệt đối không thể xem thường. Ngoài La Thanh Vũ của hội Quỷ Diện Bào Ca, còn có hai người áo xanh. Hai người này không đeo mặt nạ quỷ biến dạng tiêu chuẩn một là ông lão râu trắng, giữa trán có một nốt ruồi thịt, một là mỹ phụ dung mạo xinh đẹp, mắt mày như xuân, tình ý dạt dào, phong tình quyến rũ, đều là nhân vật có tiếng tăm. Ba người lần theo...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 36

 Chương 36: Hồ sâu kinh hoàng, thanh đồng quan tôn Tôi và Will đứng đực ra như hai con ngỗng ngốc, đờ đẫn nhìn hình ảnh trên mặt hồ sâu liên tục biến đổi. Hiện ra trước mắt chúng tôi là một con dốc dựng đứng. Ở đó có một người đàn ông đeo kính, môi trên để hai chòm ria mép gọn gàng, đứng chắp tay sau lưng. Thời buổi này, người để ria chỉnh tề như vậy không nhiều, trông giống hệt kiểu “bốn hàng lông mày” của Lục Tiểu Phụng trong tiểu thuyết võ hiệp, chỉ cần nhìn một lần là khó mà quên được. “Lục Tiểu Phụng” này không đoán được tuổi, có thể ba mươi, cũng có thể bốn mươi, nhưng khí chất thì vừa sắc sảo vừa lão luyện. Bên cạnh hắn, một gã mặc áo choàng đen thấp gầy đang nói chuyện. Gã này xấu xí đến cực điểm, trông như thằng gù ở nhà thờ. Có một thanh niên quấn khăn xanh trên đầu đứng che ô cho hắn — mà kỳ thực, bầu trời phía trên họ u ám nặng nề, chẳng hề có ánh nắng. Một đám người áo đen bị bọc kín mít, động tác cứng đờ, cứ nhảy từng bước kỳ quái, khiến cảnh họ đi xuống con dốc dựng ...