Chương 5: Lịch sử tái diễn, lời tiên tri Tôi có chút kinh ngạc. Thấy ánh mắt Dương Tử Tịch đã trong sáng trở lại, rõ ràng thần trí đã hồi phục, liền tò mò hỏi:“Cô có nhận ra chúng tôi không?” Dương Tử Tịch lắc đầu. Tuy đã tỉnh lại, nhưng dường như có một cảm xúc nào đó đang dẫn dắt cô ta. Cô nhìn chằm chằm vào tôi đang đứng bên cạnh sờ vết sẹo trên mặt, nói: “Tôi không quen các anh, nhưng người đó biết anh. Cô ấy bảo tôi chuyển một câu cho anh, rằng nợ thì phải trả, ai tới cũng vô dụng, nếu không đừng trách cô ấy.” Tôi nhận ra ánh mắt cô tuy sáng rõ nhưng vẫn có chút ngơ ngác, nhìn thẳng đờ đẫn. Tôi biết trong tiềm thức của cô đã bị một “người nào đó” cưỡng ép lưu lại một đoạn lời nhắn, giống như chiếc máy hát phát lại ghi âm, không thể tự chủ. Nghĩ một lát, tôi hỏi: “Người đó là ai?” Dương Tử Tịch đứng dậy, tiến lại gần tôi. Cô gái này tuy mới học năm nhất đại học, nhưng cơ thể phát triển rất đầy đặn. Ngực căng phồng, gần như sắp chạm tới trước mặt tôi. Cô đứng chân trần, nhón mũ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)