Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lạc Luy Dương

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 23

 Vong linh nhà cổ - 23 Trời sáng rồi, Diêu Phong ngẩng đôi mắt đỏ hoe hơi sưng lên. (Nếu lúc này bạn may mắn nhìn thấy gã, sẽ phát hiện trong mắt gã đang tỏa ra thứ ánh sáng khác thường.) Gã bước ra khỏi hang động, tháo khẩu trang che nửa khuôn mặt xuống, hít sâu một hơi. Ánh mặt trời nghiêng nghiêng ấm áp phủ lên người, xua tan mùi ẩm mốc trên thân thể, khiến cả người nhẹ nhõm hẳn, mang theo cảm giác lâng lâng khó tả. Gã sờ chiếc máy ảnh trong ba lô nhỏ. Đó là đồ mượn từ Khương Viễn Hoa. Thuận tay còn lấy thêm một cuộn phim trắng chưa dùng, giờ đã chụp hết sạch rồi. Nghĩ tới cảnh Khương Viễn Hoa biết toàn bộ cuộn phim vốn dùng để chụp phong cảnh và người đẹp lại bị đem chụp tĩnh vật, chắc sẽ khóc mất. He he, nghĩ tới đó, gã không nhịn được bật cười. Gã vui vẻ bước nhanh về phía đại trạch Từ gia: “Ơ? Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.” Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: “Rốt cuộc là chỗ nào không đúng nhỉ?” Gã nghĩ mãi... Sao mọi người đều đang bận rộn chạy tới chạy lui vậy? À! Chính sảnh p...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 13

 Vong linh nhà cổ - 13 “Đừng nản lòng.” Lão Mã an ủi Trâu Thanh Hà: “Chó nghiệp vụ đã được huấn luyện đặc biệt, chúng ta quay lại tìm tiếp thử xem.” “Mẹ kiếp, mưa kiểu này thật khiến người ta bực bội.” Chu Quân cáu kỉnh giũ nước đọng trên áo mưa: “Thằng chó chết đó rốt cuộc trốn đi đâu rồi? Lão Mã, anh nói xem liệu hắn có quay về Lâm Hạ không? Hay chạy sang nơi khác rồi? Dù sao cũng đã qua lâu như vậy.” “Chúng ta không có tư liệu về Hà Quy Hương, khó phán đoán kiểu hành động của hắn.” Đội trưởng Doãn gõ gõ trán mình. Cả nhóm chỉ đành quay lại đường cũ, đường núi bị nước mưa ngâm trở nên lầy lội, giày hắn cũng bẩn hết cả. Đường càng lúc càng khó đi. Giờ chó nghiệp vụ đi chậm lại, liên tục đánh hơi khắp nơi: “Ít nhất họ không rời đi theo con đường này. Nếu không… bạn học của thiếu niên thám tử đây sẽ không bị đứt mùi ở chỗ này.” “Hơn một giờ trước có một ngã rẽ, 702 dường như từng cảm nhận được bên kia cũng có mùi.” Viên cảnh sát huấn luyện chó vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng. “...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 8

 Vong linh nhà cổ - 08 “Người đánh anh là ai?” Giọng Trâu Thanh Hà run rẩy. Cậu sợ, cực kỳ sợ. Không có anh Liễu bên cạnh, phía sau cậu không còn chỗ dựa, đến đứng cũng không vững nổi. Sau khi đến Bắc Kinh, Diêu Phong là người bạn thân nhất của cậu, cậu không muốn nghĩ đến khả năng Diêu Phong đã gặp chuyện. Nhưng tình hình hiện tại là Diêu Phong đã trốn thoát, tháo được còng rồi mất tích. Nếu cậu ấy còn tập kích cảnh sát… thì một người vốn vô tội cũng sẽ bị gán tội danh. Diêu Phong, cậu đang ở đâu? Vì sao lại bỏ chạy? Trâu Thanh Hà nghĩ mãi không hiểu lý do Diêu Phong rời đi. Diêu Phong biết vài trò ảo thuật, rất có thể tự mình mở được còng tay… Thanh Hà từng thấy cậu ấy chơi những cơ quan tinh xảo để tháo các loại khóa khó, ví dụ như hai tay rõ ràng bị vòng thép khóa chặt, vậy mà chỉ xoay cổ tay một cái đã thoát ra. Trong mấy trò đó, Thanh Hà chưa từng thắng nổi Diêu Phong. “Thằng chó họ Hà!” Chu Quân vừa xoa đầu vừa đột nhiên biến sắc, đưa tay sờ bao súng bên hông thường ngày, tr...