Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phướn Linh

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 17

  Chương 17: Lão già lưng còng, ác quỷ Thần Thông Trời đêm như một tấm màn úp xuống, bốn phía tối đen như mực, âm u nặng nề. Gió núi lùa qua rừng, phát ra những âm thanh quái dị như khóc than, như kể lể, lại như tiếng quỷ rít. Trên Đăng Tiên Lĩnh, chúng tôi mỗi người đều đào một cái hố nhỏ đủ chứa thân mình trong trận pháp. Những thứ như giun đất, dòi béo, rết đất, kiến sống ký sinh trong đất đều bị dọn sạch, sau đó san phẳng lại. Mỗi người ngồi thu mình trong hố, quấn chăn lông quanh người, bên trên phủ thêm một lớp cỏ, dán lá bùa “trấn ninh an tâm” mà lão Triệu đưa, thu liễm khí tức, lặng lẽ chờ địch đến. Tôi áp tai vào vách hố, kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía tây. Tiếng bước chân ấy nhẹ mà dồn dập, giẫm lên lớp lá mục và thảm cỏ, phát ra âm “sạt sạt” đứt quãng, khiến người nghe lạnh sống lưng. Tôi thấy ở một góc ẩn nấp không xa bên trái, Bạch Lộ Đàm đang ra hiệu tay cho chúng tôi: có ba người, một ông già, hai thiếu niên, thân thủ l...