Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Liễu Kiêu Tuấn

Hóa Vụ - Chương 9 [PN10]

  Những người đàn ông họ Liễu - 10 Vừa gặp mặt, Liễu Hạ Khê ôm chặt Trâu Thanh Hà, không chịu buông ra nữa. Thanh Hà mỉm cười, mắt hơi ướt, tuy bị ôm chặt đến mức khó thở, nhưng trong lòng lại có cảm giác ngọt ngào như vừa trải qua kiếp nạn trở về. Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng Liễu Hạ Khê, giọng nghẹn lại gọi: “Anh Liễu.” Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ hóa thành hai chữ này. Cảm xúc mãnh liệt của anh Liễu truyền qua cơ thể kề sát, xa nhau năm ngày mà dài như cả một thế kỷ. “Này, hai người như vậy khó coi lắm đấy.” Liễu Trục Dương đóng cửa phòng bệnh lại, chặn những ánh mắt tò mò bên ngoài. “Muốn ôm thì về nhà mà ôm.” Vì chuyện của họ mà anh bị đổ oan một trận lớn, cơn giận âm ỉ trong bụng không có chỗ trút, nói đi nói lại đều là tại cái tên họ Tề kia! Hừ, cuối cùng cũng tống cổ được tên đó đi rồi. Liễu Hạ Khê buông Thanh Hà ra: “Đồ đạc thu dọn xong chưa?” “Ừ.” Nhìn hai người họ... Liễu Trục Dương có chút cô đơn, có chút trống rỗng. Bây giờ Hạ Khê coi như giống anh, đều là người bị ông c...

Hóa Vụ - Chương 9 [PN7]

 Những người đàn ông họ Liễu - 07 Cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ đông. Thanh Hà vươn vai, từ trên giường bò dậy. Anh Liễu đã đi làm, trong phòng ngủ đọng lại đầy mùi của đàn ông. Dù không có người thứ hai ở đây, Thanh Hà vẫn bất giác đỏ mặt. Cậu mở cửa sổ, luồng không khí lạnh tràn vào trong phòng. Thanh Hà vội bắt tay vào việc, lấy ga giường và vỏ chăn ra thay cái mới. Bắt đầu kỳ nghỉ đông cũng chính là lúc đến ngày tổng vệ sinh. Ừm, vẫn còn một chuyện khiến Thanh Hà phiền não... bài tập mà anh Thừa giao cho cậu. “Hehe.” Trâu Thanh Hà đột nhiên một mình cười ngốc, vừa vỗ vào ngực mình vừa lẩm bẩm: “Cứ từng bước một mà làm, làm việc không được nôn nóng, càng không được có tâm lý sợ hãi.” Chuông cửa vang lên. Sẽ là ai nhỉ? Bên ngoài cửa đứng một quân nhân trông không đoán được tuổi, dáng người tinh anh, có đôi lông mày rậm mắt to đặc trưng của đàn ông nhà họ Liễu, thậm chí ngũ quan còn nổi bật hơn cả anh Liễu, như được gọt giũa bằng dao. “Có gì ăn không? Đói chết rồi.” Anh ta sải bước v...