Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 23

 Chương 23: Bạn cũ gặp lại, ngậm ngùi không thôi Tên hắc bào này có hai chiếc răng nanh trên dưới cực kỳ sắc nhọn, trắng sáng, dài vượt hẳn các răng bên cạnh một đoạn lớn, dường như mang theo một loại ma lực cực mạnh. Tôi nghiêng đầu né tránh, đồng thời dồn sức đâm sâu dao Hổ Nha vào trong, nhưng chuyện ngoài dự liệu là vết thương ở cổ hắn lại bắt đầu co rút lại, mạch máu uốn éo như giun đất, phát ra âm thanh khiến người nghe rợn cả răng. Máu có màu tím đen, kẹp chặt lấy lưỡi dao của tôi. Cùng lúc đó, móng tay hắn bắt đầu dài ra, sắc bén, trông như làm bằng vật liệu thủy tinh hữu cơ. Nhưng rất nhanh, bên cạnh tôi đã có thêm mấy đôi tay của đồng đội vươn tới, giữ chặt tay chân hắn. Tiểu Yêu Đóa Đóa kịp thời xuất hiện giữa tôi và tên hắc bào, nắm đấm trắng nõn giơ cao, rồi nện thẳng vào cái miệng đang há to của hắn. Bịch, bịch, bịch… Nắm đấm của Tiểu Yêu Đóa Đóa cứng như ngọc, đập vào mặt hắn phát ra âm thanh như gõ sắt, kỳ quái vô cùng, như thể đó không phải mặt người mà là một lớp ...

Hóa Vụ - Chương 10.5

Năm nhân chứng - 05 "Không, không phải cảnh sát không chú ý tới điểm này." Sau khi đi theo chiếc xe ba bánh vòng vo mấy lượt, Mạnh Hân đã rất mệt mỏi mà vẫn không lấy được lời khai của chú Hoa. "Là do sức khỏe của Vu Quý Giang không tốt. Ông ta bị cao huyết áp, đường huyết cao, bệnh tim mạch vành… Lúc đó… ông ta bị xuất huyết não… người choáng váng rồi đầu chúi xuống." "Thế nào?" Diêu Phong hạ giọng hỏi cô. Cô lắc đầu. Trâu Thanh Hà cười híp mắt nhìn chú Hoa: "Chào ông. Ông là chú Hoa phải không?" Chú Hoa cảnh giác nhìn cậu, ánh mắt đảo qua ba thiếu niên. Quần áo của Diêu Phong rất bình thường, áo quần đều nhăn nhúm… Khương Viễn Hoa ăn mặc có phần lôi thôi, áo sặc sỡ phối với quần dài màu xám, dưới chân đi giày da nâu. Chỉ có Trâu Thanh Hà là ăn mặc gọn gàng, trông có vẻ có thân phận. "Ông biết không? Làm chứng giả là sẽ bị kết án." "Nói bậy! Tôi không làm chứng giả." Chú Hoa phản bác kịch liệt. Ông ta chỉ là dân thường, không...

Hóa Vụ - Chương 10.4

 Năm nhân chứng - 04 Diêu Phong có chút mất kiên nhẫn, bọn họ ngồi trong phòng tiếp khách chờ hơn bốn mươi phút, mà Mã Hồng Cương vẫn chưa lộ mặt lần nào. Hắn không nhịn được, đi hỏi quầy lễ tân, cô gái mỉm cười ngọt ngào nói: “Xin lỗi, cuộc họp của tổng giám đốc vẫn chưa kết thúc.” “Ơ? Đây chẳng phải Tiểu Mạnh sao? Cô ở đây à?” Luật sư trưởng Mạc Văn Vệ dẫn theo trợ lý bước vào phòng tiếp khách, nhìn thấy Mạnh Hân thì vừa có chút ngạc nhiên, lại như đã hiểu ra. Cô lễ tân bưng hai tách trà nóng tới, vẫn cười ngọt ngào: “Mời hai vị đợi một lát.” “Luật sư Mạc.” Mạnh Hân đứng dậy chào. “Người này là?” Mạc Văn Vệ nhìn sang Diêu Phong. Diêu Phong mỉm cười ngồi xuống: “Tôi là trợ lý mới được cô ấy thuê, mang tính chất cá nhân.” Mạc Văn Vệ xòe tay, cười nhạt. “Luật sư Mạc, giám đốc mời.” “Chúng tôi đến trước mà, sao…” Mạnh Hân kéo Diêu Phong lại, ngăn không cho hắn nói tiếp. “Xin lỗi, các vị là hôm nay tạm thời đến hẹn gặp giám đốc. Còn luật sư Mạnh bọn họ là đã hẹn trước từ hôm qua.” Cô ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 22

 Chương 22: Chấn Kính dị biến, bị quỷ cắn Những tình huống ngoài ý muốn như thế này tầng tầng bất tận, khiến thần kinh đang căng như dây đàn của tôi, suýt chút nữa thì đứt phựt. Tôi bảo những người khác ở lại tại chỗ bố trí trận địa phòng ngự, rồi cùng Đằng Hiểu lặng lẽ mò tới chỗ họ phát hiện có giao đấu, hai Đóa Đóa bám sát phía sau. Đi được khoảng hơn chục mét, chúng tôi đến bên một bụi cỏ cạnh con suối nhỏ, trong bóng tối có một cánh tay thò ra, ra hiệu cho chúng tôi ẩn nấp. Tôi nhìn thấy sắc mặt nghiêm trọng đến mức như nhỏ ra nước của lão Triệu, trong lòng nặng trĩu, liền ngồi xổm xuống, nhìn về phía phát ra động tĩnh. Nơi xảy ra chiến đấu là bên bờ con suối nhỏ rộng chưa đến ba mét. Trên bãi cỏ xanh, bốn bóng đen không ngừng lay động, nhanh đến mức dường như chỉ còn lại tàn ảnh. Thật sự, tôi rất ít khi thấy trận chiến nào nhanh và dứt khoát như vậy, giống hệt trận quyết đấu đặc sắc nhất trong phim Sát Phá Lang, tốc độ của đôi bên khiến người ta phải trợn mắt há mồm. Có người...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 21

Chương 21: Kẻ áo đen ác đấu bên khe suối Thiếu niên kia trúng một đao, khó nhọc ngẩng đầu nhìn chúng tôi một cái, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng và không thể tin nổi. Có lẽ do đã quen thấy cảnh lớn, cũng có lẽ vì mang trong mình bản lĩnh cao cường, trong lòng thiếu niên này có một cỗ ngạo khí ngút trời. Có lẽ nó đã tính rằng, vì thân phận, chúng tôi không dám làm gì nó; còn những thứ như thôi miên mê hồn, đối với người tu hành đã qua huấn luyện, ý chí kiên định, gần như rất khó thực hiện -- như trước kia tôi thôi miên Lý Đức Tài kiểu người bình thường, cũng đã phải tốn không ít công phu, huống hồ là loại thiên tài tu hành nổi danh từ nhỏ như nó. Cho nên nó rất ngông cuồng, cho rằng chúng tôi không làm gì được nó. Nhưng nó lại không ngờ tới một điều: đã không có tác dụng, thì chúng tôi hoàn toàn có thể giống như giết chó, không chút do dự mà giết nó. Tình hình lúc này vô cùng căng thẳng. Tin tức bằng máu tươi của Lưu Gù nếu đã bắn đi, thì tên “Bạch Chỉ Phiến” của hội Quỷ Diện Bào Ca, kẻ hô...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 20

 Chương 20: Liệt dương phá không, Chấn Kính ngấm dần Cái đầu bò mặt người kia nhìn từ xa thì vô cùng khổng lồ, gần như che kín cả tầm mắt của chúng tôi, nhưng rốt cuộc lớn đến mức nào thì hoàn toàn không có cách gì miêu tả cụ thể; thế nhưng khi chúng tôi chạy lên tới sườn núi, lại phát hiện cái đầu ấy thực ra không to như lúc ngẩng lên nhìn, không biết là do hiện tượng phản xạ gợn sóng hay một dạng quy luật không gian cao cấp nào đó, chỉ cảm thấy nó cùng lắm cũng chỉ lớn hơn con Đòi Hồn một vòng mà thôi. Thứ này không giống kiểu Ngưu Ma Vương trong phim ảnh, những nếp nhăn trên mặt nó dường như được tạo thành từ vô số sinh vật bò sát, dày đặc chen chúc, ngọ nguậy không ngừng, mỗi một con đều mang khí tức riêng. Vô số màu sắc đan xen khiến nó trở thành một ma linh kinh khủng, hỗn loạn đến mức chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến người ta sụp đổ — tôi gần như không thể miêu tả cụ thể hình dạng của nó, bởi từ đầu đến cuối tôi chỉ kịp liếc nó một lần, đã bị nỗi sợ hãi bóp chặt lấy tim. G...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 19

 Chương 19: Đòi Hồn nhiên mệnh, thiên hàng cự quỷ Y học cổ truyền cho rằng, lục phủ ngũ tạng khí trệ huyết ứ, sẽ khiến sắc mặt u ám vàng vọt, hình thành đốm đồi mồi. Nhưng những đốm đồi mồi trên người lão già gù này lại là một loại phù văn trên da cực kỳ lợi hại. Một khi chúng chuyển động, liền hóa thành chiêu thức mang uy lực hủy thiên diệt địa, thổi tan lớp sương mù mê trận mà chúng tôi bố trí ở sườn âm của Đăng Tiên Lĩnh như cơn cuồng phong cấp mười. Trong chốc lát, phù giấy bay tán loạn, đá tảng xê dịch, phần lớn phù chú, đá trận và lệnh kỳ cấu thành trận pháp đều bị lệch vị trí nghiêm trọng ngay tức khắc, khiến toàn bộ trận pháp sụp đổ. Chúng tôi liên tiếp lùi về sau, co rút thân mình, tránh bị cuốn bay. Trong cơn cuồng phong ấy, kẻ duy nhất còn đứng vững chỉ có lão gù. Thân hình chưa tới mét sáu lăm, lưng còng của lão, trong khoảnh khắc ấy lại trở nên vô cùng cao lớn. Sau khi luồng khí bộc phát qua đi, thấy chúng tôi chật vật nằm rạp trên đất, lão gù cười ha hả, nói: “Nhìn mấ...

Ngũ Đại Tặc Vương Phần 2 - Chương 9

 Chương 9: Thu nhật trùng minh Hỏa Tiểu Tà rón rén đi tới trước cổng chùa, đảo mắt nhìn quanh. Núi rừng vắng lặng, chỉ có tiếng chim, không thấy bóng người. Hai cánh cửa lớn sơn đen của Nạp Hỏa Tự đóng chặt, bên trong tĩnh mịch khác thường, không hề có tiếng tụng kinh hay chuông mõ vang ra. Hỏa Tiểu Tà đưa tay định gõ cửa, nhưng do dự một chút rồi lại rụt tay về, nghĩ bụng: nơi này trông rõ là chùa chiền, sao lại tụ tập lắm đạo tặc như vậy? Không khỏi lùi lại một bước, quan sát kỹ thêm lần nữa hai bên cổng, quả thật không có gì dị thường. Cậu nghiến răng, mặc kệ, đã đến thì cứ vào, giơ tay lên chuẩn bị gõ cửa. Ai ngờ cửa chùa “kẽo kẹt” một tiếng, tự mở ra, một vị hòa thượng trung niên bước ra. Hỏa Tiểu Tà giật mình nhảy lùi một bước, mấy ngày nay gặp quá nhiều chuyện lạ, sớm đã như chim sợ cành cong. Vị hòa thượng chắp tay, nói: “Thí chủ, xin xuất trình thẻ số.” Hỏa Tiểu Tà thở phào nhẹ nhõm, nghĩ: thế mới đúng chứ, nếu ông ta không nói câu này, mình còn không biết đối phó thế nào....