Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2026

Ngũ Đại Tặc Vương Phần 3 - Chương 2

 Chương 2: Thân tà hỏa Hai tên trộm nhỏ lập tức bàn bạc, dự định nhân đêm lẻn ra khỏi thành. Nhưng nghĩ tới chuyện toàn thành đã giới nghiêm, e rằng đi qua cổng thành là không thể nữa. Song nếu chờ tới sáng mới đi thì lại sợ đêm dài lắm mộng. Phan Tử suy nghĩ một hồi rồi nhớ ra ở nơi hẻo lánh phía nam thành có một đoạn tường đổ nát lâu năm không được sửa sang, cũng chẳng thấy lính canh gì, hẳn là có thể trèo ra ngoài thành. Hai người bàn xong liền để Phan Tử dẫn đường, lén lút đi về phía nam thành. Chẳng bao lâu đã tìm được chỗ tường đổ. Chung quanh tối om, quả nhiên không thấy bóng người. Hỏa Tiểu Tà thầm kêu lên: “Đúng là chỗ tốt để ra khỏi thành!” Hai người không nghĩ nhiều, chỉ hơi ra hiệu cho nhau rồi cùng bắt đầu trèo lên. Vào thời kỳ đầu Dân Quốc của Hỏa Tiểu Tà, đã không còn là thời đại vũ khí lạnh nữa. Đại bác, súng trường, thuốc nổ đều vô cùng lợi hại, nên những bức tường thành cũ ít nhiều chỉ còn là vật trang trí. Không ít thành trấn có tường thành cũ nát bị bỏ mặc dần d...

Ngũ Đại Tặc Vương Phần 3 - Chương 1

 Chương 1: Kết nghĩa kim lan Cách Vương Gia Bảo một trăm dặm là huyện thành Bình Độ, nơi tụ tập vô số ngân trang trong địa phận Sơn Tây. Vào những năm hai mươi của thế kỷ trước, thương nhân Sơn Tây giàu khắp thiên hạ, làm ăn trải rộng năm sông bốn biển, sự hưng thịnh của giới thương nhân Sơn Tây mãi đến thời kỳ kháng chiến chống Nhật mới dần suy tàn. Bình Độ là nơi tập trung phiếu hiệu và ngân trang của thương nhân Sơn Tây, mức độ phồn hoa đương nhiên có thể tưởng tượng được. Trên các con đường chính của huyện thành, xe ngựa qua lại như mắc cửi, cờ màu tung bay, người ăn mặc sang trọng phú quý đâu đâu cũng thấy. Nơi tiền bạc lưu thông như vậy, khách thương lui tới đông đúc, người đi trên phố ai nấy túi tiền căng phồng, đương nhiên sẽ có trộm cắp xuất hiện. Chỉ là nơi này đâu dễ hành nghề như vậy, trong nha môn nuôi cả trăm nha dịch và bộ khoái chuyên bắt trộm, các thương gia lớn còn thuê tiêu sư võ nghệ cao cường để phòng trộm bắt cướp. Việc phòng trộm nghiêm ngặt, bắt trộm sắc bén...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 24

Vong linh nhà cổ - 24 Trâu Thanh Hà và mọi người tới Tây Ninh thì không vào nhà khách, mà trực tiếp ở lại nhà của Doãn Cửu Nguyệt. Nhà của Doãn Cửu Nguyệt nằm trong khu ký túc xá cảnh sát phía sau cục công an thành phố Tây Ninh. Một căn hộ độc thân dành cho người sống một mình, chỉ có hơn ba mươi mét vuông là một gian lớn. Ăn uống ngủ nghỉ đều trong cùng một phòng, may mà bếp và nhà vệ sinh được ngăn riêng ra. Buổi tối đi ngủ vì chỉ có một chiếc giường đơn, nên cuối cùng cả bốn người, bao gồm cả chủ nhà, đều bình đẳng trải chăn nằm dưới đất, cũng chẳng ai lên tiếng chê bai gì. Sáng sớm vừa mới thức dậy. “Đội trưởng Doãn, đội trưởng Doãn, báo cáo anh cần có rồi.” Một cảnh viên dưới quyền Doãn Cửu Nguyệt trực tiếp xông vào. “Kết quả xét nghiệm DNA?” Doãn Cửu Nguyệt giãn đôi mày: “Cuối cùng cũng có rồi.” “Vâng. Đây, anh còn gì dặn dò không?” Doãn Cửu Nguyệt nhận lấy báo cáo xem qua, kinh ngạc nói: “A! Lại là như vậy... Cậu đi làm đơn xin thẩm vấn lại Hà Quy Hương.” “Sao vậy?” Trâu Thanh H...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 23

 Vong linh nhà cổ - 23 Trời sáng rồi, Diêu Phong ngẩng đôi mắt đỏ hoe hơi sưng lên. (Nếu lúc này bạn may mắn nhìn thấy gã, sẽ phát hiện trong mắt gã đang tỏa ra thứ ánh sáng khác thường.) Gã bước ra khỏi hang động, tháo khẩu trang che nửa khuôn mặt xuống, hít sâu một hơi. Ánh mặt trời nghiêng nghiêng ấm áp phủ lên người, xua tan mùi ẩm mốc trên thân thể, khiến cả người nhẹ nhõm hẳn, mang theo cảm giác lâng lâng khó tả. Gã sờ chiếc máy ảnh trong ba lô nhỏ. Đó là đồ mượn từ Khương Viễn Hoa. Thuận tay còn lấy thêm một cuộn phim trắng chưa dùng, giờ đã chụp hết sạch rồi. Nghĩ tới cảnh Khương Viễn Hoa biết toàn bộ cuộn phim vốn dùng để chụp phong cảnh và người đẹp lại bị đem chụp tĩnh vật, chắc sẽ khóc mất. He he, nghĩ tới đó, gã không nhịn được bật cười. Gã vui vẻ bước nhanh về phía đại trạch Từ gia: “Ơ? Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.” Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: “Rốt cuộc là chỗ nào không đúng nhỉ?” Gã nghĩ mãi... Sao mọi người đều đang bận rộn chạy tới chạy lui vậy? À! Chính sảnh p...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 22

Vong linh nhà cổ - 22 “Có một điểm tôi thấy rất kỳ quái.” Hoàng Tùy Vân đột nhiên nói. Lão Mã bị thương nặng khiến hắn rất khó chịu. Một người tốt như vậy mà lại là người bị thương nặng nhất, đúng là chẳng có thiên lý gì cả. “Cái tên Lạc Luy Dương này gặp mai phục của các anh sao không bỏ chạy, ngược lại còn cướp súng bắn bị thương lão Mã? Nhìn kiểu gì cũng thấy không hợp lý.” “Chuyện này có lý do.” Trâu Thanh Hà lắc cái đầu nặng trĩu: “Thứ nhất, Lạc Luy Dương không quen địa hình nơi này. Thứ hai, nếu vết máu của người thứ bảy trong đại sảnh Từ gia là của hắn, vậy hắn chắc chắn đã bị thương. Vì muốn che giấu thân phận nên hắn không dám điều trị bình thường. Thứ ba, thứ hắn muốn vẫn chưa tới tay. Một tên tội phạm vừa bị thương vừa không quen địa hình núi rừng, sau khi thấy lão Quý và lão Mã đã dẫn dụ ra số lượng cùng vị trí cảnh sát mai phục... Hiện thực bày ra trước mắt hắn là chỉ có ba cảnh sát đang dồn toàn bộ hỏa lực đối phó lão Quý và lão Mã. Tôi nghĩ khoảnh khắc đó hắn đã quyết đị...