Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Khương Viễn Hoa

Hóa Vụ - Chương 12.10

 Hào quang của mặt trời - 10 “Cậu quan sát cũng kỹ thật đấy.” Lão Thôi đứng bên cạnh khen một câu, nhưng lời khen ấy phát ra từ miệng hắn lại luôn khiến người ta có cảm giác như đang mỉa mai. “Lúc đó đông người quá, anh ta giẫm phải chân tôi.” Khương Viễn Hoa hơi tủi thân. Liễu Hạ Khê khép cuốn sổ ghi chép lại, tắt chiếc máy ghi âm cỡ nhỏ (hiện giờ ngoài việc tự ghi chép, với những lời khai quan trọng anh còn dùng máy ghi âm để lưu lại), rồi lấy cuốn sổ vẽ nhỏ luôn mang theo bên mình, dựa theo lời miêu tả của Khương Viễn Hoa nhanh chóng phác họa một bức chân dung toàn thân, vừa vẽ vừa chỉnh sửa theo ý kiến của Khương Viễn Hoa... “Anh họ cậu trông đúng là có phong thái của một thám tử nổi tiếng.” Đinh Tùy Hiển hạ thấp giọng nói với Trâu Thanh Hà. Dù đã cố nói rất nhỏ nhưng vẫn đủ để những người bên cạnh nghe thấy. Trâu Thanh Hà cười, lời này nghe thật dễ chịu: “Lão Đinh, lão đại, lúc đó hai người có phát hiện điều gì bất thường không?” “Chuyện này thì...” Lão Đinh gãi đầu nghĩ ngợi:...

Hóa Vụ - Chương 12.9

 Hào quang của mặt trời - 09 "Lách bị xuất huyết nội, trên người có nhiều vết bầm do bị đánh, trên cổ tay có dấu vết từng bị trói. Bước đầu phán đoán cô ấy đã không ăn uống ít nhất hơn mười tiếng đồng hồ. Cánh tay phải có một vết dao sâu khoảng một centimet, dài chừng hai tấc, máu đã nhuộm đỏ cả chiếc áo len, hiện vết thương đã đông máu. Căn cứ vào mức độ đông máu của vết thương, có thể suy ra vết dao được gây ra khoảng hơn mười tiếng trước." Sau khi được cấp cứu ban đầu, Hứa Huỳnh Huỳnh được đưa lên xe cứu thương. Chu Linh bước đến bên cạnh Liễu Hạ Khê, nhỏ giọng báo cáo những gì mình đã nắm được. "Cô đi theo đến bệnh viện, xem có phát hiện gì khác không." Mày Liễu Hạ Khê vẫn luôn nhíu chặt. Anh không ngờ một minh tinh sân khấu như Hứa Huỳnh Huỳnh lại bị người ta hành hạ đến mức này... Cô bị giam giữ, bị thương, vậy tại sao không báo cảnh sát? Cô xuất hiện ở đây một mình hay bị người khác ép buộc? Liễu Hạ Khê ngồi xuống hàng ghế ngay phía sau số ghế của Hứa Huỳnh H...

Hóa Vụ - Chương 12.6

 Hào quang của mặt trời - 06 "Quản lý Ngô, anh đi chuẩn bị vài tấm ảnh của Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh, để chúng tôi tiện tìm người." "Đúng đúng, nhìn cái đầu óc này của tôi, sao lại quên mất chuyện đó chứ? À, tôi có áp phích đây, để tôi đi lấy ngay." Quản lý Ngô của đoàn kịch vừa vỗ đầu mình vừa vội vàng quay người rời đi. Ra đến bên ngoài nhà thi đấu, luồng không khí lạnh ngoài trời ập vào cơ thể cường tráng của Liễu Hạ Khê, lúc này anh mới nhớ ra chênh lệch nhiệt độ trong ngoài rất lớn, mà áo khoác của mình vẫn đang đắp trên người Thanh Hà. Có nên quay lại lấy áo không? Vừa nghĩ đến đó, một chiếc áo khoác đã được khoác lên vai anh. Không cần quay đầu, anh cũng biết người làm động tác đó là ai. "Sao em cũng ra đây rồi, không xem diễn nữa à?" Tuy đồng nghiệp đều đang đợi phía trước, bước chân Liễu Hạ Khê vẫn dừng lại. "Đã xảy ra chuyện gì?" Trâu Thanh Hà mang theo giọng nói ngái ngủ mệt mỏi hỏi. So với nhạc kịch, cậu hứng thú với vụ án hơn. ...

Hóa Vụ - Chương 12.4

  Hào quang của mặt trời - 04 Tiễn vị khách cuối cùng vẫn còn lưu luyến không thôi, thời gian đã là hai giờ mười lăm phút sáng. Trâu Thanh Hà xoa cánh tay đau nhức, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng bừa bộn. Cậu cũng muốn dọn dẹp lắm, nhưng chỉ với sức một mình mà thu xếp cả một không gian rộng như vậy thì quả thực quá khó. Sáng mai cậu còn phải lên lớp nữa, giờ buồn ngủ đến mức mí mắt cứ sụp xuống không ngừng. Lão Đinh, Lão Trần và cả đám đã chuồn mất từ lâu, chỉ còn Khương Viễn Hoa ở lại với cậu. Tối nay Tiểu Khương định ngủ luôn ở đây. Từ khi phát hiện chiếc sofa trong phòng riêng còn thoải mái hơn giường ký túc xá, cậu ta thường xuyên ngủ lại quán bar qua đêm. Toàn bộ thành viên ban nhạc Phong Linh Thảo vẫn còn ở đây. Họ đang nghỉ trong một phòng riêng. Trâu Thanh Hà không nhịn được nghĩ: xem ra họ đang đợi thanh toán thù lao. Điện thoại của anh Ba Liễu vẫn tắt máy, hoàn toàn không liên lạc được. Phải làm sao đây? Cũng chẳng biết anh Ba đã thỏa thuận riêng với ban nhạc như thế nào, ...

Hóa Vụ - Chương 12.1

 Hào quang của mặt trời - 01 "Vé à? Đẹp thật đấy. Là vé gì vậy?" Trâu Thanh Hà nhận từ tay Liễu Hạ Khê một xấp vé màu in hai mặt, bốn màu, kích thước 21×7 cm. Chúng được in vô cùng tinh xảo, còn có cả phong bì màu bọc bên ngoài. Chừng này chắc tốn không ít chi phí. "Nhạc kịch." Liễu Hạ Khê cởi áo khoác ngoài trước, treo lên giá. Trời lạnh thật. Qua Tết Dương lịch, đã bước sang năm 1996. Mùa đông này như thể có người từ trên trời không ngừng hắt từng chậu nước đá xuống, muốn đông cứng người Bắc Kinh thành những pho tượng băng sống. Nhiệt độ trong căn phòng có lò sưởi khiến gương mặt đã tê cóng dần lấy lại sức sống. "Nhiều vé thế này?" Hẳn phải hơn mười tấm. Trời ơi, giá vé đắt thật! Một tấm mà hơn một trăm tệ. "Người khác tặng. Em có thể mang cho bạn học của em. Nếu em không cần thì anh sẽ nhờ anh cả mang đến công ty phát làm phúc lợi cho nhân viên. Tối ngày kia bảy giờ rưỡi vào cửa, tám giờ chính thức bắt đầu. Nếu em muốn xem thì chỗ anh còn có hai vé...

Hóa Vụ Chương 11 - Phiên Ngoại 1.4

Khi họ Liễu gặp gỡ họ Tề - 04 "Tôi đi cùng cậu." Tề Ninh đứng dậy. Tối nay y cũng chẳng có hoạt động gì khác, ngồi mắt to trừng mắt nhỏ với Trâu Thanh Hà để giết thời gian thì thật quá vô vị. Y có tổng cộng ba ngày nghỉ, vốn tưởng hôm nay sẽ ở lại đám cưới cả ngày, giờ kế hoạch thay đổi nên thời gian cũng dư dả. "Em cũng đi." Trâu Thanh Hà định thay bộ quần áo thường ngày rồi đi cùng hai người. "Không cần đâu." Liễu Trục Dương ngăn cậu lại: "Chuyện ngoài xã hội em đừng dính vào." Nói đùa à! Trước khi xuất ngoại, Liễu Hạ Khê đã nhiều lần dặn hắn: nhờ anh trông nom Thanh Hà một chút, nhưng đừng để cậu ấy tiếp xúc với những thứ không tốt ngoài xã hội, ý là đừng để cậu ấy ra vào quán bar. Nếu không... Hừ hừ... Tuy lời đe dọa không nói hết, nhưng ý tứ bên trong cũng đủ khiến người ta không dám xem nhẹ. Lời của lão Lục vẫn nên nghe một chút, nếu không sau này ngay cả chỗ ăn chực cũng chẳng còn. Đúng vậy, vấn đề của thế giới người lớn thì cứ để người lớ...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 15

 Vong linh nhà cổ - 15 Trâu Thanh Hà chống một tay lên đầu, hàng mi khẽ rũ xuống, trong lòng rất khó chịu. Cậu mơ hồ cảm thấy vụ án này có liên quan tới việc phẩm hạnh của một vài cảnh sát có vấn đề. Doãn Cửu Nguyệt thở dài, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa: “Thời gian chính xác các cậu rời đi là mấy giờ?” “Gần mười một giờ đêm.” “Lần cuối Lão Mã liên lạc với La đội trưởng bọn họ cũng đúng vào khoảng thời gian đó.” Doãn Cửu Nguyệt đứng dậy, chuyển ánh mắt sang Trâu Thanh Hà: “Thiếu niên trinh thám, anh họ cậu cũng là cảnh sát đúng không?” “Ừm.” “Anh ta có từng nói với cậu, điều một cảnh sát sợ nhất chính là phải nghi ngờ đồng nghiệp của mình không?” Anh Liễu chưa từng nói câu như vậy. Trước đây ở quê, quan hệ giữa anh Liễu với đồng nghiệp rất tốt. Có lẽ vì là nơi nhỏ, công việc phân chia trong ngành cảnh sát không quá chi tiết, chuyện gì cũng phải quản một chút, việc vặt cực nhiều, nên quan hệ giữa người với người ngược lại đơn thuần hơn. Sau khi trở về Bắc Kinh, công việc của anh Liễ...

Hóa Vụ - Chương 10.1

 Năm nhân chứng - 01 Mạnh Hân là luật sư. Hai mươi phút trước, cô vừa rời khỏi viện kiểm sát. Lúc này, cô đang đi trên vỉa hè. Cô không có xe riêng, đó là một khoản tiêu dùng đắt đỏ, với năng lực kinh tế hiện tại của cô thì chưa đạt tới mức đó. Cô lấy được chứng chỉ hành nghề luật sư cũng mới chỉ một năm. Trong một năm này, những vụ án giao đến tay cô đều là tranh chấp dân sự, trong đó phần lớn là các vụ hòa giải ly hôn. Bản thân cô càng muốn được xử lý các vụ án hình sự hơn, đáng tiếc là không có loại án này tìm đến cô. Hôm nay, cô rất vui. Vụ án mà văn phòng luật sư giao cho cô đến viện kiểm sát tiếp nhận là một vụ tai nạn giao thông. Một trong các bị cáo không có khả năng kinh tế để thuê luật sư, nên phía viện kiểm sát chỉ định luật sư bào chữa miễn phí cho anh ta. Cô mặc một bộ vest màu xanh ô-liu, đương nhiên là kiểu dáng thời trang, áo vest phía trên, váy ống phía dưới. Để trông chín chắn hơn, cô búi tóc dài lên, chiếc kính cô đeo cũng là kiểu đang thịnh hành. Một cơn gió lớn...