Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

Hóa Vụ - Chương 10 [PN]

 Phiên ngoại: Thư của anh Liễu Kể từ khi anh Liễu sang Anh, đây đã là lần thứ mười sáu Trâu Thanh Hà mở hòm thư của khu dân cư dành cho từng hộ. A… cậu vui mừng phát hiện bên trong lặng lẽ có một lá thư, tim bỗng đập nhanh hẳn lên, như thể trong lòng có một con chim sẻ nhỏ tưng bừng hót vang… Nhưng cầm lên xem thì lại không phải thứ cậu mong đợi, chỉ là hóa đơn tiền điện, lòng lập tức chùng xuống. Cậu khẽ lắc đầu. Rồi lặng lẽ lấy nó ra. Anh Liễu đã rời đi tròn chín ngày. Trong lòng Trâu Thanh Hà dần dâng lên một nỗi buồn, không giống nỗi nhớ nhà xa quê. Thứ quấn lấy tim cậu là sự cô đơn, là cảm giác trống rỗng, mờ mịt không biết làm sao. Trâu Thanh Hà cũng lười nấu ăn, tùy tiện pha một bát mì, ánh mắt lướt đến cuốn lịch treo trên tường. Cậu cầm bút đỏ, gạch đi một con số. Dù anh Liễu không phải đi một mình, không cần phải lo lắng. (Cùng đi còn có những cảnh sát ưu tú từ khắp nơi trong nước, theo lời anh nói khoảng hơn mười người, đây là đợt giao lưu, bồi dưỡng xuyên quốc gia do ngà...

Hóa Vụ - Chương 10.10

 Năm nhân chứng - 10 Vợ của Vu Quý Giang bưng ra một đĩa trái cây đã cắt sẵn, rồi pha hai tách trà nóng. Bà cầm danh thiếp của Mạnh Hân lên nhìn một chút: “Mạnh Hân… luật sư à…” Bà có vẻ tâm sự nặng nề, muốn nói lại thôi. “Có vấn đề pháp lý nào cần tư vấn sao?” kiểu thần sắc này Mạnh Hân thường thấy trên gương mặt phụ nữ khi xử lý các vụ ly hôn. Bà Vu liếc nhìn Trâu Thanh Hà, chần chừ một chút, không lập tức lên tiếng. Trâu Thanh Hà hiểu ánh mắt đó, biết có mình ở đây bà không tiện nói. Cậu mỉm cười nhẹ: “Hay là thế này, để chúng tôi hỏi vài câu trước, lát nữa tôi sẽ rời đi.” Bà Vu gật đầu. “Trước đó chúng tôi đã liên hệ qua điện thoại, lần này đến là vì vụ tai nạn ngày 9 tháng 4. Xin hỏi họ của bà là gì?” “Tôi họ Mông.” “Mông?” Trâu Thanh Hà và Mạnh Hân đồng thanh ngạc nhiên. “Mông Bân là người thân của bà?” “Em họ.” Nhắc đến cái tên này, bà Vu hơi nhíu mày, rõ ràng không có thiện cảm. “Hôm đó là Mông Bân đến báo cho bà biết chồng bà gặp tai nạn, đúng không?” “Ừ.” “Lúc đó anh ta n...

Hóa Vụ - Chương 10.9

 Năm nhân chứng - 09 Mông Bân dùng ánh mắt của riêng mình, chậm rãi “chải” qua từng người trước mặt. Trong mắt người khác, ánh nhìn ấy có chút nhẹ, chút nhạt, lại hơi lơ lửng. Những người ngồi đối diện hắn cũng đang quan sát hắn. “Đây là một người không có cảm giác tồn tại.” Diêu Phong nghĩ. “Một người đàn ông rất bình thường, ngoài đường đâu cũng thấy.” Mạnh Hân hơi bất an: “Nhưng chính kiểu người này, lại khiến người ta không tin rằng hắn sẽ nói dối. Từ đầu đến chân không có gì nổi bật, bình thường đến mức lại khiến người ta vừa nhìn đã có cảm giác đáng tin. Biểu cảm, thần thái của hắn tự nhiên như đang ngồi trong phòng khách nhà mình. Loại người này… e là khó đối phó nhất.” “Đây chính là Mông Bân sao…” Trâu Thanh Hà nghĩ về hình dung trước đó của mình, không ngờ lại khác xa thực tế đến vậy. “Kỳ lạ thật, nhìn không giống người có tâm địa xấu… Vậy rốt cuộc vì sao hắn lại đưa ra lời khai đó? Không hiểu nổi.” “Mông Bân, lần này mời anh tới vẫn là vì vụ tai nạn ngày 9 tháng 4.” Cảnh ...

Hóa Vụ - Chương 10.8

 Năm nhân chứng - 08 Trâu Thanh Hà chỉ chở theo một mình Diêu Phong đến. Mạnh Hân đã đợi sẵn từ sớm: “Tiểu Khương đâu?” Cô không thấy cậu thiếu niên gầy gò nhưng đầy sức sống kia. “Hôm nay cậu ấy không đến được, phải đi tập bóng. Tháng sau các khoa tổ chức giải bóng đá, cậu ta là thành viên câu lạc bộ bóng đá của khoa, dù chỉ là dự bị.” Diêu Phong đẹp trai ôm hai chiếc mũ bảo hiểm, Thanh Hà thì đánh xe vào bãi đỗ trước. “Cậu và bạn học Trâu không tham gia câu lạc bộ nào à?” “Người của khoa Khảo cổ vốn đã ít, buổi tối tôi còn phải đi làm thêm, không có tinh lực tham gia hoạt động. Còn Trâu lão tứ, hehe, cậu ấy muốn tham gia nhất là hội trinh thám, tiếc là trường chúng tôi chưa có câu lạc bộ đó.” “Cậu ấy có thể tự lập mà.” Mạnh Hân cười, ở cùng họ khiến cô thấy rất thoải mái, như thể vừa mới rời đại học hôm qua vậy. “Đại hội thể thao thường niên của trường các cậu sắp đến rồi, các cậu đăng ký môn gì?” “Tôi bỏ quyền. Lão tứ đăng ký chạy đường dài 5000 mét.” “Một ít thông tin về Mông B...

Hóa Vụ - Chương 10.7

  Năm nhân chứng - 07 Liễu Hạ Khê nhanh chóng vẽ xong một bản phác thảo, vừa hỏi Phùng Minh: “Lúc cậu dừng lại… còn nhớ phía trước có mấy người đứng không?” Phùng Minh lắc đầu: “Không để ý. Mơ hồ chỉ nhớ có một người đàn ông béo, ông ta chính là người bị xe đâm.” “Lạ thật đấy, phía trước có người bị xe đâm mà cậu lại không dừng lại xem?” Liễu Hạ Khê nói hờ hững. Cậu sinh viên này chẳng có chút tò mò nào sao? Phùng Minh cười khổ: “Lúc đó chỉ nghĩ người nằm dưới đất có thể là mình, đâu còn tâm trạng đi xem thảm cảnh của người khác.” Lời giải thích rất hợp lý, Liễu Hạ Khê vô thức gật đầu, với tâm lý như vậy, lúc đó rời đi cũng là bình thường. “Vu Quý Giang chưa chết, hiện giờ chỉ đang hôn mê…” “Ôi…” Người bàn bên cạnh bất cẩn làm đổ bát canh, xui xẻo hắt thẳng lên chiếc áo khoác màu be của Liễu Hạ Khê. Một bộ đồ đẹp… Thấy hai cô gái cùng bàn đều nhìn chằm chằm vết dầu, ngược lại anh lại không tiện tỏ ra quá để ý. “Ở đây không tiện nói chuyện.” Mạnh Hân cảm thấy chỗ này quá ồn. Liễu Hạ...

Hóa Vụ - Chương 10.6

  Năm nhân chứng - 06 Mạnh Hân sáng sớm đã có mặt tại đồn công an phố sau Cổ Dung. Vụ án này trước đây chính nơi này đã kết thúc điều tra rồi trình lên. Viên cảnh sát Tiểu Chu mặc đồng phục tiếp cô: "Chúng tôi đã hỏi cung Hà Linh Hương rồi. Cô ta nói chỉ có chú Hoa và Miêu Thái Phượng nhận của cô ta mười đồng, Mông Bân thì không. Như vậy không thể coi là hối lộ, dù sao cũng chỉ có mười tệ. Cô ta bảo đó chỉ là chút bồi thường vì làm mất thời gian của đối phương. Chúng tôi đã thả chú Hoa rồi, ông ấy cũng là người đáng thương, chỉ tham chút lợi nhỏ. Mạnh Hân cầm cặp công văn lên, giơ chiếc máy ghi âm trong tay, ra hiệu rằng toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi đã trở thành chứng cứ trước tòa (cái trước bị Trâu Thanh Hà mang đi, cô đã mua cái mới): "Đây là thái độ của phía cảnh sát các anh sao? Tôi hiểu rồi. Thân chủ của tôi là sinh viên Bắc Đại, có thể trở thành nhà kinh tế học tương lai của Trung Quốc. Một thanh niên đầy triển vọng như vậy lại bị các anh vô cớ gán tội giết người, còn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 55

 Chương 55: Vĩ thanh Sau đó, Tiểu Đạo Lưu Manh kể cho tôi nghe tình hình sau khi tôi hôn mê: Anh ta là người đến hiện trường sau khi tôi bất tỉnh, cùng lúc đó còn có một trung đội b lính được điều từ một đơn vị biên phòng gần căn cứ Bách Hoa Lĩnh tới. Thực ra, đối phó với những tổ chức kiểu như Tà Linh Giáo, thì tổ hợp giữa người của Cục Tôn Giáo và quân đội mới là mạnh nhất, súng dài súng ngắn cùng lúc xuất hiện, quét sạch mọi loại yêu ma quỷ quái. Đội chúng tôi, ngoài việc cánh tay trái của Đằng Hiểu bị chặt đứt ngang khuỷu, thì những người khác tuy ít nhiều đều bị thương, nhưng không có ai tử vong, tất cả đều đã nhập viện — bệnh viện tôi đang nằm gần như đã chật kín những học viên còn sống sau lần thử luyện này. Bạt Chí Cương không chết, nhưng bị trọng thương; còn hai người khác thì hồn bị bắt đi, sau đó chính anh ta đã giúp gọi hồn về. Anh ta còn nhìn thấy Will Gangrel từng mất tích ở căn cứ Tát Khố Lãng, thằng cha đó chỉ chào một tiếng rồi lại biến mất. Nói ra thì, trong lần t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 54

 Chương 54: Hậu quả của khí phách: Tê liệt trên giường Khi sợi xích kia siết ngày càng chặt, trong đáy lòng tôi, đột nhiên dâng lên một cơn phẫn nộ. Cơn phẫn nộ vô biên vô tận thiêu đốt toàn bộ sinh mệnh của tôi, vô số nghi vấn nổi lên trong đầu —— vì sao? Vì sao tôi lại yếu đến vậy? Vì sao tôi không thể bảo vệ những người bạn, những đồng đội bên cạnh mình? Vì sao cái thứ xấu xí không biết từ đâu chui ra này lại muốn giết Đóa Đóa, muốn dồn tất cả chúng tôi vào chỗ chết? Cái đồ chó má ấy, dựa vào cái gì lại ngang ngược như vậy? Trên đời này rốt cuộc là đạo lý gì, vì sao nhất định phải là tôi chết? Ngay khi ý thức của tôi sắp chìm xuống, trong lòng tôi bỗng nhiên bùng nổ một tiếng gào thét cuồn cuộn: “Địt mẹ mày, lại là mày thằng chó con, cút! Cút! Cút về cái ổ ẩm thấp của mày đi, đừng để tao nhìn thấy mày nữa! Sau này gặp mày lần nào, tao đánh lần đó, đánh đến chết thì thôi!” Sau khi tiếng gào này bật ra, tôi dường như mất đi quyền kiểm soát, cảm giác toàn thân như biến thành một th...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 53

 Chương 53: Sơn cùng thủy tận, chỉ đành liều mạng Cùng một luồng khí tức hồng hoang mà khủng bố, từ trong lỗ mũi của cái đầu trâu ấy phun ra. Từ gương mặt người đầu trâu quái dị kia, thân hình to lớn như núi, cùng khí thế hung mãnh tựa thiên thần phát cuồng, tôi lập tức xác định được, chính là kẻ mà mấy ngày trước trên Đăng Tiên Lĩnh, chúng tôi đã dùng trận Tử Vi Dung Dương Viêm Hỏa dẫn động địa hỏa, nổ tung Càn Khôn Trùng Hoàn, chém đứt đầu vị lão huynh kia. Khi còn ở trong động phủ nơi vách núi, Bạch Lộ Đàm từng truyền cho tôi một tin, nói rằng đại nhân vật này đang truy tìm tung tích của chúng tôi, thề phải báo thù. Khi đó tôi không mấy để ý, chỉ nghĩ rằng chỉ cần chúng tôi không rời khỏi động phủ thì trận pháp sẽ che giấu khí tức; mà đợi đến khi chấn kính của tôi luyện hóa hoàn toàn nguồn lực kia, không còn dấu vết, thì biển người mênh mông, âm dương cách biệt, hắn chưa chắc tìm được chúng tôi, có lẽ lâu ngày rồi cũng quên mối thù này. Nhưng những chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn...