Chương 32: Địch tập, căng rồi zọt lẹ Nghe tôi hỏi, Lưu Minh cười thảm một tiếng: “Cũng chẳng có gì… chỉ là giết người rồi, trong lòng có bóng ma tâm lý, không vượt qua nổi, nên cuối cùng xuất ngũ thôi.” Tôi lặng lẽ gọi Kim Tằm Cổ ra, rồi điều khiển nó chui vào cơ thể lão Quang để hút độc. Cảm thấy sau lưng truyền tới một luồng lạnh buốt vừa tê vừa ngứa, lão Quang không nhịn được đưa tay ra sờ, còn định xoay người lại nhìn. Tôi lập tức vỗ một cái gạt tay hắn ra, rồi gọi hai anh lính bên cạnh giữ chặt lấy hắn. Không vùng vẫy được, lão Quang đành mặc kệ, nhìn sang Lưu Minh đang ủ rũ vì đồng đội hy sinh, thở dài: “Hồi đó lão Lưu ở tuyến biên giới giết một tên buôn ma túy, kết quả là không chịu nổi về tâm lý. Sau này làm nhiệm vụ hay mắc sai sót, rồi xuất ngũ sớm. Lúc ấy tôi còn tiếc cho cậu ta lâu lắm… nhưng giờ nhìn lại, vậy cũng tốt, ít nhất còn hơn kết cục của mấy anh em như Lương Úy, Tiên Phong.” Lưu Minh lập tức bật khóc, nói: “Lão Quang, tôi… tôi đúng là một thằng đào ngũ. Ông đ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)