Vong linh nhà cổ - 23 Trời sáng rồi, Diêu Phong ngẩng đôi mắt đỏ hoe hơi sưng lên. (Nếu lúc này bạn may mắn nhìn thấy gã, sẽ phát hiện trong mắt gã đang tỏa ra thứ ánh sáng khác thường.) Gã bước ra khỏi hang động, tháo khẩu trang che nửa khuôn mặt xuống, hít sâu một hơi. Ánh mặt trời nghiêng nghiêng ấm áp phủ lên người, xua tan mùi ẩm mốc trên thân thể, khiến cả người nhẹ nhõm hẳn, mang theo cảm giác lâng lâng khó tả. Gã sờ chiếc máy ảnh trong ba lô nhỏ. Đó là đồ mượn từ Khương Viễn Hoa. Thuận tay còn lấy thêm một cuộn phim trắng chưa dùng, giờ đã chụp hết sạch rồi. Nghĩ tới cảnh Khương Viễn Hoa biết toàn bộ cuộn phim vốn dùng để chụp phong cảnh và người đẹp lại bị đem chụp tĩnh vật, chắc sẽ khóc mất. He he, nghĩ tới đó, gã không nhịn được bật cười. Gã vui vẻ bước nhanh về phía đại trạch Từ gia: “Ơ? Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.” Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: “Rốt cuộc là chỗ nào không đúng nhỉ?” Gã nghĩ mãi... Sao mọi người đều đang bận rộn chạy tới chạy lui vậy? À! Chính sảnh p...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)