Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Miêu Thải Phượng

Hóa Vụ - Chương 10.8

 Năm nhân chứng - 08 Trâu Thanh Hà chỉ chở theo một mình Diêu Phong đến. Mạnh Hân đã đợi sẵn từ sớm: “Tiểu Khương đâu?” Cô không thấy cậu thiếu niên gầy gò nhưng đầy sức sống kia. “Hôm nay cậu ấy không đến được, phải đi tập bóng. Tháng sau các khoa tổ chức giải bóng đá, cậu ta là thành viên câu lạc bộ bóng đá của khoa, dù chỉ là dự bị.” Diêu Phong đẹp trai ôm hai chiếc mũ bảo hiểm, Thanh Hà thì đánh xe vào bãi đỗ trước. “Cậu và bạn học Trâu không tham gia câu lạc bộ nào à?” “Người của khoa Khảo cổ vốn đã ít, buổi tối tôi còn phải đi làm thêm, không có tinh lực tham gia hoạt động. Còn Trâu lão tứ, hehe, cậu ấy muốn tham gia nhất là hội trinh thám, tiếc là trường chúng tôi chưa có câu lạc bộ đó.” “Cậu ấy có thể tự lập mà.” Mạnh Hân cười, ở cùng họ khiến cô thấy rất thoải mái, như thể vừa mới rời đại học hôm qua vậy. “Đại hội thể thao thường niên của trường các cậu sắp đến rồi, các cậu đăng ký môn gì?” “Tôi bỏ quyền. Lão tứ đăng ký chạy đường dài 5000 mét.” “Một ít thông tin về Mông B...

Hóa Vụ - Chương 10.7

  Năm nhân chứng - 07 Liễu Hạ Khê nhanh chóng vẽ xong một bản phác thảo, vừa hỏi Phùng Minh: “Lúc cậu dừng lại… còn nhớ phía trước có mấy người đứng không?” Phùng Minh lắc đầu: “Không để ý. Mơ hồ chỉ nhớ có một người đàn ông béo, ông ta chính là người bị xe đâm.” “Lạ thật đấy, phía trước có người bị xe đâm mà cậu lại không dừng lại xem?” Liễu Hạ Khê nói hờ hững. Cậu sinh viên này chẳng có chút tò mò nào sao? Phùng Minh cười khổ: “Lúc đó chỉ nghĩ người nằm dưới đất có thể là mình, đâu còn tâm trạng đi xem thảm cảnh của người khác.” Lời giải thích rất hợp lý, Liễu Hạ Khê vô thức gật đầu, với tâm lý như vậy, lúc đó rời đi cũng là bình thường. “Vu Quý Giang chưa chết, hiện giờ chỉ đang hôn mê…” “Ôi…” Người bàn bên cạnh bất cẩn làm đổ bát canh, xui xẻo hắt thẳng lên chiếc áo khoác màu be của Liễu Hạ Khê. Một bộ đồ đẹp… Thấy hai cô gái cùng bàn đều nhìn chằm chằm vết dầu, ngược lại anh lại không tiện tỏ ra quá để ý. “Ở đây không tiện nói chuyện.” Mạnh Hân cảm thấy chỗ này quá ồn. Liễu Hạ...