Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim Tằm Cổ

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 5

Chương 5: Triệu hoán cục trưởng Trước khi tôi đến đây, xoay quanh những đặc tính của Kim Tằm Cổ mà mình tìm hiểu được từ cổ tịch, Ngô Lâm Nhất đã chuẩn bị hẳn mười một phương án. Quả không hổ là một người nuôi cổ xuất thân giáo sư học viện, trong mười một phương án ấy của ông ta, có phương án tiến từng bước vững chắc, tuần tự dần dần, có phương án ý tưởng bay bổng, đầy tính sáng tạo, có phương án tính khả thi cực cao, tỷ lệ thành công rất lớn... Những phương án này liên kết chặt chẽ với nhau, nghiêm cẩn thận trọng, cân nhắc chu toàn, được xây dựng hết sức bài bản, khiến người ta phải thán phục —— điểm duy nhất mà ông ta không hề cân nhắc chính là, nếu thực hiện theo mười một phương án này, đừng nói sâu béo chỉ to bằng ngón tay cái, cho dù có mười ngón tay cũng không chịu nổi một phen giày vò như vậy. Sâu béo là bản mệnh Kim Tằm Cổ của tôi, quan hệ giữa nó và tôi là đồng sinh cộng tử, coi sâu béo như chuột bạch thí nghiệm, vậy tôi làm sao chịu nổi? Quanh năm nuôi Cổ, sức khỏe của Ngô Lâ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 12

 Chương 12: Kết cục, sông ngầm dậy sóng Nghe được tin này, tôi không khỏi bật cười, cảm giác sống lưng cũng thẳng hơn không ít. Tiểu Đạo Lưu Manh nói với tôi rằng sáng mai anh ấy sẽ tới thành phố Nam Phương, đại khái đến tối là có thể gặp mặt Đại sư huynh, cũng coi như chúc mừng huynh ấy thăng chức, trở thành một phương chư hầu. À, Quách Một Ngón cũng sẽ tới. Tôi nghe đầu dây bên kia khá ồn ào, tiếng DJ vang dội không xa, biết hai gã này chắc chắn vẫn đang tiêu dao trong khu ăn chơi màu hồng ở Đông Quan, nên cũng không nói nhiều, chỉ bảo sáng mai gặp mặt rồi tính. Từ cục cảnh sát trở về khách sạn thì đã là nửa đêm về sáng. Muộn thế này mà còn gọi điện cho tôi, đủ thấy Tiểu Đạo Lưu Manh phấn khích đến mức nào. Nhiều ngày không gặp sâu béo, Đóa Đóa và Tiểu Yêu nhớ nhung thằng nhỏ ngốc nghếch đáng yêu này vô cùng. Vừa về đến phòng, hai đứa đã đuổi bắt nó khắp nơi, vui như phát điên. Đóa Đóa chạy vòng quanh phòng một hồi, cuối cùng cũng bắt được sâu béo, nhưng vừa chạm vào lại như sờ p...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 11

 Chương 11: Tỉnh lại, hai chó đánh nhau Kim Tằm Cổ lắc đầu ngoáy đuôi, miệng ngậm con bọ cánh cứng, vẫn là dáng vẻ của một tên ham ăn. Tôi đưa tay ra, thằng nhóc này cũng rất ngoan ngoãn, chỉ ba hai cái đã nuốt sạch con bọ cánh cứng xanh đen có kích thước bằng gần nửa thân nó, rồi bò lên đầu ngón tay tôi, kêu chíp chíp. Chỉ trong hai ba giây, tôi cảm thấy thứ nó vừa ăn trông có hơi quen mắt, lục lại ký ức một hồi, lúc này mới nhớ ra, đó chẳng phải chính là Thập Hương Trùng từng khiến tôi, chú Ba, Tiểu Đạo Lưu Manh  và những người khác ở tế điện Dạ Lang thuộc Thần Nông Giá phải nhiều lần lạc vào ảo cảnh hay sao. Thứ giống hệt bọ đánh rắm này cực kỳ lợi hại. Hôm đó, sau khi tìm được nó, Mèo Da Hổ đại nhân vô cùng đắc ý, còn nói với chúng tôi rằng thứ này là đại cao thủ trong giới huyễn thuật. Kim Tằm Cổ tuy đội vương miện trên đầu, tung hoành vô kỵ, nhưng lại rất kiêng dè nó, chẳng có lấy một chút tính khí nào. Thế nhưng giờ đây, sâu béo ăn nó lại giống như một tên sâu rượu nhắm...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 6

 Chương 6: Nghiệm Cổ Con giòi đó đang ngọ nguậy, thân béo mập, hình tròn, dạng đốt dài, phần đầu gần như đã thoái hóa hoàn toàn, chỉ còn một chút miệng đen nhỏ. Bị tôi dùng kẹp đầu nhọn dài kẹp lấy phần đầu, nó lập tức vặn vẹo dữ dội. Tôi muốn lấy ra khi còn sống nên điều chỉnh lực vừa phải để kéo ra, nhưng vừa dùng lực, Phó Tiểu Kiều liền tái mặt, không còn chút máu, đau đớn hét lớn: “Đau, đau, đau! Hu hu, đau quá…” Tiểu Yêu đưa cho tôi một chiếc đèn pin ánh sáng mạnh, tôi bật lên chiếu vào trong lỗ. Chỉ thấy phần đuôi con giòi đã bắt đầu liên kết với thịt bên trong, gần như thành một thể. Bên này tôi kéo giòi, chẳng khác nào móc thịt từ tim cô ra, tự nhiên đau đến cực điểm. Không còn cách nào, tôi tìm những lỗ chỉ có trứng giòi, moi những trứng đó ra, đặt vào một khay kim loại. Tôi quan sát kỹ, thứ này quả thật có chút khác với giòi ruồi thông thường, màu hơi ngả vàng, cũng nhỏ hơn. Tôi bắt đầu nhớ lại những chi tiết trong 《 Trấn áp sơn loan 12 pháp môn》 về “nuôi cổ”, nhưng không...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 17

  Chương 17: Lão già lưng còng, ác quỷ Thần Thông Trời đêm như một tấm màn úp xuống, bốn phía tối đen như mực, âm u nặng nề. Gió núi lùa qua rừng, phát ra những âm thanh quái dị như khóc than, như kể lể, lại như tiếng quỷ rít. Trên Đăng Tiên Lĩnh, chúng tôi mỗi người đều đào một cái hố nhỏ đủ chứa thân mình trong trận pháp. Những thứ như giun đất, dòi béo, rết đất, kiến sống ký sinh trong đất đều bị dọn sạch, sau đó san phẳng lại. Mỗi người ngồi thu mình trong hố, quấn chăn lông quanh người, bên trên phủ thêm một lớp cỏ, dán lá bùa “trấn ninh an tâm” mà lão Triệu đưa, thu liễm khí tức, lặng lẽ chờ địch đến. Tôi áp tai vào vách hố, kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía tây. Tiếng bước chân ấy nhẹ mà dồn dập, giẫm lên lớp lá mục và thảm cỏ, phát ra âm “sạt sạt” đứt quãng, khiến người nghe lạnh sống lưng. Tôi thấy ở một góc ẩn nấp không xa bên trái, Bạch Lộ Đàm đang ra hiệu tay cho chúng tôi: có ba người, một ông già, hai thiếu niên, thân thủ l...