Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Minh

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 34

 Chương 34: Thẳng đứng cực hạn, Lưu Minh cứu trợ Một bóng người bất ngờ chắn trước mặt tôi, va chạm dữ dội với kẻ đang lao tới. Người đó chính là Lưu Minh vẫn luôn âm thầm, ít nói. Lúc ấy hắn vốn chuẩn bị cùng lão Quang xuống vách đá, thậm chí đã dùng dây leo buộc thành dây an toàn chống trượt. Nhưng khi thấy kẻ định đẩy tôi xuống vực hung hãn lao tới, hắn không chút do dự, sải ba bước, trực tiếp lấy thân mình đón lấy. Điều tôi không ngờ nhất là, kẻ muốn giết tôi lại chính là Trần Khải Thịnh, người vừa rồi còn yếu ớt, đầu đau như búa bổ. Ánh mắt gã đỏ ngầu, gương mặt vặn vẹo dữ tợn, rõ ràng là trạng thái bị trúng tà. Ngay khoảnh khắc tôi quay đầu lại, chỉ thấy Lưu Minh và Trần Khải Thịnh khựng lại một nhịp, rồi cùng nhau rơi thẳng xuống vực. Quyết liệt, dứt khoát, ngoài mọi dự đoán của tất cả mọi người. Tôi không kịp nghĩ vì sao Trần Khải Thịnh lại biến thành như vậy, theo phản xạ vươn tay chụp lấy hai người đang rơi cạnh mình, chỉ mong cứu được một người. Nhưng tất cả diễn ra tron...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 32

 Chương 32: Địch tập, căng rồi zọt lẹ Nghe tôi hỏi, Lưu Minh cười thảm một tiếng: “Cũng chẳng có gì… chỉ là giết người rồi, trong lòng có bóng ma tâm lý, không vượt qua nổi, nên cuối cùng xuất ngũ thôi.” Tôi lặng lẽ gọi Kim Tằm Cổ ra, rồi điều khiển nó chui vào cơ thể lão Quang để hút độc. Cảm thấy sau lưng truyền tới một luồng lạnh buốt vừa tê vừa ngứa, lão Quang không nhịn được đưa tay ra sờ, còn định xoay người lại nhìn. Tôi lập tức vỗ một cái gạt tay hắn ra, rồi gọi hai anh lính bên cạnh giữ chặt lấy hắn. Không vùng vẫy được, lão Quang đành mặc kệ, nhìn sang Lưu Minh đang ủ rũ vì đồng đội hy sinh, thở dài: “Hồi đó lão Lưu ở tuyến biên giới giết một tên buôn ma túy, kết quả là không chịu nổi về tâm lý. Sau này làm nhiệm vụ hay mắc sai sót, rồi xuất ngũ sớm. Lúc ấy tôi còn tiếc cho cậu ta lâu lắm… nhưng giờ nhìn lại, vậy cũng tốt, ít nhất còn hơn kết cục của mấy anh em như Lương Úy, Tiên Phong.” Lưu Minh lập tức bật khóc, nói: “Lão Quang, tôi… tôi đúng là một thằng đào ngũ. Ông đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 12

  Chương 12: Cố nhân Lưu Minh và Ngụy Mạt Mạt Tiếng súng dồn dập kia, lúc dài lúc ngắn, vang vọng trong khe núi nhỏ. Nhờ có rừng cây hấp thụ bớt âm thanh, nên không truyền đi quá xa. Chỗ chúng tôi đứng vừa đúng lưng chừng sườn núi. Nghe tiếng súng nổ, ai nấy đều phản xạ theo bản năng huấn luyện, cúi thấp người, tản ra hai bên đường ẩn nấp, tránh bị phát hiện. Trong rừng, hai nhóm người đang truy đuổi lẫn nhau. Bên chạy trốn cầm súng săn của dân vùng núi, còn bên truy kích thì dùng súng ngắn, mỗi người một khẩu, hỏa lực dày đặc. Hai bên rượt đuổi nhau một lúc, dường như đang tiến thẳng về phía chúng tôi. Hai nhóm này chắc chắn không phải người của đội huấn luyện, vì ngoài dao găm răng hổ và xẻng công binh, tất cả học viên đều không được mang theo súng. Nhưng giữa vùng núi sâu thế này, rốt cuộc là ai dám ngang nhiên nổ súng? Là quân đội, hay là kẻ nào khác? Nằm rạp trong đám cỏ, tôi đầy nghi hoặc, liếc nhìn các đồng đội đang ẩn mình sau đá hoặc bụi gai, trong lòng dâng lên một cảm gi...